Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 267:

Dù kỹ thuật lái xe của anh rất linh hoạt không thể bắt bẻ, nhưng lúc này tay cầm lái của anh cũng đang run rẩy.

Anh dồn sức đánh tay lái, đồng thời khẩn cấp phanh lại.

Lúc cha Hoắc nhìn thấy xe việt dã xuất hiện, đưa tay một phát đã túm được cánh tay con trai út, xoay người ôm con lên, dùng tốc độ nhanh nhất tránh đi.

Lốp xe và mặt đất ma sát phát ra tiếng "xì xì xì" rất lớn, thậm chí còn xì ra cả tia lửa, xe việt dã ngừng lại.

Hoắc Trầm Vân cuống quýt đẩy cửa xe, kết quả vẫn không có cách nào đẩy ra được.

Anh căn họng lên gào hết cỡ.

"Tư Thần, Tư Thần, cháu thế nào rồi"

Hoắc Tư Thần nghe được tiếng đập đập cửa, giật mình hoàn hồn lại.

Nhìn thấy người trong xe giống như bị nhốt, cậu hơi ngạc nhiên.

"Chú...... Chú út"

Cha Hoắc nhìn con trai út đã tỉnh táo, liền đặt con trai trên một tảng đá lớn ở bên cạnh, sau đó nhìn về phía em trai đầu đầy mồ hôi, tóc trên trán gần như dính bết lại với nhau.

Nhìn thấy Hoắc Trầm Vân dường như không đẩy được cửa xe đi ra, nên Hoắc Trầm Lệnh đã thử kéo cửa xe từ bên ngoài.

Nhẹ nhàng kéo một phát, cửa xe mở ra.

Cửa xe mở bất ngờ nên Hoắc Trầm Vân không kịp chuẩn bị, vẫn ở bên trong điên cuồng xô đẩy cửa xe, không cẩn thận đã ngã xuống từ vị trí lái.

Cha Hoắc vội vàng đỡ người nhưng vẫn chậm một bước.

"Rầm" một tiếng, đầu đập xuống đất.

"Aaaa!"

Cha Hoắc đang đưa tay xuống đỡ: "......"

Cha Hoắc sờ mũi, nhanh chóng giúp đỡ nâng người lên.

"Thật xin lỗi."

Hoắc Trầm Vân hơi hoa mắt chóng mặt nhưng cũng không để ý, chỉ xua xua tay, nhanh chóng chạy về phía Hoắc Tư Thần.

Hoắc Trầm Lệnh muốn nhắc nhở em trai cái trán đã bị trầy đều không có cơ hội.

"Tư Thần, cháu thế nào, có bị thương không, chú út thật không cố ý."

Hoắc Tư Thần thấy cái trán của chú út bị trầy, máu tươi chảy ròng xuống mặt nên hét lên một cách sợ hãi.

"Chú út...... Chú út, chú......"

Hoắc Trầm Vân luống cuống.

Anh cho là Hoắc Tư Thần đã bị thương không nhẹ, vội vàng muốn ôm người, nhưng Hoắc Trầm Lệnh đã đi tới đè lại bả vai của em trai.

"Nó không có việc gì, ngược lại là cậu đó, không cần xử lý vết thương ở trên trán sao?"

“Thật sự không sao chứ?"

Hoắc Tư Thần vừa khóc vừa nói: "Chú út, cháu không sao, có việc chính là chú út đấy! Chú đang chảy máu, chảy gần tới mắt, nhìn rất đáng sợ, hu hu hu......"

Hoắc Trầm Vân: "......"

Hoắc Trầm Vân đi ra xa một chút, Hoắc Trầm Lệnh đã từ trên xe cầm khăn giấy tới, nhanh chóng đặt ở trên trán em trai.

"Tự mình đè vào vết thương để cầm máu lại đi."

"Hả! À!"

Hoắc Trầm Vân ngơ ngác tiếp nhận, đè khăn giấy thật dày lên trán.

Hoắc Trầm Lệnh lại đưa cho anh một hộp khăn giấy.

