Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 266:
Nếu cậu học giỏi, cậu đã sớm giống anh cả, anh hai nhảy lớp rồi!
Bạn nhỏ Hoắc Tư Thần cúi đầu sầu não, nói nhỏ.
"Trong nhà đều là người chăm chỉ học tập, ngẫu nhiên có một người học không tốt, không phải nên vui mừng sao, dù sao cũng không có ảnh hưởng gì!"
Cha Hoắc từ trên cao nhìn sang.
"Con nói gì vậy?"
Bạn nhỏ Hoắc Tư Thần lập tức ngồi nghiêm chỉnh, hai tay đặt ở trên đầu gối, trông rất chi là ngoan ngoãn.
"Cha, con nói muốn học tập giống các anh, học tập cho giỏi, mỗi ngày đều học tốt hơn!"
Cha Hoắc vừa lái xe vừa đáp lại.
"Nhân lúc anh cả của con đang ở nhà, trở về cha sẽ nói với thằng cả thu xếp một kế hoạch học hè cho con!"
Hoắc Tư Thần: "......"
Cậu yên lặng quay đầu đi, nhìn về phía bên ngoài cửa sổ!
Ngay cả cảm giác hồi hộp khi ngồi siêu xe cũng không thể khiến cậu vui sướng hơn!
Đột nhiên nhìn về phía nơi chân trời xa có rất nhiều mây đen tụ lại, hai mắt cậu trừng lớn.
"Cha, cha mau nhìn hướng kia!"
Cha Hoắc nghiêng đầu nhìn sang, đó là phương hướng của chùa Minh Giác.
Mây đen cuồn cuộn, còn nhìn thấy ánh sáng nhàn nhạt khá xa, không biết là ánh đèn hay là cái gì khác.
Đúng lúc này, Trần Kiến Đào gọi điện thoại tới.
Cha Hoắc nhận điện thoại ngay lập tức.
"Tể Tể và Trầm Vân đang ở bên ngoài chùa Minh Giác"
Trong điện thoại từ Trần Kiến Đào gọi đến, có rất nhiều âm thanh khó nghe, có tiếng chửi rủa, còn có những tràng cười quái dị, vừa nghe đã biết ở đó đang xảy ra chuyện gì đó.
"Tôi...... Tút tút tút......"
Điện thoại tự nhiên cúp ngang, bị ngắt kết nối!
Mặt mày cha Hoắc nặng nề, liếc mắt nhìn con trai út.
"Ngồi yên!"
"A!"
"Cha, con sợ hãi...... con sợ......"
Hoắc Trầm Lệnh: "Nghĩ đến chuyện chú út và Tể Tể có khả năng đã xảy ra chuyện đi, con sẽ không còn sợ nữa!"
Hoắc Tư Thần: "......"
Tể Tể là con gái ruột của Minh Vương, không chết được.
Ngược lại là chú út......
Có thể sẽ tương đối thảm!
Bạn nhỏ Hoắc Tư Thần bỗng thấy mình và chú út có tình cảnh rất giống nhau, đồng bệnh tương liên!
Ài ………!
****2:
Cha Hoắc mang theo con trai út chạy xe thẳng một mạch đến chùa Minh Giác, lúc đến nơi chỉ mất có một tiếng đồng hồ.
Hoắc Tư Thần vì muốn trải nghiệm cảm giác chạy xe siêu nhanh, nên đã cố ý mở mui xe.
Tinh thần của cha Hoắc đều tập trung vào em trai và Tể Tể, con trai út ở ngay bên cạnh ông chỉ cần không làm ra chuyện không an toàn thì không cần lo đến.
Cho nên khi xe dừng lại ở một chỗ gần chùa Minh Giác thì hai cha con đều có chung một kiểu tóc.
