Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 261:
Mà bên phía tòa nhà kia, có một người cũng được gọi là Hải đại sư từ Vận thành vội vàng chạy đến, đang di chuyển xung quanh tòa nhà, vừa đi vừa bấm ngón tay tính toán gì đó.
Trận pháp mặc dù đã tiêu tán, nhưng thủ đoạn âm độc này ông lại quá quen thuộc.
"Đây là … muốn dùng cách này để giết người!"
Vẻ mặt Hải đại sư nghiêm túc, thừa dịp bốn phía không có người, dùng thuật ẩn thân để nhanh chóng tiến vào bên trong tòa nhà.
Trong tòa nhà rất sạch sẽ, không có chút âm khí nào.
Gần đây cửa Địa Phủ luôn đóng, ở nhân gian có vô số quỷ hồn mới, trên đường ông ấy đi tới đây đã gặp được không ít quỷ mới, nhưng xung quanh tòa nhà này lại sạch sẽ một cách khác thường.
Vẻ mặt Hải đại sư rất ngưng trọng, thừa dịp trời còn chưa sáng, vội vã rời khỏi tòa nhà, đi thẳng đến chùa Minh Giác ở ngoại thành.
Trụ trì chùa Minh Giác, đại sư Minh Thành Phương nhìn thấy ông ấy đến, giống như thấy được cứu tinh.
"Hải Minh, cậu tới rồi, nhanh hỗ trợ tôi giam giữ những con quỷ ở trong sân phía sau lại! Những con quỷ này đều là quỷ vừa mới chết, bình thường sau ba ngày sẽ không còn nhớ tới chuyện khi còn sống. Nhưng về sau lại sinh ra linh trí bắt đầu cắn nuốt lẫn nhau, tôi không có cách nào ngăn cản bọn chúng, nếu có con quỷ nào mạnh lên, thì nhân gian sẽ loạn mất!"
Hải Minh nhíu mày: "Sao không siêu độ rồi đưa tới Địa Phủ?"
Nói đến đây, Minh Thành Phương đã sầu muốn khóc.
Ông ấy gãi gãi cái trán trụi lủi, tức giận phàn nàn.
"Tôi cũng muốn siêu độ lắm chứ, nhưng cho dù tôi ngày ngày không ăn không uống để niệm Phật siêu độ cho bọn chúng thì cửa Địa Phủ ít ra cũng phải mở ra chứ! Hiện tại cửa Địa Phủ đã đóng chặt rồi! Muốn liên hệ với bên dưới cũng không liên lạc được, tôi lo lắng đến mọc đầy tóc rồi!"
Lông mày Hải Minh nhăn chặt lại: "Mang tôi đi xem thử."
Hai người đi đến sân phía sau, liền nhìn thấy các hòa thượng đang ngồi niệm kinh.
Trong kết giới mà người thường không thể nhìn thấy được có rất nhiều quỷ hồn đang lơ lửng, có chết tự nhiên, chết bệnh, tai nạn xe cộ, chết nghẹn, chết đuối, thậm chí còn có quỷ hồn tay chân không đầy đủ, toàn thân hư thối, phần lớn là ngơ ngơ ngác ngác … chiếm hết toàn bộ không gian trên không trung của chùa Minh Giác.
Một mảnh đen kịt, thoạt nhìn sẽ làm cho người khác rùng mình sợ hãi!
Đại sư Minh Thành Phương nâng tay lên nói: "Nếu như không niệm kinh, những quỷ hồn chết oan chết uổng sẽ thức tỉnh rất nhanh, hiện tại quỷ hồn mới đã có hơn mười nghìn, thậm chí còn có mười mấy lệ quỷ, chúng tôi đã tận tâm tận lực rồi!"
Lúc đại sư Minh Thành Phương nói chuyện, Trần Kiến Đào đã dẫn theo ba đội viên đi tới từ chỗ trấn áp lệ quỷ.
"Đại sư Minh Thành Phương, nhà họ Bách bên kia nói thế nào? Vẫn không liên hệ được với phía dưới à?"
Đại sư Minh Thành Phương thở ra một hơi thật dài: "Vẫn không được! Hiện tại nhân gian có đầy mối họa từ những quỷ hồn mới sinh ra này!"
Hải Minh nhớ tới tòa nhà sạch sẽ kia, linh quang lóe lên.
"Trần đội trưởng có thể giúp đỡ nhìn xem camera giám sát ở tòa nhà kia vào buổi tối lúc mười hai giờ đêm không? Có lẽ có người có khả năng giúp đỡ những quỷ hồn mới này!"
-----
Ở trung tâm thành phố.
Nhà cũ của nhà họ Hoắc.
Tể Tể đang ngủ bỗng nhiên hắt hơi liên tục mấy cái.
Bé chậm rãi ngồi dậy xoa đôi mắt ngái ngủ của mình, theo bản năng quay đầu nhìn về hướng chùa Minh Giác.
Dù cách rất xa, nhưng bé vẫn cảm nhận được âm khí nồng nặc đến kỳ lạ!
Đôi mắt ngơ ngác của Tể Tể dần dần tỉnh táo hơn, có tinh thần hơn.
"Có đồ ăn vặt!"
Nói xong bé vội vàng đứng lên, vì không để ý mà đạp phải người ở bên cạnh.
"Aaaaaaa đau!"
****9:
Hoắc Trầm Vân nửa tỉnh nửa mê!
Tất cả người của nhà họ Hoắc đều không được nghỉ ngơi tốt, vì chuyện Tể Tể bị ngã lầu. Còn anh ta lại thêm chuyện đánh cược với cháu trai nhỏ bị thua, cho nên trời sắp sáng, thì anh ta vẫn phải ở cùng bé, trông bé ngủ.
Đang ngủ say thì bắp chân bị đau dữ dội, anh kêu thảm một tiếng rồi giật mình nhảy dựng lên.
"Á á!!!"
Tể Tể: "......"
Tể Tể nhìn thấy là chú út thì có hơi kinh ngạc.
"Chú út!"
Hoắc Trầm Vân xoa xoa bắp chân bị giẫm, nhảy lò cò đến bên giường Tể Tể.
"Tể Tể, cẩn thận ngã."
"Không sao, Tể Tể rất cẩn thận."
Bé hơi lúng túng nhìn chú út đang xuýt xoa vì đau: "Chú út, thật xin lỗi, Tể Tể......"
Hoắc Trầm Vân một tay với lấy bé ôm vào trong ngực, anh mệt rã rời nhưng vẫn hàm hồ an ủi cháu gái.
"Không sao, không sao, chú út không đau, chỉ là bỗng bị đạp phải nên hơi lớn tiếng một chút."
Cũng may chức năng cách âm của căn phòng này có hiệu quả tốt, nếu không thì tiếng gào này có thể đánh thức hết những người khác trong nhà.
Tể Tể lại lần nữa đứng lên.
"Chú út, Tể Tể muốn đi ra ngoài."
Đầu óc của Hoắc Trầm Vân vẫn còn trong trạng thái mơ hồ: "À, cháu muốn đi vệ sinh phải không, chú út bật đèn cho cháu."
“Cạch” một tiếng, Hoắc Trầm Vân mở đèn ngủ lên.
Anh buồn ngủ đến nỗi không thể mở nổi mắt, nhưng vẫn chịu đựng cơn đau nhức ở bắp chân mà đứng dậy, ôm bé đi tới phòng vệ sinh.
Tể Tể vội vàng lắc đầu: "Không phải không phải, chú út, Tể Tể muốn đi ra ngoài."
Hoắc Trầm Vân: "...... Ra ngoài"