Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 264
Về phần chuyện trước đó Cốc Hưng Úc đã lợi dụng Đổng Tung Tung để hẹn gặp anh, sau đó anh lại ngất đi, tiếp theo thì Cốc Hưng Úc lại đến nhà cũ của nhà họ Hoắc, nên anh trực tiếp suy đoán Cốc Hưng Úc bị bệnh thần kinh, thuần túy là vì muốn trêu đùa anh!
Xe tiếp tục chạy về phía trước, Hoắc Trầm Vân dường như nghe thấy tiếng chuông gõ "Dang! Dang! Dang".
Hoắc Trầm Vân giẫm phanh đi chậm lại, quay đầu hỏi Tể Tể.
"Tể Tể, cháu có nghe thấy âm thanh gì không?"
Tể Tể: "Chú út muốn hỏi âm thanh kiểu như thế nào?"
Hoắc Trầm Vân theo bản năng lên tiếng: "Giống như là tiếng chuông của chùa miếu."
Tể Tể gật đầu: "Nghe thấy, chính là ở chỗ có bữa sáng truyền đến, chú út, chúng ta chạy nhanh lên, đi tới đường rẽ trước mặt chắc là có thể nhìn thấy bữa ăn sáng."
Hoắc Trầm Vân thầm nghĩ, chắc hẳn Tể Tể rất thích ăn sáng ở đây, ngay cả từ "cửa hàng ăn sáng" cũng không thèm nói, trực tiếp nói thành bữa sáng.
Lúc anh thất thần, bé đã từ phía sau đi lên phía trước, đứng ở giữa ghế phụ bên cạnh và ghế lái của tài xế.
"Chú út, chú lái xe có mệt mỏi không? Để Tể Tể lái cho."
Hoắc Trầm Vân choáng váng: "Hả!"
Bé chỉ chỉ bàn chân của mình: "Có thể dài ra!"
Hoắc Trầm Vân: "......"
****0:
May mắn trước đó Hoắc Tư Tước đã từng nói cháu gái là thiên sứ nhỏ, Hoắc Trầm Vân luôn ép bản thân phải tin lời của cháu trai, cho nên lúc này coi như vẫn còn ổn định.
"Hả? cái gì?...... Tể Tể, vẫn để chú út lái đi, chú út không mệt chút nào, chú út tỉnh táo gấp trăm lần đây này!"
Nói xong thì chớp chớp đôi mắt có đôi lông mày rậm rạp, hai con ngươi đen nhánh tỏa sáng.
Tể Tể có hơi thất vọng một chút.
"Vâng, vậy chú út lái đi, nhưng mà ở phía trước có thể hơi loạn, chú út phải nắm chặt tay lái nha."
Hoắc Trầm Vân nhìn về phía trước, mặt đường ở phía trước rất bằng phẳng, ngoại trừ có đường rẽ, thì một cái hố nhỏ cũng không có.
Anh chỉ cho là bé muốn chạm vào tay lái nên cố ý lừa mình, thế là cười tủm tỉm đáp lại.
"Không sao, không sao, kỹ thuật lái xe của chú út rất tốt!"
Đừng nói đường lớn bằng phẳng, chi dù đường nhấp nhô lên xuống, có hai mươi ngã rẽ liên tiếp, thì anh cũng có thể lái một cách hoàn mỹ!
Anh đua xe được xếp hạng thứ ba toàn thế giới, là tay đua duy nhất không có tiết lộ danh tính!
Tể Tể nhìn về nơi cuối chân trời thấy ánh sáng vàng bao bọc âm khí đã rất nhạt, bỗng nhiên gọi Hoắc Trầm Vân.
"Chú út, có thể nhanh hơn một chút không? Bữa sáng của Tể Tể sắp chạy rồi!"
Hoắc Trầm Vân nghẹn, sau đó bật cười.
"Bữa sáng còn có thể mọc chân bỏ chạy à?"
Tể Tể còn nghiêm túc gật đầu, mày nhỏ nhăn lại.
