Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 262:
Tể Tể gật đầu: "Vâng ạ! Chú út, Tể Tể có thể tự mình đi ra ngoài."
Hoắc Trầm Vân bừng tỉnh: "Như vậy sao được, cháu mới ba tuổi rưỡi, đi ra ngoài một mình sẽ rất nguy hiểm, bên ngoài có rất nhiều người xấu, cháu bị người ta chụp bao tải khiêng đi thì làm sao bây giờ"
Tể Tể cười tủm tỉm: "Chú út, sẽ không đâu, bao tải của bọn họ chụp không nổi Tể Tể."
Trừ khi là bé đồng ý cho người đó mang bé đi.
Hoắc Trầm Vân lo lắng.
Dù sao Tể Tể nhà mình đáng yêu như thế, mặc dù rất khỏe nhưng mà tuổi vẫn còn rất nhỏ, dáng dấp còn vô cùng xinh đẹp, vừa ngoan vừa dễ thương, người xấu không bắt bé thì bắt ai.
Hoắc Trầm Vân lắc đầu: "Chú út vẫn không yên lòng."
Tể Tể nhìn về phía chùa Minh Giác, lại nhìn chú út đang nhíu lại mày rậm.
"Vậy chú út có thể đi cùng với Tể Tể không?"
Hoắc Trầm Vân nhìn thời gian trên đồng hồ, mới bốn giờ rưỡi sáng.
"Hay là đợi thêm hai giờ nữa, sáu giờ rưỡi chú út sẽ đưa Tể Tể đi ăn sáng, sau đó lại đi chơi"
Tể Tể chỉ bàn tay nhỏ về hướng chùa Minh Giác, chớp chớp đôi mắt to tròn, giọng của bé có vẻ rất bướng bỉnh.
"Chú út, Tể Tể muốn đi đến chỗ kia ăn sáng, Tể Tể muốn ăn sáng ở đó!"
Hoắc Trầm Vân: "......"
Đứa nhỏ nào cũng đều khó dỗ như vậy sao.
Được rồi!
Dù sao cũng chỉ có một đứa cháu gái thường xuyên thức đêm, còn thích dậy sớm, vừa đáng yêu vừa dễ thương làm người khác không nhịn được cưng chiều, anh có thể làm được!
Hoắc Trầm Vân ôm Tể Tể đứng dậy.
"Vậy chúng ta sẽ chuẩn bị một chút, sau đó chú út sẽ dẫn Tể Tể đến chỗ Tể Tể nói để ăn sáng."
Tể Tể cười vui sướng: "Cảm ơn chú út, chú út thật tốt, Tể Tể rất thích chú út!"
Hoắc Trầm Vân được Tể Tể nịnh nọt thì vui đến lâng lâng trong lòng, khóe miệng ngăn không được nhếch lên, hoàn toàn quên mất chuyện Tể Tể đã đột nhiên cao lên gần hai mét.
Rửa mặt xong, Hoắc Trầm Vân ôm Tể Tể nhẹ chân nhẹ tay đi xuống lầu, thừa dịp trời chưa sáng mà rời khỏi nhà cũ của nhà họ Hoắc.
Xe lao nhanh trên đường lớn, Hoắc Trầm Vân thỉnh thoảng nhìn qua kính chiếu hậu thấy Tể Tể ngồi ở ghế sau đã thắt dây an toàn.
Thật ngoan!
Anh thầm nghĩ, mang Tể Tể đi ăn sáng, trằn trọc giày vò một đêm, Tể Tể chắc cũng buồn ngủ, khi quay về anh sẽ cùng Tể Tể ngủ một giấc thật đã, tâm tình vô cùng vui vẻ.
Sau khi dậy thì gọi điên cho anh họ hỏi thăm bác trai bác gái đã đến thủ đô chưa, nếu như đến rồi thì sẽ mang theo Tể Tể đến bệnh viện thăm bọn họ.
Hoàn hảo!
