Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 259:

"Tư Cẩn, thằng nhóc kia đang cười cái gì thế?"

Hoắc Tư Cẩn lạnh nhạt trả lời: "Tự nói tự cười, tự mình tìm vui, chính là gián tiếp phát triển bệnh động kinh, chú út không cần để ý tới!"

Hoắc Trầm Vân: "......"

Được thôi.

Ai không có thời điểm bị chập mạch!

Anh có thể hiểu được!

Bốn người trở lại nhà họ Hoắc đã là ba giờ sáng.

Việc khiến mọi người cảm thấy ngoài ý muốn chính là đèn đuốc ở trong nhà vẫn sáng trưng.

Lúc bọn họ đi vào cửa, đúng lúc ông nội Hoắc đang đỡ bà nội Hoắc đứng dậy trở về phòng.

Hoắc Trầm Vân vừa muốn gọi, liền bị Hoắc Trầm Lệnh ngồi ở trên ghế sofa liếc mắt ngăn lại.

Ánh mắt của Hoắc Trầm Vân liền chuyển tới ghế sofa, tự nhiên cũng thấy Cốc Hưng Úc ngồi trên một chiếc ghế sofa khác.

Nụ cười trên mặt Hoắc Trầm Vân bỗng không còn.

Lúc Cốc Hưng Úc nhìn thấy Hoắc Trầm Vân, ở đáy mắt chợt lóe lên vẻ kinh ngạc, sau đó chuyển thành hung ác nham hiểm và tàn nhẫn.

Anh ta ở trên tầng cao nhất suýt nữa đã bị nữ quỷ váy đỏ hại chết, không nghĩ tới người bị anh ta lừa là Hoắc Trầm Vân vẫn còn sống mà trở về!

Khó trách Hải đại sư một đi không trở lại, có thể thấy là đã thất bại!

Tâm trạng Cốc Hưng Úc mất cân bằng, nhưng trên mặt vẫn không có gì thay đổi.

Anh ta giống như là chủ nhà, dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía Hoắc Trầm Vân.

Chờ ông nội Hoắc và bà nội Hoắc đã trở về phòng ngủ và đóng cửa lại, Hoắc Trầm Vân mới ôm Tể Tể đi qua, nhỏ giọng chất vấn anh ta.

"Vì sao anh lại ở đây?"

Cốc Hưng Úc dùng vẻ mặt bất đắc dĩ nói: "Tôi cũng không muốn khuya như vậy chạy tới quấy rầy cha...... Ông bà Hoắc, nhưng người ở công ty không liên lạc được với cậu, nên tôi mới đi một chuyến đến đây."

Hoắc Trầm Vân khó chịu nhìn chằm chằm vào biểu cảm bất đắc dĩ trên mặt của Cốc Hưng Úc: "Liên lạc không được? Tại sao anh không nói là anh đã hẹn gặp tôi trên tầng cao nhất của tòa nhà cao ốc vào buổi tối hôm nay?"

Cốc Hưng Úc: "Tôi hẹn gặp cậu ở tầng cao nhất lúc nào?"

Hoắc Trầm Vân lấy điện thoại di động ra, tìm lịch sử cuộc gọi.

Nhưng không có.

Anh tìm kiếm lại lần nữa, vẫn không có.

"Nhất định là anh đã động tay chân!"

Cốc Hưng Úc càng bất đắc dĩ, nhưng khuôn mặt lại bao dung nhìn qua.

"Trầm Vân, tôi biết cậu vừa về nhà họ Hoắc nên sợ tôi xuất hiện ở nhà họ Hoắc làm ảnh hưởng tới mối qua hệ của cậu và cha...... Ông bà Hoắc. Nhưng cậu đã trở về, tôi tất nhiên không có khả năng ở lại đây để chướng mắt cậu, làm mọi người đều thấy khó xử."

Hoắc Tư Tước đặt mông ngồi vào ghế sofa bằng da, uể oải đáp lại.