Vòng tròn của ánh sáng công đức đang áp chế vô số quỷ hồn sắp giữ không nổi rồi.
Cộng thêm bốn phía không ngừng có quỷ hồn mới được sinh ra, trong ngoài tương ứng, vòng tròn ánh sáng này vô cùng có khả năng một giây sau liền sẽ nổ tung.
Đến lúc đó đồ ăn vặt của bé sẽ chạy hết.
Mặc dù có thể đuổi bắt trở về, nhưng có thể ngồi trên bàn dễ dàng ăn quà vặt, vì sao bé lại muốn chạy xa như thế để đuổi theo bắt về.
Nhìn chú út một lần nữa tăng tốc, nhưng tốc độ vẫn còn rất chậm, chân mày bé càng nhíu chặt hơn.
Bé cắn ngón tay, nhẹ nhàng điểm một cái ở trên khóe miệng của chú út.
Kết quả giọt máu của Minh Vương tự nhiên trượt lại vào trong ngón tay của bé.
Tể Tể: "Ủa?"
Hoắc Trầm Vân không thấy được động tác của Tể Tể, chỉ cảm thấy khóe miệng bị ngón tay bé đụng một cái, cảm thấy hơi kỳ quái.
"Tể Tể, cháu sao thế?"
Bé vội vàng lắc đầu, nhìn vòng tròn ánh sáng màu vàng đang nhạt dần, tràn ngập nguy hiểm, có thể vỡ tan bất cứ lúc nào, giọng bé trầm xuống.
"Chú út cứ từ từ lái xe đi, Tể Tể sẽ tự mình chạy tới đó trước, lúc chú út đến chắc là Tể Tể cũng đã ăn no rồi."
Dứt lời, bé đã đẩy cửa xe ra.
Hoắc Trầm Vân đang lái xe với tốc độ 90km/h, Tể Tể mới ba tuổi rưỡi đã nhảy xuống xe nhanh như gió lốc!
Trái tim của Hoắc Trầm Vân như muốn nổ tung vì sợ hãi.
"Tể Tể!"
Đáp lại Hoắc Trầm Vân, chính là tiếng bé đóng sầm cửa xe lại.
Đồng thời đập lên cửa, còn có cấm chế bảo vệ mà bé tạo ra!
Hoắc Trầm Vân một lần nữa phanh xe lại, đẩy cửa xe muốn bước xuống.
Nhưng cửa không mở ra được!
Anh lại đẩy!
Cửa vẫn không đẩy ra được!
Chẳng lẽ anh khóa lại rồi.
Kiểm tra lại nút thì căn bản là không có khóa.
Nhưng cửa vẫn không đẩy ra được.
Anh nghĩ là Tể Tể đã bị cuốn vào gầm xe, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi, chỉ thiếu đều muốn hồn phi phách tán.
"Tể Tể."
Bé đang chạy như điên ở phía trước, nghe thấy chú út gọi, bé tranh thủ quay đầu nhìn một cái.
"Chú út, Tể Tể ở chỗ này…!"
Hoắc Trầm Vân nghe thấy giọng của Tể Tể lập tức ngẩng đầu lên nhìn, liền thấy bé bước đi như bay ở phía trước, chỉ có thể nhìn thấy tàn ảnh.
Hoắc Trầm Vân: "......"
Rất nhiều đám mây đen bắt đầu bị thổi trôi đến bầu trời phía xa, sắc trời trông tối hơn trước rất nhiều.
Lúc trước còn nhìn thấy đường lớn một cách rõ ràng, bây giờ như bị bao phủ bởi một lớp sương mù mỏng, nhìn không rõ.
Anh tưởng rằng khói từ ống xả của xe bay lên tụ lại, vội vàng bật cần gạt nước để rửa kính xe, kết quả vẫn chỉ thấy sương mù mông lung, mà sương mù nhàn nhạt kia lại càng lúc càng nhiều hơn.