Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 258:

Có phải là có việc gì đó mà Bách Minh Tư không thể nói cho bọn họ biết?

Ông nội Bách nhanh chóng lên tiếng giải vây cho tráu trai: "Minh Tư, Tể Tể ngủ rồi thì cháu đưa Tể Tể đi nghỉ ngơi trước đi."

Hoắc Trầm Vân vừa nghĩ tới Tể Tể là do mình mang ra ngoài, tất nhiên phải là mình mang về.

"Để chú ôm Tể Tể!"

"Bác Bách, hôm nào Trầm Vân lại đến thăm bác sau."

Cũng không đợi Bách Minh Tư và ông nội Bách nói gì, Hoắc Trầm Vân đã ôm bé rồi bước nhanh đi ra ngoài.

Trên đường đi ra xe, quần tây liên tiếp cọ xát vào vết thương ở đầu gối làm anh đau đến nhe răng trợn mắt, nhưng vẫn nghiến răng chịu đựng không dừng lại một giây nào.

Đùa à!

Cháu gái nhà mình sao lại để thằng nhóc nhà họ Bách ôm đi ngủ?

****7:

Hoắc Trầm Vân ôm Tể Tể đi ra ngoài, Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước cũng vội vàng chào tạm biệt ông nội Bách và Bách Minh Tư rồi nhanh chóng đuổi theo.

Đến lúc ngồi yên ở trên xe, Hoắc Trầm Vân ôm Tể Tể, Hoắc Tư Cẩn lái xe, thì Hoắc Tư Tước ngồi ở ghế sau muốn nghe ngóng buổi tối hôm nay chú út vì sao lại bế Tể Tể ra ngoài, liền hỏi.

"Chú út, đêm đã khuya sao chú lại ôm Tể Tể đến tòa nhà kia vậy, có chuyện gì à?"

Lúc bọn họ chạy đến, chú út đã ngất xỉu.

Tể Tể đi vào trong tòa nhà, còn bọn họ thì luôn ở dưới trông coi chú út.

Vì sao chú út lại muốn đi tới đó, hiện tại bọn họ vẫn chưa biết được.

Hoắc Trầm Vân cúi đầu, thở dài.

"Hoắc Trầm...... Cốc Hưng Úc đã hẹn gặp chú trên tầng cao nhất của tòa nhà đó."

Hoắc Tư Tước không thể tưởng tượng nổi: "Đêm hôm khuya khoắt, chín mười giờ rồi còn hẹn gặp chú? Nhìn cũng biết là không có chuyện gì tốt!"

Hoắc Trầm Vân đương nhiên cũng biết, liền gật đầu.

"Chú cũng biết anh ta không có lòng tốt gì, nhưng anh ta đã dùng cha mẹ của Tung Tung và Tung Tung ra uy hiếp chú! Hiện tại anh ta đang ở thủ đô nhưng anh ta lại có quan hệ rộng, muốn đối phó với người của nhà họ Đổng ở Vận Thành, cũng chỉ cần một cuộc điện thoại là xong."

Hoắc Tư Tước: "Chú trực tiếp nói cho chúng cháu biết không được sao? Người khác có quan hệ rộng cũng không vượt qua được cha cháu, hai người anh ruột của chú cơ mà?"

Hoắc Trầm Vân bị nghẹn ở họng.

Anh tằng hắng một cái, ánh mắt liếc ngang liếc dọc.

"Chú không nghĩ là sẽ có nguy hiểm, tính đi đến gặp mặt xem thế nào, thực sự không giải quyết được thì lại tìm cha cháu, kết quả không nghĩ tới......"

Gặp phải một tên đạo sĩ không nói lý, sau đó lại vì chuyện Tể Tể bất ngờ biến lớn, trực tiếp dọa anh ngất xỉu.

Hoắc Trầm Vân một tay ôm Tể Tể, một tay che mặt.

"Chú chính là không thể tiếp nhận một nhà chúng ta đều là quỷ!"