"Tự mình lau mấy chỗ khác đi, đêm hôm khuya khoắt, không biết còn tưởng rằng gặp quỷ!"

Hoắc Trầm Vân: "......"

Anh, em trai cám ơn anh!

"Con mẹ nó … cảm giác này thật giống như là gặp quỷ!"

Hoắc Trầm Lệnh không ngạc nhiên chút nào: "Bởi vì cậu đi xe vào trong bụi cỏ"

Hoắc Trầm Vân: "Bụi cỏ gì chứ! Em luôn đi ở trên đường lớn mà.”

Hoắc Trầm Lệnh ra hiệu tự anh nhìn đi.

Hoắc Trầm Vân quay lại nhìn thì cứng đờ người.

"Cho nên Tể Tể...... Cũng gặp phải quỷ, con bé còn chạy theo quỷ!"

Hoắc Trầm Lệnh kiềm lại tâm tình đang lo lắng của mình, cố gắng giữ cảm xúc bình tĩnh, nói chậm.

"Tể Tể bây giờ đang ở đâu?"

Nói đến Tể Tể, Hoắc Trầm Vân lại muốn khóc.

"Bé nói muốn tới đây ăn sáng, em liền lái xe đưa bé đến đây. Còn chưa tới nơi, thì Tể Tể đã nhìn chằm chằm ngoài cửa nói đồ ăn vặt muốn bỏ chạy, sau đó tự mình nhảy xuống xe chạy mất."

"Anh hai, anh không biết đâu, bé chạy còn nhanh hơn cả em lái xe! Em đạp chân ga hết cỡ, vẫn không đuổi kịp bé."

Nói đến đây, Hoắc Trầm Vân cúi đầu sầu não.

"Em mất dấu bé rồi!"

Hoắc Trầm Lệnh: "......"

Hoắc Trầm Lệnh vỗ vỗ bả vai em trai, đôi mắt vẫn không ngừng nhìn bốn phía, chỉ mong có thể nhìn thấy bóng dáng của Tể Tể.

Nhưng xung quan đen kịt, rõ ràng đang là buổi sáng sáu bảy giờ, nhưng lại tối đen hơn cả ban đêm.

E là Tể Tể đang ở bên trong màn sương đen kia, vì bảo vệ bọn họ, nên mới không cho bọn họ đi vào.

Bọn họ không thể không ở chỗ này chờ đợi.

Nghĩ tới đây, Hoắc Trầm Lệnh khẽ lên tiếng.

"Tể Tể không giống chúng ta, đừng quá lo lắng."

Dường như là đang an ủi em trai, nhưng thật ra cũng là đang an ủi chính mình.

Ngửa đầu nhìn mây đen trên bầu trời cách đó không xa, cho dù hiện tại không nhìn thấy ma quỷ, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo thấu xương.

Không biết Tể Tể có gặp nguy hiểm không!!!

Hoắc Trầm Lệnh cau mày, lại lần nữa gọi điện cho Trần Kiến Đào.

****3:

Mây mù cuồn cuộn dưới bầu trời chùa Minh Giác.

Tể Tể nhảy mũi đến nỗi nước mắt nước mũi chảy lung tung.

"Hắt xì!"

"Hắt xì!"

"Hắt xì!"

......

Trần Kiến Đào nhìn thấy Tể Tể bỗng dưng xuất hiện nên đã bị dọa sợ, tưởng là nữ quỷ từ đâu đến, theo bản năng ném một lá bùa định thân qua.

Bùa được ném tới, bé đụng phải liền bốc cháy!

Bốc cháy!

Trần Kiến Đào bị chấn động, tinh thần tập trung cao độ.

Vừa muốn động thủ lần nữa thì nghe thấy tiếng hắt xì hơi...

Sau tiếng hắt xì liên tục thì nghe được tiếng của Tể Tể.

"Bác Trần, bác không định thân được...... Ắt xì hơi......... Ắt xì hơi......... Tể Tể!"

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free