Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 260:

Cốc Hưng Úc: "......"

Ông nội Hoắc và bà nội Hoắc đều trở về phòng, Hoắc Trầm Vân sống hay chết đã có đáp án, tiếp tục ở lại đây chính là không sáng suốt, Cốc Hưng Úc liền đứng dậy chào tạm biệt và ra về.

Hoắc Trầm Vân cảnh cáo anh ta: "Không được động vào nhà họ Đổng, nếu không tôi sẽ làm cho anh hối hận không kịp!"

Hoắc Tư Cẩn lại khẽ lên tiếng: "Chú út, chú ấy không dám động tới nhà họ Đổng đâu, nhà họ Đổng bây giờ có nhà họ Hoắc bảo vệ, trừ khi chú ấy quá nhàn rỗi!"

Cốc Hưng Úc: "......"

Rất tốt!

Thằng nhóc chi thứ hai của nhà họ Hoắc, bao gồm cả Hoắc Trầm Lệnh chưa từng lên tiếng, thậm chí không thèm quay ra nhìn anh ta, anh ta muốn giết chết từng người một!

Anh ta sẽ ghi nhớ ở trong lòng!

Cốc Hưng Úc tức giận ở trong lòng, trên mặt sắp giữ không được nụ cười, nhanh chóng rời đi.

Sau khi đi ra khỏi cửa chính của nhà cũ, anh ta đi thẳng đến chỗ bệnh viện mà Hải đại sư đang điều trị.

Hải đại sư bị thương không nhẹ, nhưng cũng không nặng, chân bị đau khi ngã xuống hố, sau đó lại bị Tể Tể ném đá, ông ta nhảy trái nhảy phải để tránh né đã làm cho xương bắp chân bị gãy.

Còn có không ít vết trầy xước trên da.

Sau đó cảnh sát tới, ông ta nói rõ thân phận thì vừa vặn có người quen biết, lúc ấy ông ta quá đau nên không nhìn kỹ, cho nên ông ta chưa phát hiện ra bé chính là Minh Tể Tể mà ông ta muốn tìm, trực tiếp đi tới bệnh viện kiểm tra điều trị.

Nhìn thấy Cốc Hưng Úc tới, Hải đại sư cau mày.

"Cậu chưa chết?"

Cốc Hưng Úc nghẹn ở cổ.

"Tôi cũng không phải Hoắc Trầm Vân, sao phải chết?"

Đêm qua lúc ông ta rời đi, ông ta thấy toàn bộ tòa nhà đã bị âm khí bao phủ, ông ta suy đoán tám chín phần mười là Cốc Hưng Úc không nghe lời ông ta, đã đi ra khỏi phòng, chọc giận nữ quỷ kia.

"Cậu không có đi ra khỏi phòng?"

Cốc Hưng Úc xấu hổ: "Có đi ra, nhưng mà tôi chạy nhanh, nữ quỷ kia không đuổi kịp!"

Hải đại sư: "......"

Quỷ không đuổi kịp con người?

Coi ông ta là đồ ngốc à?

Nhưng Cốc Hưng Úc đã trốn thoát như thế nào, ông ta cũng không quan tâm, còn sống là được, dù sao nhà họ Cốc luôn hào phóng với ông ta.

"Vậy Hoắc Trầm Vân có chết không?"

Cốc Hưng Úc lập tức đứng dậy: "Không, cho nên tôi muốn hỏi Hải đại sư là đã xảy ra chuyện gì? Có phải trận pháp kia có vấn đề, nữ quỷ xông vào đuổi giết tôi, còn Hoắc Trầm Vân thì được thả?"

Hải đại sư: "......"

Ông ta cũng không thể nói cho Cốc Hưng Úc biết ông ta là đại sư có nhiều thuật pháp nhưng lại bị hai cha con nhà khác lừa?

Vì tiền của nhà họ Cốc, Hải đại sư không thể trở mặt với Cốc Hưng Úc vì anh ta không nghe lời.

"Đêm qua xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, chờ tôi chữa khỏi vết thương lại tiếp tục."

Nói đến đây, ông ta bỗng nhiên nhìn về phía Cốc Hưng Úc.

"Trên tay cậu đã từng giết người rồi, trong khoảng thời gian tôi dưỡng thương này, cậu mang cho tôi thêm mấy quỷ hồn mới tới đây, tôi cần dùng!"

Người bình thường nghe thấy chắc chắn mặt mũi sẽ trắng bệch đi.

Nhưng Cốc Hưng Úc từng hại không chỉ một mạng người, lại có Hải đại sư làm chỗ dựa, anh ta căn bản không kính sợ quỷ thần.

"Không có vấn đề! Chỉ cần có thể lập tức giết chết Hoắc Trầm Vân, ông muốn bao nhiêu tôi cũng đưa tới được!"

Đáy mắt Hải đại sư hiện lên sự lạnh lẽo, bọn họ làm nghề này cũng sợ nghiệt nợ quấn thân, bị tống vào Luyện Ngục chịu tội và trả nợ nhân quả.

Cho nên chuyện hại người, bình thường ông ta sẽ không tự mình làm.

"Không muốn bị cảnh sát phát hiện, tốt nhất là xử lý giống như cô gái lần trước, theo kiểu chết tự nhiên, bùa chú tôi cho cậu vẫn còn đúng không, nhớ kỹ, lúc chưa tắt thở thì dán bùa lên người, sau đó dẫn người đi tới chỗ cũ!"

Cốc Hưng Úc đáp ứng rất nhanh: "Không vấn đề gì!"

Hai người trò chuyện xong thì cửa phòng bệnh đã bị người đẩy ra, con trai trưởng bụng phệ nhà họ Cốc, Cốc Hưng Bác mang theo không ít thuốc bổ đi đến.

"Làm Hải đại sư bị liên lụy rồi."

Hải đại sư cười nói: "Không hẳn, chỉ là không thành công, để cậu hai thất vọng rồi!"

Lúc Cốc Hưng Bác nhìn về phía Cốc Hưng Úc, thần sắc rất bất mãn.

"Hưng Úc, có phải em không nghe theo lời nói của Hải đại sư không?"

Cốc Hưng Úc hơi sợ người anh cả này, kể từ khi biết anh cả đã trở về từ Địa Phủ và sống lại, anh ta vừa hâm mộ vừa sợ hãi.

Cũng may những năm gần đây họ không thường xuyên gặp mặt, cho nên vẫn luôn không có xích mích gì xảy ra.

Hiện tại không giống như trước, anh ta bị ép trở về nhà họ Cốc, cha mẹ đã uỷ quyền hết cho anh cả, tất cả chuyện trong nhà đều do anh cả làm chủ, nên anh ta có thể trốn tránh thì đều trốn tránh.

Hải đại sư nhìn thấy vẻ mặt của Cốc Hưng Úc thì cười hoà giải.

"Cốc tổng không cần tức giận, thất bại một lần mà thôi, nhà họ Hoắc đến nay chắc hẳn còn chưa biết Hoắc Trầm Vân đã bị đoạt đi khí vận, chỉ cần nhà họ Hoắc không biết chuyện ấy, chỉ cần thân thể cậu hai khỏe mạnh, nhà họ Hoắc sớm muộn cũng là của anh!"

Cốc Hưng Bác cười nói: "Đến lúc đó tôi nhất định sẽ làm cho Hải đại sư một bộ đạo bào bằng vàng!"

Trong phòng bệnh, bầu không khí nhanh chóng trở nên hòa hợp và vui vẻ.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free