Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 257:

Ông nội Bách: "......"

Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước nhìn trên mặt của chú út có ba vết máu, yên lặng quay đầu lại chào ông nội Bách.

"Ông nội Bách!!!"

Ông nội Bách mỉm cười từ ái, nhưng ánh mắt lại lướt qua lầu hai của tòa nhà gỗ đằng xa, vừa vặn nhìn thấy một lá bùa vàng bay ra, trên đó có một chữ "Về".

Xem ra cha của ông ấy đã biết chuyện gì xảy ra, nhưng lại không có ý định xen vào.

Cha không quan tâm đến, có nghĩa chuyện này cũng không nghiêm trọng đến mức cần cha phải ra tay.

Ông nội Bách thông qua ông nội Hoắc cũng vừa biết con trai út nhà họ Hoắc đã bị bế nhầm khi mới vừa sinh ra, lại nhìn vết xước đang chảy máu ở trên mặt người đàn ông trẻ tuổi, liền bắt đầu nhận lỗi.

"Cậu chắc là Trầm Vân rồi. Thật có lỗi, hai ngày trước bác Bách mới cho người dọn dẹp lại bãi cỏ, còn chưa kịp kiểm tra, bác lập tức gọi bác sĩ tới giúp cháu xử lý vết thương."

Ông vừa nói vừa dò xét Hoắc Trầm Vân.

Cùng ở trong giới giải trí, nhưng khí tức trên người của Hoắc Trầm Vân thật so với Hoắc Trầm Vân giả thì sáng sủa hơn nhiều, mà mặt mày cũng thanh chính, ánh mắt sạch sẽ.

Ông nội Bách cười càng thêm từ ái: "Đây mới đúng là người nhà họ Hoắc!"

Hoắc Trầm Vân đang tức giận: "......"

Hoắc Tư Cẩn nín cười giới thiệu với chú út.

"Chú út, đây là tộc trưởng của nhà họ Bách hiện nay, nhà họ Bách là gia tộc tâm linh đã truyền thừa qua nhiều thế hệ, có quan hệ mật thiết với nhà họ Hoắc chúng ta, đi lại rất gần."

Hoắc Trầm Vân nghe thấy là gia tộc tâm linh, cả người đều muốn tê cứng lại.

"Thật...... Tâm...... Tâm linh sao?"

Ông nội Bách nhìn trạng thái của Hoắc Trầm Vân như thấy được Hoắc Tư Thần, dáng vẻ sợ hãi lại tò mò đánh giá nhìn xung quanh của anh tuyệt đối giống như đút Hoắc Tư Thần nếu cậu bé đang cùng ở đây.

Ông nội Bách mỉm cười gật đầu: "Nếu Trầm Vân có việc, cháu có thể tìm bác bất cứ lúc nào."

Hoắc Trầm Vân lắc đầu nguầy nguậy.

"Không không không...... Không cần. Mặc dù cha mẹ nuôi của cháu đã đi, nhưng chắc là họ đã sớm đi đầu thai, không cần...... Không cần làm gì cả."

Ông nội Bách ít nhiều gì cũng hiểu một chút về chế độ quản lý của Địa Phủ, sau khi tính toán thời gian thì nói ra ba chữ.

"Cũng chưa chắc."

Hoắc Trầm Vân: "......"

Ông nội Bách bỗng nhìn chằm chằm Hoắc Trầm Vân thật kỹ, lại lần nữa hỏi thăm.

"Trầm Vân, những năm gần đây cháu thường hay gặp chuyện không may, mà lại có mấy lần suýt nữa mất mạng phải không?"

Hoắc Trầm Vân sốc triệt để, ánh mắt nhìn về phía ông nội Bách tràn đầy sùng bái.

"Bác Bách, làm sao bác biết?"

Không đợi ông nội Bách nói chuyện, Hoắc Trầm Vân đã dùng tay đập lên trên trán của mình.

"Nhìn cái đầu óc đần độn của cháu này, bởi vì bác Bách là tộc trưởng của gia tộc tâm linh mà!"

Ông nội Bách cũng nhìn ra Hoắc Trầm Vân đã bị người khác cướp đi khí vận, nếu như không có người thân hỗ trợ, e rằng đã sớm mất mạng.

Ông yên lặng mở mắt Âm Dương ra, thấy xung quanh Hoắc Trầm Vân rất sạch sẽ.

Ông nội Bách trong lòng cảm thấy nghi hoặc nhưng trên mặt cũng không có biểu hiện gì, vẫn cười trả lời vấn đề của Hoắc Trầm Vân.

"Ít nhiều cũng có thể nhìn thấy một chút."

"Cháu là bị người khác cố ý cướp đi khí vận."

Hoắc Trầm Vân liền vội vàng gật đầu: "Việc này cháu biết, Tể Tể đã nói với cháu, còn nói muốn giúp cháu tìm khí vận trở về!"

Nói đến đây, ánh mắt Hoắc Trầm Vân nhìn sang Bách Minh Tư đang ôm Tể Tể, ánh mắt hơi sợ hãi đã trở nên rất dịu dàng.

"Thật ra tìm hay không tìm về cũng không quan trọng, hiện tại cháu đã trở về nhà, cha mẹ đều khoẻ mạnh, bên người còn có nhiều người thân như vậy thì đã rất tốt rồi."

Ông nội Bách cũng không cảm thấy ngoài ý muốn khi Tể Tể có thể biết Hoắc Trầm Vân bị người khác cướp đi khí vận.

Dù sao thì ông cũng nhìn không thấu Tể Tể.

"Tể Tể đã nói như vậy thì tất nhiên sẽ tìm lại được khí vận thuộc về cháu, ai cũng không đoạt được!"

Hoắc Trầm Vân: "......"

Tộc trưởng gia tộc tâm linh đều nói như vậy, có phải mang ý nghĩa cháu gái nhỏ của anh rất lợi hại không?

Vừa nghĩ tới Tể Tể ở trước mặt mình bỗng nhiên cao lên gần hai mét, Hoắc Trầm Vân yên lặng thu hồi ánh mắt đang nhìn Tể Tể.

Quản gia mang theo bác sĩ tới, bác sĩ nhìn thấy vết thương trên mặt Hoắc Trầm Vân thì chuẩn bị đi tới kiểm tra, Hoắc Trầm Vân lại vội vàng lắc đầu.

"Tôi không sao, chỉ bị thương ngoài da mà thôi, qua mấy ngày liền tốt rồi, mau kiểm tra cho Tể Tể nhà tôi đi."

Sau khi nói xong Hoắc Trầm Vân mới chú ý tới một vấn đề, trước đó thằng nhóc Bách Minh Tư kia vô cùng lo lắng, đã vậy còn sợ đến xanh mặt và lo lắng ôm Tể Tể trở về tìm người cứu mạng.

Lúc này sao lại......

Bách Minh Tư đã biết Tể Tể chỉ đơn thuần là buồn ngủ, cậu lắc đầu với bác sĩ.

"Giúp chú út nhà họ Hoắc kiểm tra đi, Tể Tể không có việc gì, trước đó là do cháu không có kiểm tra kỹ lưỡng, Tể Tể chỉ đơn thuần là quá mệt mỏi nên ngủ thiếp đi thôi."

Hoắc Trầm Vân trợn trừng mắt: "...... Ngủ say cùng với nguy hiểm đến tính mạng mà cậu cũng có thể kiểm tra sai được sao?"

Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Loại sai lầm như thế này Bách Minh Tư sẽ không bao giờ phạm phải mới đúng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free