Lúc này Hoắc Trầm Vân, hoàn toàn không biết Tể Tể đang ngồi trong xe của mình là tồn tại như thế nào.
Anh bật nhạc, vừa lái xe vừa tùy ý hát theo, ngón tay thon dài gõ vào tay lái theo tiết tấu của giai điệu, nhìn rất thư thái và thỏa mãn.
Cho đến khi lái xe ra khỏi thành phố.
Hoắc Trầm Vân nhìn thời gian thì có chút bối rối.
"Tể Tể, chỗ ăn sáng mà cháu nói là ở đâu thế? Sao còn chưa tới?"
Tể Tể giơ ngón tay chỉ về phía kính chắn gió ở đằng trước, giống như xuyên qua kính chỉ về phương xa.
"Chú út, ở phía trước."
Hoắc Trầm Vân: "Nhưng mà...... Tể Tể à, chúng ta đã đi ra khỏi trung tâm thành phố rồi."
Tể Tể căn bản không biết trung tâm thành phố hay bên ngoài trung tâm thành phố là như thế nào, bé chỉ biết là còn chưa tới nơi.
"Nhưng mà chúng ta vẫn còn chưa tới nơi nha."
Hoắc Trầm Vân mím mím môi.
Thôi được.
Cũng đã đi ra ngoài rồi, cũng không cần để ý một chút thời gian này.
"Được! Vậy chúng ta tiếp tục đi!"
Hoắc Trầm Vân tiếp tục đi về phía trước.
Lại qua thêm một đoạn thời gian, lông mày anh nhịn không được mà nhăn chặt lại.
"Lẽ ra lúc này trời nên sáng tỏ rồi mới đúng, sao nhìn trời càng ngày càng tối hơn nhỉ?"
Tể Tể giải thích: "Bởi vì có quá nhiều đồ ăn vặt ở đằng kia."
Hoắc Trầm Vân: "Cái gì?"
Tể Tể lập tức thay đổi lời nói.
"Đằng kia có đồ ăn sáng nhiều lắm."
Hoắc Trầm Vân: "Đồ ăn sáng nhiều lắm??"
Tể Tể gật đầu: "Đúng vậy, rất nhiều, rất rất nhiều, nhưng nếu nhìn kỹ thì thứ có thể ăn cũng không nhiều."
Hoắc Trầm Vân không hiểu lời nói của bé, anh cũng không trả lời lại, mà cẩn thận suy nghĩ lời Tể Tể nói, sau đó thử thăm dò hỏi bé.
"Ý của Tể Tể là nơi chúng ta muốn tới, bán rất nhiều đồ ăn sáng, nhưng đồ Tể Tể thích ăn thì không nhiều"
Ánh mắt Tể Tể xuyên thấu qua kính chắn gió nhìn về phía xa, âm khí đang bao phủ cả bầu trời, ánh sáng màu vàng bao bọc xung quanh âm khí cũng trở nên càng lúc càng mờ nhạt, càng ngày càng yếu.
Bởi vì âm khí càng lúc càng nồng đậm hơn, thậm chí bên ngoài còn có âm khí đang tới gần.
Tể Tể cau mày giải thích: "Chú út, Tể Tể không kén ăn!"
Hoắc Trầm Vân nhịn không được cười lên: "Vậy vừa rồi Tể Tể nói thứ có thể ăn lại không nhiều là ý gì?"
Lực chú ý của Tể Tể đều nằm ở chỗ âm khí nồng đậm trên không trung nơi xa.
"Bởi vì bọn chúng không phạm sai lầm nha!"
Hoắc Trầm Vân: "......"
Đồ ăn còn cần phạm sai lầm thì mới có thể ăn.
Đây là thế giới tư duy của những đứa trẻ sao!!!
Hoắc Trầm Vân không thể nào hiểu được, nhưng cũng không cản trở tâm trạng đang rất tốt của anh.
Bởi vì trước khi ngủ anh đã nhắn tin với Đổng Tung Tung, đã xác định nhà họ Đổng không có xảy ra chuyện gì, nên anh rất yên tâm.