Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 254:

Dù bản thân là quỷ mới, nhưng trong tiềm thức nói chỉ cần nuốt chửng đứa bé kia thì quỷ khí của mình chắc chắn tăng cao, có thể thăng cấp liên tục.

Vì vậy, nữ quỷ lại nhào về phía Tể Tể.

Bách Minh Tư ôm bé quay người, đồng thời vung ra một lá bùa trấn tà!

Tể Tể thì nhân lúc anh Minh Tư ôm bé quay người lại, lúc mà chú cảnh sát không nhìn thấy bé, vội mở cái miệng nhỏ ra.

"Hít hà ……!"

Lúc nữ quỷ váy đỏ hoảng sợ thét lên, thì bé đã nuốt hết chín phần mười âm khí, chỉ để lại một chút tàn hồn còn sót lại.

Tàn hồn bị bé tóm chặt ở trong lòng bàn tay.

Bé thử dùng minh ngữ để liên hệ với cha Minh Vương.

Nhưng không có bất kỳ phản hồi nào!

Bé thử lại lần nữa!

Vẫn không có gì!

Tể Tể: "......"

Bé cúi đầu nhìn nữ quỷ đã biến thành làn sương mỏng trong tay, đang run lẩy bẩy, một lần nữa xác định nữ quỷ váy đỏ đã hại chết hai mạng người, liền trực tiếp xóa tàn hồn, sau đó ném vào trong mồm.

Cửa Địa Phủ không mở, nữ quỷ này đã hại người, vậy thì ăn thôi!

Bé cũng hút sạch sẽ âm khí tràn ngập xung quanh.

Ăn thì cũng ăn rồi, nhưng bé vẫn cảm thấy không vui.

Cửa Địa Phủ không mở, ở nhân gian mỗi ngày đều có vô số quỷ mới sinh ra, nếu qua đời tự nhiên thì tốt, cùng lắm là lưu lại nhân gian tưởng niệm người thân, bình thường sẽ không làm ra chuyện gì quá đáng.

Nhưng nếu giống như nữ quỷ váy đỏ này, khi còn sống không cam lòng, oán khí ngập trời, lúc chết lại mặc váy đỏ thì oán khí sẽ tăng lên rất nhiều.

Nếu con quỷ đó vẫn nhớ những chuyện khi còn sống, lại bị người trong bàng môn tà đạo công kích hoặc là lợi dụng thì rất nhanh sẽ trở thành lệ quỷ.

Bé ở trong ngực anh Minh Tư thở dài.

Bách Minh Tư nhìn thấy bé hút sạch âm khí, cho là bé ăn quá nhiều.

"Tể Tể, em no quá sao?"

Bé ỉu xìu buồn bã lắc đầu.

"Không, Tể Tể lo lắng cho cha ở Địa Phủ."

Bách Minh Tư: "Tể Tể, cha em ở Địa Phủ bị làm sao?"

Bé biết anh Minh Tư xuất thân từ gia tộc tâm linh, con mắt xoay chuyển lòng vòng.

"Anh Minh Tư, bây giờ anh có thể liên lạc với Địa Phủ không?"

Bách Minh Tư gật đầu: "Chắc là được."

Con mắt của bé lóe sáng: "Anh Minh Tư, vậy anh thử liên lạc xem có thể liên hệ với cha của Tể Tể ở Địa Phủ không!"

Bách Minh Tư nhìn thần sắc lo lắng của Tể Tể, còn có chút bất an, trong mắt đầy mong chờ, nên cũng không quan tâm ở bên cạnh còn có người ngoài, cũng không dùng bùa mời linh, mà trực tiếp lấy máu mình làm chất dẫn, ý muốn liên lạc với linh cấp cao của Địa Phủ.

Hùng Kỳ đứng ngoài quan sát hết thảy, tất cả nhận thức về khoa học đều vỡ nát, tinh thần chấn động: ".

....."

Ông còn đang đứng ở đây mà!!!

****5:

Tể Tể đang ở trong lòng Bách Minh Tư, nhìn thấy trán anh Minh Tư bắt đầu đổ mồ hôi, bé vội vàng từ trong ngực anh Minh Tư tụt xuống, thuận theo đôi chân dài của anh Minh Tư mà đứng trên mặt đất.

Giác quan nhạy cảm đối với khí tức của Địa Phủ nói cho bé biết là không thành công.

Bách Minh Tư cau mày lại.

Cũng không nhất thiết phải dùng máu tươi, cậu vì bảo đảm có thể thành công mới dùng máu tươi từ đầu ngón tay, nhưng hình như...... Không có bất kỳ phản ứng gì.

Bách Minh Tư cảm thấy kỳ quái, muốn thử lại lần nữa.

Ba giây sau, loại cảm giác lạnh lẽo âm hàn quen thuộc vẫn không xuất hiện.

Chân mày Bách Minh Tư nhíu càng chặt hơn.

Cậu thử lại lần thứ ba.

Lần này trực tiếp sử dụng máu từ tim.

Khi cậu dùng thuật pháp lấy ra một giọt máu từ trái tim, mồ hôi trên trán rịn ra nhiều hơn, tụ lại một chỗ rồi chậm rãi biến thành giọt mồ hôi lớn chừng hạt đậu trượt dọc xuống theo khuôn mặt đang tập trung cao độ.

Xoạch một cái… giọt mồ hôi rơi xuống nhỏ ở trên trán Tể Tể đang đứng bên cạnh mình.

Đồng thời nhỏ xuống còn có giọt máu từ tim, vừa vặn rơi ở giữa hai đầu lông mày của bé.

Tể Tể cảm thấy cái trán nóng rực đau nhức, vội vàng đưa tay che trán, mạnh tay day day, xoa xoa cho đỡ đau.

Bàn tay trắng nõn của bé rất sạch sẽ, ở giữa hai đầu lông mày cũng không có bất kỳ vết máu nào.

Hùng Kỳ đang đứng ở bên cạnh cũng thấy rất rõ ràng, ông ấy trợn mắt, miệng há to nhưng một chữ cũng không nói ra được.

Tể Tể cảm thấy thần hồn rung động, hồn phách chợt rời khỏi thân thể.

Tể Tể: "......"

Bách Minh Tư đang nhắm mắt nhưng vẫn mở ra đôi mắt Âm Dương: "......"

Tể Tể cúi đầu, nhìn bản thân mình đứng ở bên người anh Minh Tư, chỉ chớp mắt đã thấy không biết từ lúc nào mình đã cách anh Minh Tư rất xa, phải đến một trăm tám mươi mét.

Tể Tể nhất thời có chút bất ngờ không hiểu chuyện gì xảy ra.

"Anh Minh Tư, xảy ra chuyện gì thế?"

Bách Minh Tư: "......"

Cậu thật không dám tin, bốn phía tối đen, chỉ thấy ngọn lửa màu xanh lam sáng rực ở giữa hai lông mày Tể Tể, nhìn như là thần minh xuất thế, từ trên cao nhìn xuống.

Thần sắc của bé hờ hững, hai mắt lạnh lẽo, tựa như không có chút cảm xúc nào.

Miệng nhỏ hơi mở ra, giọng nói vẫn non nớt nhưng âm thanh truyền ra lại rất xa lạ, truyền vào ý thức của cậu.

"Anh có chuyện gì muốn làm."

Bách Minh Tư: "......"

Tể Tể đang lơ lửng trong màn sương dày đặc âm khí, nhìn ánh mắt kinh ngạc không dám tin của anh Minh Tư, bé cảm thấy cực kỳ lo lắng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free