Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 265:
Hoắc Trầm Lệnh thở một hơi thật dài, sau đó kéo chăn mền đổ người nằm xuống.
Nhắm mắt lại, đi ngủ.
Một giây!
Hai giây!
Ba giây!
Hoắc Trầm Lệnh đã nhắm mắt đi ngủ, chợt từ trên giường nhảy dựng lên.
Cũng không quan tâm trên người vẫn còn đang mặc áo ngủ, đã chạy thẳng đến phòng Hoắc Trầm Vân ở trên lầu.
Ông chạy nhanh đến nỗi có thể hình dung như là bước đi như bay.
Còn chưa đi tới phòng ngủ, nhưng trái tim đã lạnh đi một nửa.
Bởi vì cửa phòng mở toang!
Hô hấp của Hoắc Trầm Lệnh như dừng lại, hai chân nhanh chóng xông vào phòng.
Trong phòng ngủ, chăn mền chất thành một đống ở trên giường, Hoắc Trầm Vân và Tể Tể thì không có ở đây.
Hoắc Trầm Lệnh điều chỉnh hô hấp gọi: "Tể Tể"
"Trầm Vân"
Không có ai trả lời!
Hoắc Trầm Lệnh mặt đen như đáy nồi, vô thức sờ túi quần tìm điện thoại.
Sờ soạng một lúc không thấy gì, lúc này mới nhớ ra ông đã ném di động của mình trên ghế sofa trong phòng ngủ.
Hoắc Trầm Lệnh dần dần lấy lại bình tĩnh, quay người vội vã đi xuống lầu.
Kết quả là đụng phải con trai út đang lén lút leo lên lầu hai.
"Á!"
Hoắc Tư Thần day day cái mũi của mình, muốn buột miệng nói ra một câu chửi tục thì nhìn thấy trước mặt mình là cha ruột đang mặt mày cau có khó chịu đứng sừng sững, ngay lập tức ỉu xìu.
"...... Cha...... Cha...... Chào buổi sáng!!!"
Đối mặt với ánh mắt muốn đánh người của cha mình, Hoắc Tư Thần vội vàng thu mình vào góc tường, lẩm bẩm gì đó.
"Cha không nhìn thấy, cha không nhìn thấy mình, cha không nhìn thấy mình!"
Hoắc Trầm Lệnh: "......"
Nếu như không vướng chuyện Tể Tể đi ra ngoài thì ông thật muốn đưa con trai út đến chỗ Cố Thích Phong để mổ hộp sọ, xem bên trong đầu có phải chứa bã đậu không!
"Đi chơi đi!"
Hoắc Tư Thần như được đại xá, lao người chạy lên trên lầu.
Hoắc Trầm Lệnh nhìn con trai út chạy còn nhanh hơn thỏ, liền nghiến chặt răng.
"Hừ!"
Ông cười lạnh một tiếng, nhanh chóng chạy về phòng của mình.
Sau khi tìm thấy điện thoại trên ghế salon, Hoắc Trầm Lệnh lập tức gọi cho Trần Kiến Đào.
Nhưng mãi không có ai bắt máy!
Hoắc Trầm Lệnh: "......"
Cha Hoắc hít một hơi thật sâu rồi nặng nề thở ra.
Hai tay chống eo, ngẩng đầu nhìn trần nhà!
Sau đó quyết đoán nhấc đôi chân dài chạy thẳng ra ngoài, đi đến bãi đỗ xe phía sau nhà.
Ông chọn chiếc xe chạy siêu nhanh, vừa nhanh vừa hiệu quả!
Mở cửa xe ngồi vào ghế lái thì bên phía tay lái phụ bỗng nhiên truyền đến giọng của con trai út.
"Cha, con chờ cha thật lâu!"
Giọng nói rất hào hứng, rất vui vẻ, không hề che giấu cảm xúc chờ mong!
