Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 256:
Ông ấy vừa dứt lời thì bên trong gian phòng khắp nơi đều là khí lạnh.
Cũng cảm nhận được luồng khí lạnh thấu xương từ bốn phương tám hướng đang càn quét khắp phòng.
Cụ Bách nằm rạp trên mặt đất, vô cùng hoảng sợ.
"Đại Đế thứ tội, là Ninh Thừa không dạy cháu trai cho tốt! Nhất định sẽ gọi Minh Tư tới, tùy ý Đại Đế xử trí!"
Vừa nói xong chữ cuối cùng, liền truyền đến tiếng hô to thiếu kiên nhẫn và lo lắng của Bách Minh Tư.
"Cụ ơi! Minh Tư cầu xin cụ xuất quan giúp đỡ cháu!"
Cụ Bách theo bản năng ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy một bóng đen mờ nhạt gần như vô hình ở trước mặt.
Trong lòng như bị thứ gì đập mạnh vào, cụ Bách không thể tin mà nhìn bóng dáng tựa như hư vô ở trước mặt lại là Phong Đô Đại Đế.
"Ngài......"
Bóng đen đưa tay lên, những mảnh vỡ của ấm và chén trà không gió mà bay thẳng lao về phía Bách Minh Tư đang bế Tể Tể ở trên tay.
Tể Tể đang mệt mỏi rã rời, nên đã rơi vào trạng thái ngủ say.
Lúc này bé lần nữa cảm nhận được khí tức của cha Minh Vương, bé nhanh chóng mở to mắt nhìn về phía truyền ra khí tức quen thuộc.
Bóng đen đang muốn dạy dỗ thằng nhóc loài người không biết nặng nhẹ bỗng sững lại, bàn tay vô hình lật lại, ấn xuống dưới.
Những mảnh vỡ đã biến thành những lưỡi dao sắc nhọn đang bay trên không trung cũng dừng lại, đổi hướng ghim chúng vào bãi cỏ bên cạnh.
****6:
Bóng đen biến mất ngay lập tức khi Tể Tể quay đầu nhìn tới, những lời nói uy nghiêm không thể làm trái truyền đến tai cụ Bách.
"Tể Tể không có việc gì, ông cũng không cần nhúng tay vào!"
"Càng không thể nói cho con ta biết là ta đã tới đây!"
Cụ Bách lấy hết dũng khí hỏi thêm một câu: "Nếu công chúa nhỏ hỏi tới......"
Không biết có phải là ảo giác của ông ấy không, nhưng ông ấy mơ hồ nhìn thấy bóng dáng cao lớn màu đen vốn đã mơ hồ đang run rẩy, giọng nói uy nghiêm lạnh lùng bỗng mềm mại hơn.
"Con bé đang rất mệt mỏi, chỉ nghĩ là mình nhìn lầm...... Cho dù hỏi, thì cứ nói ta bề bộn nhiều việc! Con bé rất ngoan và hiểu chuyện!"
Cụ Bách bỗng thấy chua xót trong lòng: "...... Vâng!"
Ông ấy muốn hỏi Đại Đế vì sao lại ở trong trạng thái này, nhưng chung quanh đã trở nên thoáng đãng sạch sẽ, đối phương rõ ràng đã rời đi.
Ở bên ngoài cách đó mấy chục mét, Tể Tể đang vô cùng buồn ngủ, bỗng mở to mắt nhìn chằm chằm vào tòa nhà gỗ ở phía xa, mũi nhỏ nhăn lại, hoàn toàn không ngửi thấy chút khí tức nào thuộc về cha.
Bé ngơ ngác nhìn về phía đó.
"Cha?"
Bách Minh Tư đang bế Tể Tể chạy điên cuồng, đột nhiên dừng lại khi nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của bé.
Hoắc Trầm Vân mang theo hai đứa cháu cũng đã chạy đến phía sau, Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước nhìn thấy Bách Minh Tư bỗng dừng lại, bọn họ cũng kịp thời dừng chân đứng lại.
Chỉ có Hoắc Trầm Vân nhất thời không dừng kịp, lại sợ đụng vào Bách Minh Tư đang ôm Tể Tể, nên đã nhanh chóng chuyển hướng.
Trên chân dường như đá phải thứ gì, lảo đảo một cái đã ngã nhào vào thảm cỏ bên cạnh.
Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước nhìn sang, thông qua ánh sáng đèn đường mờ mờ, nhìn xuống mặt cỏ được ánh sáng khúc xạ phản chiếu lại, trong lòng cảm thấy có gì đó không ổn.
Hoắc Tư Cẩn vội vàng đi qua kéo người đứng lên, Hoắc Tư Tước chậm hơn một chút thì cũng vội đi tới kéo cánh tay khác của chú út.
"Trời ạ!"
"Là người nào có lòng dạ độc ác, thất đức,… ném mảnh sứ ở trong bãi cỏ, đây là muốn ám sát ai vậy?"
Cụ Bách ở nơi xa trong nhà lầu gỗ nho nhỏ, ngẩng đầu nhìn lên trời!
Dù sao cũng không phải là ông ấy!
Người có lòng dạ độc ác, thất đức kia đã sớm rời đi rồi!
Còn không cho nói!
Chuyện xui xẻo này...... Để con trai gánh thôi!
Ngược lại là công chúa nhỏ......
Vừa ra đời đã không có mẹ, sau khi sinh lại gặp đúng thời điểm Đại Đế muốn cải cách Địa Phủ, bận đến chân không chạm đất, thỉnh thoảng còn có chuyện phản thần phạm thượng làm loạn, thời gian ở cùng nhau thì ít mà xa cách thì nhiều!
Cụ Bách thở dài, lặng lẽ trở về phòng.
Ông nội Bách vội vàng chạy đến từ đằng xa, còn Tể Tể không thấy được cha Minh Vương thì lại lần nữa nhắm mắt lại, nằm ở trong ngực Bách Minh Tư.
Bé sợ anh Minh Tư lo lắng, nên hàm hồ nói nhỏ.
"Anh Minh Tư, Tể Tể buồn ngủ, Tể Tể rất muốn ngủ! Nên anh để yên cho Tể Tể ngủ nha!"
Bách Minh Tư: "......"
Bách Minh Tư muốn nói cho bé biết, có lẽ Vương của Địa Phủ đã xảy ra chuyện.
Nhưng lại nghĩ đến nếu như Vương của Địa Phủ thật sự xảy ra chuyện thì bản thân bé là con gái ruột của Vương nhất định sẽ cảm ứng được.
"Được rồi, Tể Tể ngủ đi, anh Minh Tư không quấy rầy Tể Tể ngủ nữa, cũng không cho người khác quấy rầy Tể Tể ngủ."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của bé dựa vào ngực, chậm rãi phát ra tiếng hừ hừ nho nhỏ.
Dường như bé rất mệt mỏi, tiếng ngáy nhỏ của Tể Tể lần này to hơn so với bình thường.
Mà còn kéo dài!
Giống một người mệt mỏi đến mức đã ngủ thiếp đi và ngáy liên tục.
Bách Minh Tư suy đoán việc này có liên quan với chuyện cậu mời linh, liền ôm chặt bé hơn.
Ngay lúc này ông nội Bách cũng vội vàng chạy đến, vừa vặn nghe được Hoắc Trầm Vân bực tức nói lớn.
"Lòng dạ hiểm ác thật! Đây là muốn hủy dung của ông mà! Mặc dù ông đây có thực lực, hiện tại lại có gia đình làm hậu thuẫn, nhưng làm một người đàn ông thì ai cũng hi vọng mình có một khuôn mặt đẹp trai nha!"