Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 254
Nhìn thấy một đứa nhỏ xinh đẹp, da thịt trắng nõn từ cửa chính chậm rãi đi vào, suy nghĩ đầu tiên hiện ra trong đầu Hùng Kỳ chính là “đây cũng là một nữ quỷ”.
Hiện tại là hai nữ quỷ, một lớn một nhỏ đang đi kiếm ăn.
Mà ông ta cùng ba đứa nhỏ chính là khẩu phần ăn của chúng!
Hùng Kỳ bị suy nghĩ của mình dọa sợ.
Tể Tể đi tới gần hơn, Hùng Kỳ lại vô thức lui lại.
"Chú cảnh sát, chú mau dẫn mấy anh chị...... Ủa."
Lúc bé cúi đầu nhìn mấy anh chị đang ngất dưới đất, chợt thấy trong đó có một người mà bé quen biết.
"Anh Tiểu Quân."
Hùng Kỳ cảm thấy giọng nói của mình như nghẹn ở họng, âm thanh khàn khàn.
"Cháu...... Cháu biết Tiểu Quân."
Hùng Kỳ nhớ lại tất cả những đứa nhỏ từng chết trong các vụ án xảy ra gần đây, nhưng mà không có đứa bé nào có khuôn mặt xinh đẹp giống búp bê như đứa nhỏ này.
Tể Tể cười rạng rỡ, gật gật đầu.
"Biết ạ, đây là anh Tiểu Quân, Tể Tể còn biết chị Khả Khả, còn có anh Mục Dương và anh Hưng Dương nữa!"
Hùng Kỳ: "......"
Nếu như ông nhớ không nhầm thì Chu Khả Khả, Lý Mục Dương và Lý Hưng Dương đều là bạn học cùng nhà trẻ với con trai mình.
Cho nên đứa nhỏ này là người.
"Cháu...... Không giống cô gái kia!"
Tể Tể nhìn theo ánh mắt của chú cảnh sát về phía nữ quỷ váy đỏ, sau khi nhìn thấy âm khí xung quanh nữ quỷ váy đỏ, bé không nhịn nổi lại nuốt nước bọt.
"Vâng...... Không...... giống!"
Bé là cư dân của Địa Phủ, nhưng bây giờ bé là người nha.
Nữ quỷ trước mặt này đã từng hại người rồi, bé đã thử lúc ở trên tầng thượng, mà cửa Địa Phủ thì vẫn đóng chặt, nên nữ quỷ này không thể giữ lại.
Cho nên đây là đồ ăn vặt của bé!
Bé nhìn chằm chằm đồ ăn vặt, hai mắt tỏa sáng.
Nữ quỷ váy đỏ thấy đôi mắt to đen nhánh lại long lanh đang nhìn chằm chằm mình, không hiểu sao lại cảm thấy hơi sợ.
Không đúng!
Đứa nhỏ này rõ ràng là người, cho dù là thế hệ sau của người trong Huyền môn thì cũng chỉ mới ba tuổi rưỡi, cho dù là kỳ tài ngút trời cũng không thể nào là đối thủ của mình!
Nữ quỷ váy đỏ hết kiên nhẫn, lần nữa lộ ra khuôn mặt dữ tợn đáng sợ.
"Thiên đường có lối bé không đi, địa ngục......"
Tể Tể vội xua tay: "Địa ngục có cửa, có cửa, chỉ là tạm thời đóng lại thôi, rất nhanh sẽ mở ra."
Cha Minh Vương nói sẽ đến đón bé mà, đến lúc đó tự nhiên cửa sẽ mở.
Nữ quỷ váy đỏ: "......"
Ý của cô ta là vậy sao!
Không!
Nếu đứa nhỏ này đã chủ động chạy tới chịu chết, vậy thì …
Nữ quỷ váy đỏ bất ngờ lao về phía Tể Tể.
Lần đầu tiên nhìn thấy quỷ, Hùng Kỳ cũng không biết diễn tả tâm trạng của mình như thế nào.