Tay của Hoắc Trầm Lệnh còn nhanh hơn não, đang muốn đưa tay tát một cái vào người đối diện!
Chờ nhận ra đây là con trai út, ông có cảm giác chỗ ngực vừa rồi bị con trai út đụng trúng càng đau đớn hơn.
Bàn tay sắp chạm tới trên mặt con đột nhiên lệch ra một chút, bởi vì động tác quá nhanh và bất ngờ nên không kìm được sức, người đã ngã về phía trước.
Hoắc Tư Thần sợ đến nhảy dựng lên, trán đập vào cửa xe bên trái.
Lại một tiếng “A” đau đớn vang lên.
Hoắc Trầm Lệnh: "......"
Cha Hoắc nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, sau đó mở mắt!
Thấy con út đang ôm trán không dám lên tiếng, ông đau lòng nhìn đứa con út, hít một hơi thật sâu.
Hoắc Tư Thần vừa muốn mở miệng, cha Hoắc chỉ cảm thấy tim càng đau hơn, ngay lúc con trai út chưa lên tiếng, đã hung dữ cảnh cáo.
"Đừng nói chuyện!"
Nếu không cha đây sẽ đánh chết con!
Nhưng một câu kia, ông đã giữ lại ở trong cổ họng.
Nếu không lời vừa nói ra khỏi miệng sẽ trực tiếp biến thành hành động!
Đôi mắt của bạn nhỏ Hoắc Tư Thần gần như đã rơi lệ.
Trách cậu!
Vì sao chứ!
Bạn nhỏ Hoắc Tư Thần không hiểu ra sao, cha Hoắc đã ngồi vững trên ghế, khóe mắt liếc nhìn cậu.
"Dây an toàn!"
Hoắc Tư Thần không còn thấy tủi thân nữa, rất nhanh đã gài dây an toàn xong, miệng nhỏ lại bắt đầu lải nhải.
"Cha, con chạy đến phòng chú út thì thấy chú út và Tể Tể đều không có ở đó, con dám chắc chắn là bọn họ đã đi ra ngoài. Hiện tại trời còn chưa sáng, cha sẽ không yên tâm để chú út lúc mang Tể Tể đi ra ngoài chơi vào lúc này nên nhất định sẽ lái xe đi tìm, cho nên con đã ở trong xe chờ cha!"
"Con đoán cha nhất định sẽ đi chiếc xe này, bởi vì nó có tốc độ nhanh nhất, đẹp nhất!"
Cậu lẩm bẩm nói xong một hơi liền nháy mắt với cha ruột, dáng vẻ như là "Cha, có phải con rất thông minh không, mau khen con đi".
Hoắc Trầm Lệnh nắm chặt tay lái, đạp chân ga hết cỡ, dùng tốc độ một trăm tám mươi kilomet trên giờ để chạy đi, đuôi xe bốc khói một cái đã chạy ra ngoài hơn mười mét.
Hoắc Tư Thần: "A a a! A a a!!"
Giọng cha Hoắc âm trầm, truyền ra tiếng cảnh cáo lạnh lùng.
"Còn la hét nữa...... Cha sẽ ném con xuống!"
Bạn nhỏ Hoắc Tư Thần vội vàng che miệng mình, ngón tay nhỏ lại nhấc lên, chỉ về phía cha ruột.
"Ông...... đây???, cha vừa nói gì thế......"
Mặt Hoắc Tư Thần ngơ ra, hoang mang không hiểu gì.
"Cha, cha đang nói cái gì vậy?"
Bọn họ không nói cùng một vấn đề, phải không.
Cha Hoắc liếc con trai út một cái: "Không đọc sách cẩn thận, ông đây cũng không biết! Không sợ làm mất mặt nhà họ Hoắc à!"
Hoắc Tư Thần: "......"
Gì vậy chời!
Cậu mới tám tuổi đang là học sinh tiểu học, cậu phải biết ông đây sao!