Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 255:

"Anh Minh Tư"

Mà lời truyền vào ý thức của Bách Minh Tư lại uy nghiêm không thể khinh nhờn, lạnh lẽo đầy hàn ý.

"Anh đang trêu đùa tôi."

Bách Minh Tư vô thức lắc đầu: "Không, Tể Tể, anh không có."

Tể Tể ở trên cao nhìn xuống, thấy anh Minh Tư sốt ruột, thần sắc khẩn trương, hình như còn hơi sợ hãi, vội vã lên tiếng.

"Anh Minh Tư, anh làm sao thế?"

Truyền vào trong tai Bách Minh Tư lại là: "Đã không có chuyện gì thì lui đi!"

Giọng nói lạnh lẽo không cảm xúc của Tể Tể làm cho Bách Minh Tư có cảm giác uy nghiêm không thể nhìn thẳng.

Uy áp mạnh mẽ đánh úp tới, Bách Minh Tư cảm thấy trong đầu hiện lên một luồng ánh sáng màu trắng, theo bản năng mở hai mắt ra.

Sau khi mở mắt, cậu lập tức tìm xem Tể Tể đang ở đâu.

Nhìn thấy bé đang nằm ở bên cạnh, cậu vội vàng ngồi xổm xuống gọi.

"Tể Tể."

Tể Tể nhắm mắt giống như đang ngủ say.

Bách Minh Tư tiếp tục gọi.

"Tể Tể."

Tể Tể vẫn không có phản ứng, nhưng hô hấp đều đặn, sắc mặt bình thường, Bách Minh Tư bắt mạch thấy bé vẫn bình thường khỏe mạnh.

Bách Minh Tư: "......"

Hùng Kỳ hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ thấy thiếu niên kia bỗng nhiên cắn đầu ngón tay, tô tô vẽ vẽ ở trong không khí, miệng lẩm bẩm cái gì đó.

Đứa bé kia thì từ trong ngực tụt xuống, sau đó ngẩng cái đầu nhỏ nhìn thiếu niên kia.

Nhìn được một lúc, sau đó cứ như vậy mà ngủ mất.

Đúng vậy!

Đúng là đã ngủ mất!

Thậm chí, một lúc sau còn nghe được tiếng ngáy nhỏ của bé.

Đây cũng quá......

Khó tin!

Nhìn cậu thiếu niên kia lo lắng đến sắc mặt trắng bệch, rốt cục Hùng Kỳ đã lấy lại lý trí, mở miệng nói.

"Vừa rồi...... Vừa rồi ngoại trừ chúng ta không có bất kỳ người nào đi vào đây cả. Đứa nhỏ này giống như là...... Ngẩng đầu lên nhìn cậu sau đó tự mình ngủ mất."

Bách Minh Tư: "......"

Trong lòng Bách Minh Tư chấn động dữ dội, vừa rồi cậu mời linh đến thật ra chính là Tể Tể.

Cậu là người thừa kế duy nhất của một gia tộc tâm linh, lấy máu tươi của cậu làm vật dẫn mời linh, không phải Thập Điện Diêm La trở lên thì không thể tiếp nhận!

Mấy năm gần đây cũng không thấy cụ nội đề cập đến chuyện Thập Điện Diêm La thay người.

Lúc cậu được xác nhận là người thừa kế của gia tộc, thông qua việc thông linh đã từng gặp Thập Điện Diêm La, Tể Tể cũng không ở trong đó.

Mà hôm nay cậu lấy máu của mình mời linh, nhưng người đến lại không phải một vị nào trong Thập Điện Diêm La, mà lại là Tể Tể.

Ở trên Thập Điện Diêm La chỉ có Phong Đô Đại Đế, Vương của Địa Phủ!

Như vậy, Tể Tể thật ra là con gái của Phong Đô Đại Đế.

Thập Điện Diêm La không tới, Phong Đô Đại Đế không tới, Tể Tể tới.

Trái tim của Bách Minh Tư chùng xuống khi nghĩ đến câu nói của Tể Tể rằng cửa Địa Phủ đã đóng chặt.

Địa Phủ có biến!

Mà có thể là biến động không nhỏ!

Cha của Tể Tể cũng chính là Phong Đô Đại Đế vô cùng có khả năng đã xảy ra chuyện gì đó rồi.

Thậm chí là...... biến mất!

Ý thức được nguy hiểm, Bách Minh Tư không còn lòng lo lắng đến chuyện khác, nhanh chóng ôm bé đang ngủ say rời đi.

Đến lầu một, nhìn thấy Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước đang đứng cùng một người đàn ông trẻ tuổi lạ lẫm, Bách Minh Tư cũng không có thời gian giải thích thêm, trực tiếp nhìn về phía Hoắc Tư Cẩn.

"Anh tư Cẩn, làm phiền anh lập tức đưa em và Tể Tể về nhà họ Bách."

Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước cũng không hỏi nhiều, vội kéo chú út sắc mặt trắng bệch đứng ở bên cạnh, nhanh chóng lên xe.

"Đi!"

——

Trong một ngôi nhà gỗ cổ hai tầng, ở nơi sâu nhất của nhà họ Bách.

Có một làn sương đen mờ nhạt lướt nhẹ qua tầng tầng lớp lớp những bông hoa theo làn gió đêm mùa hè, rồi tự nhiên bay vào trong tòa nhà gỗ nhỏ.

Giống như một dòng nước chảy xuống, làn sương đen đi ngược dòng nước, leo ngược lên trên cầu thang gỗ, rất nhanh đã đến đầu cầu thang ở lầu hai.

Khi làn sương màu đen nhạt biến thành hình người cao lớn thẳng tắp, cụ Bách vẫn đang bế quan trong phòng ở lầu hai đột nhiên mở mắt ra.

Ý thức được người tới là ai, cụ liền vội vàng đứng lên, không để ý đến tuổi tác của mình đã cao, chạy một mạch về phía cửa.

Một giây sau, màn sương đen hình người đã xuất hiện ở trong phòng.

Cụ Bách đột nhiên thu chân vội vàng dừng lại, vừa vặn cùng đối phương giữ khoảng cách ba mét.

“Bịch” một tiếng quỳ xuống.

"Bách Ninh Thừa bái kiến Đại Đế!"

Bóng người trong màn sương đen đưa tay ra, ngón tay hơi động một chút, chén trà và ấm trà trên bàn ở phía sau cụ Bách nổ tung.

Cùng lúc đó, giọng nói uy nghiêm lạnh thấu xương vang lên trong phòng.

"Bách Ninh Thừa! Ông đã nuôi ra một đứa cháu ngoan!"

Cụ Bách không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng ngay lập tức đã nghĩ đến chắt trai Minh Tư.

"Đại Đế, có phải là Minh Tư......"

Giọng nam uy nghiêm pha lẫn tức giận lại vang lên.

"Cậu ta lấy máu tươi của mình để liên lạc với Địa Phủ, nhưng lại nhỏ máu ở ngay giữa hai lông mày của con ta, khiến cho hồn phách của con gái ta rời khỏi thân thể và bị mời linh!"

Cụ Bách sửng sốt, đôi mắt ông ấy trừng lớn, mặt mũi tràn đầy ngạc nhiên và kinh hãi.

"Công chúa Tể Tể chỉ mới ba tuổi rưỡi, tạm thời không thích hợp để mời linh, nhẹ thì ngủ say trăm năm, nặng thì...... Thần hồn bất ổn, tiến vào con đường luân hồi!"

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free