Hoắc Tư Thần tóc hơi ngắn, tóc dày hơn lại vừa thô vừa cứng, lúc này từng sợi từng sợi đều dựng thẳng lên, cực kỳ giống con nhím đang tức giận, hoặc là một cục than đen, giống như biểu đạt sự bất mãn đối với chủ nhân!
Cha Hoắc tóc dài hơn một chút, lúc đầu tóc cũng đã hơi rối vì vừa mới ngủ dậy.
Sau chuyến xe cuồng phong, còn bị gió thổi thì đã biến thành mái tóc được vuốt keo thẳng đứng.
Lại mặc bộ quần áo ngủ màu đen, kiểu quần áo lụa sóng mịn, thoạt nhìn giống như là một người thành đạt của những năm 60-70!
Hai cha con cũng không có chú ý đến kiểu tóc của mình đã thay đổi, đều nhìn về phía chùa Minh Giác tự, cảm xúc rất nôn nóng.
Hoắc Tư Thần nói: "Như thế này thì làm sao mà đi được!"
Cha Hoắc mặt không biểu tình, nhắc nhở con út: "Quỷ đả tường!"
Hoắc Tư Thần vừa chuẩn bị đẩy cửa xuống xe thì dừng lại: "......"
Yên lặng thu tay, ngoan ngoãn ngồi lại vị trí kế bên ngườ lái.
Thừa dịp cha ruột đang quan sát bốn phía, cậu lặng lẽ nhích lại gần cha ruột thêm một chút.
Hoắc Trầm Lệnh hơi liếc sang cũng thấy được, nhưng ông đã giả vờ như không thấy.
"Cha xuống xe nhìn, con ở trên xe chờ đi!"
Hoắc Tư Thần nhanh chóng rút dây an toàn ra.
"Cha, con đi với, con cũng lo lắng cho chú út và Tể Tể!"
Cha Hoắc chỉ thiếu điều chưa trợn tròn mắt lên, môi mỏng chậm rãi mím thành một đường thẳng.
Hai cha con xuống xe, rõ ràng chùa Minh Giác đang ở ngay ở phía trước cách đó không xa, nhưng làm thế nào cũng không đi tới được.
Trước đó có thể nhìn thấy đường lớn, nhưng cách phía trước ba mét thì biến mất, biến thành bụi cỏ rậm rạp, xe căn bản không có cách nào tiếp tục chạy tiếp.
Cha Hoắc cau mày, Hoắc Tư Thần cẩn thận dựa vào cha ruột.
"Cha, nếu không thì...... Gọi … gọi Tể Tể đi!"
Cha Hoắc bỗng nhiên lên tiếng: "Gọi chú út con!"
Hoắc Tư Thần mặc dù không hiểu tại sao muốn gọi chú út, nhưng vẫn thành thật căng họng lên gọi chú.
"Chú út!"
"Chú út!"
......
Tiếng ma sát của lốp xe và mặt đất phát ra rất to, sau đó thì nghe rõ tiếng xe chạy trên mặt đường, tiếp đó có một chiếc xe việt dã màu đen từ trong bụi cỏ chạy tới.
Hoắc Tư Thần đang đứng ở ngay trước đầu xe: "......"
Má ơi!
Cậu sắp tiêu đời rồi!
Không biết cậu sau khi chết đi đến Địa Phủ, có thể nhờ cha của Tể Tể dàn xếp để cậu mượn xác hoàn hồn, dù sao cậu cũng chỉ mới tám tuổi!
Còn chưa có được trải nghiệm hết mọi thứ ở nhân gian!
Bạn nhỏ Hoắc Tư Thần bị dọa sợ đứng yên như đồ ngốc, còn Hoắc Trầm Vân ở trên xe từ trong bụi cỏ xông ra nhìn thấy cháu trai út đứng gần trong gang tấc thì cũng bị dọa sợ đến chửi thề ầm lên.
"Cái quần què gì vậy nè….!"
"Tể Tể đâu"
"Sao lại biến thành Tư Thần rồi!"