Nhưng lúc nữ quỷ váy đỏ lao về phía Tể Tể, ông ấy cũng theo bản năng chạy về phía của bé.
Ông ấy ở gần hơn, tất nhiên tốc độ cũng nhanh hơn so với nữ quỷ kia.
"Hả."
Tể Tể bất ngờ được chú cảnh sát bế lên, kinh ngạc mở to hai mắt nhìn.
Nữ quỷ váy đỏ chớp mắt đã đến trước mặt ông ấy. Hùng Kỳ bị một cơn gió đáng sợ thổi thẳng vào mặt, lạnh lẽo khiến ông ấy nổi da gà toàn thân, muốn chạy mà nửa bước cũng bước không nổi.
Ông ấy từng nghĩ tới rất nhiều kiểu chết!
Ví dụ như bị lưu manh giết chết, hoặc là đang truy đuổi kẻ xấu thì gặp chuyện ngoài ý muốn bỏ mình … vân vân…!
Nhưng hoàn toàn không nghĩ đến chuyện bị quỷ quái giết chết!
Bởi vì ông ấy không tin quỷ thần!
Nhưng bây giờ......
Hai con mắt của Hùng Kỳ mở lớn, vẫn hiên ngang lẫm liệt đứng thẳng lưng.
Khi nữ quỷ dùng vẻ mặt hung dữ chuẩn bị chạm vào ông, thì ông ấy cảm thấy có một luồng ánh sáng vàng từ trên người mình tản ra, khiến cho nữ quỷ váy đỏ kia lập tức lùi lại!
"Ánh sáng công đức!!! Cảnh sát trợ Trụ vi ngược, giúp người xấu làm việc ác như anh thế mà lại có công đức hộ thân, dựa vào cái gì, sao lại bất công như vậy chứ!!!"
Tể Tể ghé vào vai chú cảnh sát, dùng giọng trẻ con nói.
"Công đức sẽ không lừa người! Chú cảnh sát là người tốt! Cô đã giết hai người tốt rồi, nếu như cửa Địa Phủ mở ra, thì chắc chắn là bị ném vào Luyện Ngục!"
Nữ quỷ váy đỏ dường như đang bị kích thích, máu chảy ròng ròng.
"Không! Ánh sáng công đức chắc chắn là lừa người! Nếu như anh ta không kết án tôi là ngã lầu chết ngoài ý muốn, cha mẹ tôi cũng sẽ không bởi vì cái chết của tôi mà chết oan chết uổng!"
"Là anh ta tiếp tay cho kẻ ác! Là anh ta không biết phân biệt đúng sai!"
Tể Tể nhăn lại lông mày, vỗ vỗ tay thành tiếng.
Nữ quỷ váy đỏ đang kích động, máu chảy chảy ròng bỗng an tĩnh lại.
Bách Minh Tư vội vã đẩy cửa vào, nhìn thấy nữ quỷ váy đỏ đã bình tĩnh lại, liền thở phào nhẹ nhõm.
Nữ quỷ này đã hại người, chắc chắn sẽ tiếp tục giết người khắp nơi.
Mặc dù Tể Tể lợi hại, nhưng bé chỉ mới ba tuổi rưỡi, không may gặp phải quỷ có nhiều mưu mô xảo quyệt thì phải làm thế nào.
"Tể Tể!"
Bé cười tươi lộ rõ hai hàm răng trắng khi quay đầu nhìn thấy anh Minh Tư.
Từ trong ngực chú cảnh sát, bé tụt xuống chạy thẳng tới chỗ anh.
"Anh Minh Tư!"
Lúc Bách Minh Tư xoay người ôm Tể Tể, nữ quỷ mặc váy đỏ đột nhiên bừng tỉnh, vì trước đó đã bị khí tức khủng bố trên người bé dọa mà đứng đơ ra.
Nhất định là ảo giác!
Nhưng đứa bé kia thơm quá!