"Như vậy thì dứt khoát đừng tới nữa!"

Cốc Hưng Úc: "......"

Anh ta đè lại cơn tức giận trong lòng, thầm nghĩ nếu như thân phận của anh ta không bị người nhà họ Hoắc phát hiện, Hoắc Trầm Vân thật cũng không trở về, Hoắc Tư Tước nói lời này, cho dù anh ta có xông tới tát thằng nhóc kia một cái thì cũng không có ai nói gì nhiều.

Trong ba người con trai của nhà họ Hoắc, lúc ấy ông già chỉ coi trọng Hoắc Trầm Huy và anh ta, một người là con cả và một người là con trai út, còn Hoắc Trầm Lệnh đứng thứ hai nhưng lại bị bỏ qua, xem nhẹ.

Mãi cho đến khi Hoắc Trầm Lệnh không biết tự lượng sức mình mà tranh đoạt tập đoàn Hoắc thị với Hoắc Trầm Huy, sắc mặt của hai ông bà Hoắc đã dần dần thay đổi, dần dần xa lánh Hoắc Trầm Lệnh, chỉ thỉnh thoảng vào giao thừa thì người một nhà của Hoắc Trầm Lệnh mới đến ăn bữa cơm đoàn viên ở nhà cũ bên này.

Có hai ông bà Hoắc che chở, anh ta đánh con trai của Hoắc Trầm Lệnh ở ngay trước mặt thì cũng không sao!

Hiện tại......

Cốc Hưng Úc chợt nhớ tới một chuyện, hơn hai giờ sáng anh ta đến đây chờ Hoắc Trầm Vân hơn một tiếng, mặc dù hai ông bà Hoắc và Hoắc Trầm Lệnh không nói chuyện nhiều, nhưng bà Hoắc lại tự mình phân phó người làm trong nhà hầm canh sâm, đưa trái cây cho Hoắc Trầm Lệnh.

Vừa rồi, hai ông bà chịu không nổi phải trở về phòng nghỉ ngơi, cũng dặn dò Hoắc Trầm Lệnh sớm đi nghỉ ngơi, đừng để quá mệt nhọc.

Mà trước kia hai người họ từng yêu thương chiều chuộng anh ta, thậm chí còn nhiều hơn con cả Hoắc trầm Huy, hiện tại lại lạnh nhạt xa cách với anh ta.

Trái tim Cốc Hưng Úc đập lỡ một nhịp, có dự cảm không tốt.

Có phải anh ta đã không thể trở về nhà họ Hoắc được nữa?

****8:

Cốc Hưng Úc tới đây gọi người là thật, nhưng chủ yếu vẫn là đến để xác định xem Hoắc Trầm Vân đã chết chưa.

Kết quả đã làm anh ta thất vọng rồi!

Trừ trên mặt Hoắc Trầm Vân có mấy vết xước thì nhìn cũng không có gì nghiêm trọng, hoàn toàn không ảnh hưởng tới việc anh ta tiếp tục hoạt động trong giới giải trí.

Lần này trở về nhà họ Hoắc, tất cả tài nguyên trước kia từng là của anh ta đều đã trở thành của Hoắc Trầm Vân, anh ta tự nhiên không thể nào chấp nhận được.

Vì một lần vất vả suốt đời nhàn nhã thì biện pháp tốt nhất chính là làm cho Hoắc Trầm Vân vĩnh viễn biến mất.

Cốc Hưng Úc ngăn lại lửa giận đang bùng lên ở dưới đáy lòng, mỉm cười với Hoắc Tư Tước.

"Tư Tước nói chuyện càng ngày càng thô lỗ."

Hoắc Tư Tước miễn cưỡng nhìn về phía anh ta: "Vậy cũng tùy người, đúng không chú út?"

Cốc Hưng Úc vô thức lắc đầu, sau đó thì nghe được Hoắc Trầm Vân trả lời.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free