Hoắc Tư Tước: ".

.....???"

Hoắc Tư Cẩn: "......"

Hoắc Tư Cẩn tằng hắng nói: "Chú út, một nhà chúng ta đều là người, không phải quỷ."

Hoắc Tư Tước cũng kịp phản ứng lại, sau đó nhịn không được cười phá lên ha ha ha.

"Chú út, chú có hiểu lầm gì đối với người một nhà chúng ta thế?"

Hoắc Trầm Vân: "Tể Tể có thể tự nhiên cao lên bằng chú, không phải là cái kia thì là cái gì?"

Hoắc Tư Tước cảm thấy lá gan của chú út còn nhỏ hơn em trai ngốc của mình, quyết định tạm thời giấu diếm thân phận của Tể Tể.

"Vì sao không thể là một thiên sứ nhỏ?"

Hoắc Trầm Vân: "......"

Cháu trai nói cũng có lý, anhkhông biết phải trả lời như thế nào!

Có lẽ là vì chuyện xảy ra lúc đầu, khi nhìn thấy cháu gái bất ngờ xuất hiện ở trong phòng tắm, lại đúng vào thời điểm đêm hôm khua khoắt nên anh vẫn luôn nghĩ theo hướng Tể Tể là quỷ.

Nói đến thiên sứ nhỏ, tinh thần Hoắc Trầm Vân liền phấn chấn hơn.

"Cho nên thật ra...... Tể Tể là thiên sứ nhỏ?"

Hoắc Tư Tước lắc đầu, mặt không đỏ trả lời.

"Không phải sao, người bình thường có thể nâng tảng đá chặn xe lên à, có thể tự nhiên cao đến hai mét à?"

Hoắc Trầm Vân: "......"

Anh luôn cảm thấy chuyện không phải như vậy, nhưng lại không biết phủ nhận như thế nào.

Được rồi!

Dù sao thì thiên sứ nhỏ vẫn tốt hơn là quỷ đến từ Địa Phủ!

Hoắc Tư Cẩn thăm dò: "Chú út, nếu như Tể Tể không phải thiên sứ nhỏ mà là công chúa nhỏ đến từ Địa Phủ, có phải chú sẽ không nhận đứa cháu gái này?"

Hoắc Trầm Vân lập tức ngồi thẳng người: "Làm sao có thể chứ? Chú út của cháu mặc dù sợ những thứ kia, nhưng Tể Tể đáng yêu như thế, cho dù là quỷ thì cũng đáng yêu nhất! Chú út không sợ!"

Hoắc Tư Tước ngoài cười nhưng trong lòng không cười, nhắc nhở chú.

"Nhưng mà chú út à, buổi tối hôm nay lúc chúng cháu tới nơi thì chú đã ngất xỉu nha!"

Hoắc Trầm Vân cứng đầu cứng cổ trả lời: "Đó là do còn chưa quen thôi! Nhiều lần thì tốt rồi!"

Hoắc Tư Tước ngửa đầu, cười ha ha.

Mặc dù rất buồn cười nhưng vẫn nhắc nhở chú út.

"Như thế cũng tốt, bị hù dọa nhiều sẽ thành thói quen!"

Có ai còn chưa bị Tể Tể dọa đâu?

Hoắc Tư Tước cảm thấy tiếc nuối khi bị thu hồi máu Minh Vương, nếu không thì dựa theo tính tình của Tể Tể, tám chín phần mười bé chắc chắn sẽ mở mắt Âm Dương cho chú út.

Tưởng tượng đến cảnh chú út nhìn thấy những con quỷ bị mất cánh tay, gãy chân hoặc là cái đầu rơi rụng......

"Ha ha ha!"

"Ha ha ha!"

......

Hoắc Trầm Vân: "......"

Hoắc Trầm Vân bối rối, quay ra hỏi Hoắc Tư Cẩn đang ngồi lái xe ở phía trước.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free