Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 253
Con cả Hùng Khánh An liền mắng em trai.
"Sợ cái gì mà sợ, chỉ bị mất điện thôi, có thể là mạch điện xảy ra vấn đề, qua một lúc là ổn rồi!"
Hùng Huệ An nắm chắc tay Hùng Kỳ, trong lòng vô cùng sợ hãi.
"Cha, nếu không, chúng ta xuống dưới đi, đi ra bên ngoài......"
Cô bé vừa nói vừa quay mặt ra bên ngoài, nhưng cái ngoảnh mặt này đã làm cho cô bé dừng lại, không nói tiếp nữa, sợ hãi gọi mọi người.
"Cha, anh cả, Tiểu Quân, mọi người mau nhìn ra bên ngoài đi!"
Tất cả mọi người cùng nhau nhìn sang.
Trước đó, ánh đèn ở ngoài đường và dòng người gần trong gang tấc, còn bây giờ thì lại cách rất xa, xa đến không thể tưởng tượng nổi.
Hùng Tiểu Quân run lẩy bẩy: "Cha, thế này là sao?"
Hùng Khánh An cũng không bình tĩnh được nữa.
"Cha...... đây là...... Nhìn...... Giống như...... A, vừa rồi có cái gì bay qua thế!"
Hùng Huệ An trực tiếp hét ầm lên.
"Quỷ a a a a a!"
Cô bé thét lên, trực tiếp tạo ra phản ứng dây chuyền.
Hùng Tiểu Quân đang cố gắng gồng mình làm cho bản thân bớt sợ hãi và anh cả Hùng Khánh An đã đồng thời hét lên.
"Quỷ a a a!"
"Cứu mạng!"
......
Hùng Kỳ coi như còn tỉnh táo, cảm thấy tình huống này rất quỷ dị.
Nhưng làm một cảnh sát, ông đã gặp qua không ít sóng to gió lớn.
Về phần bóng dáng cô gái mặc váy đỏ đang bay qua lại kia, sao lại nhìn giống với cô gái ba ngày trước đã ngã từ tầng 35, thuộc phòng tổng thống của tòa nhà này.
Hùng Kỳ nhìn chằm chằm bóng dáng đang lơ lửng ở bên ngoài cửa sổ.
"Vân Vân!"
Bóng người lơ lửng mặc váy đỏ kia ngừng lại, sau đó chậm rãi quay đầu, hiện ra một khuôn mặt đã hoàn toàn biến dạng, bằng phẳng không phân biệt được bộ phận nào.
Hùng Tiểu Quân: "A a a! Có quỷ! Nữ quỷ xấu xí!"
Hùng Khánh An: "Cô chết không liên quan gì với chúng cháu, chúng cháu chỉ tới đây ăn cơm thôi!"
Hùng Huệ An co lại ở trong ngực Hùng Kỳ, toàn thân phát run.
"Cha! Cha! Có quỷ! Thật có quỷ!"
......
Hùng Kỳ cũng run run, cổ họng bỗng nhúc nhích an ủi ba đứa nhỏ.
"Đây chắc là ai đang đùa ác thôi, cha mang các con xuống lầu. Cô ta ở bên ngoài, chúng ta ở bên trong, cô ta không vào đây được đâu!"
Ông ấy vừa nói xong, vội vàng che chở ba đứa nhỏ đi đến cửa chính của nhà hàng.
Đi không đến ba bước thì nghe được tiếng cười quái dị không có ý tốt từ phía sau truyền đến.
"Ha ha ha...... Hì hì......Không bay vào được nhưng tôi có thể đi vào nha!"
Hùng kỳ: "......"
Hùng Tiểu Quân, Hùng Khánh An va Hùng Huệ An: "A a a a a! A a a a!"
Nữ quỷ mặc váy đỏ cảm thấy những người này đều là món ăn trong nồi của mình rồi, cho nên cũng không vội giết bọn họ.
Nữ quỷ khôi phục lại khuôn mặt trước khi chết của mình, sau đó chân không chạm đất đi vòng quanh họn họ.
Sau khi nhìn thấy đồng phục trên người của Hùng Kỳ, đôi mắt trở nên đỏ hơn, còn tràn ngập hận ý.
"Là anh đã kết án tôi ngã lầu chết ngoài ý muốn, có phải không đồng chí cảnh sát?”
Lúc Hùng Kỳ nhìn thấy gương mặt của nữ quỷ thì trái tim của ông ấy đã chìm xuống đáy vực rồi.
Nữ quỷ mặc váy đỏ này chính là cô gái mà ba ngày trước bọn họ đã kết án là ngã lầu chết ngoài ý muốn.
Mặc dù có rất nhiều điểm đáng ngờ trong vụ án, nhưng lại không tìm thấy bất cứ chứng cớ gì, bên trên còn tạo áp lực, cuối cùng bọn họ không thể không vội vàng kết án.
Nhưng hôm nay ông ấy đến đây cũng là vì muốn một lần nữa điều tra lại vụ án này.
"Cô......"
Nữ quỷ mặc váy đỏ bỗng nhiên cười ha ha, vừa cười vừa chảy máu từ hai bên hốc mắt ra.
Lúc này ba đứa trẻ không chịu đựng được nữa, tất cả đều ngất xỉu!
"Ba đứa nhỏ đã ngất, vậy thì bắt đầu từ đồng chí cảnh sát không phân biệt được thiện ác, giúp người khác làm việc ác đi!"
"Chỉ cần anh thực hiện được ba việc tôi yêu cầu, hôm nay tôi không giết mấy người nữa!"
Yết hầu Hùng Kỳ giật giật, phía sau lưng ứa ra mồ hôi lạnh, thần sắc lại rất kiên nghị.
"Chỉ cần không trái với luật pháp mà quốc gia quy định......"
Nữ quỷ mặc váy đỏ chợt giương mắt nhìn về phía cửa chính đã bị quỷ khí của mình che khuất, nhanh chóng đánh gãy lời của ông ấy.
"Hiện tại chỉ cần làm một chuyện! Đi vào thang máy! Thang máy sẽ tự động đưa mấy người tới tầng cần đến! Sau đó, từ tầng cao nhất nhảy xuống!"
Hùng Kỳ: "......"
Bỗng giọng nói đầy hưng phấn của Tể Tể từ cửa chính truyền đến: "Chú đồng ý với yêu cầu của chị ấy đi!"
Hùng Kỳ: "......"
Nữ quỷ mặc váy đỏ nhìn chằm chằm Tể Tể đang đứng trong màn sương đen tràn đầy âm khí nồng đậm, xem đi xem lại, sau khi xác định đứa nhỏ này chỉ là một đứa nhỏ bình thường liền liếm môi cười lên.
"...... Đứa nhỏ từ đâu tới vậy, trông lại còn rất ưa nhìn, thật ngon! Chẹp chẹp...... chẹp chẹp......"
Nữ quỷ nuốt nước bọt đầy thèm thuồng.
****4:
Tể Tể cũng nuốt nước bọt.
Bởi vì khá lâu rồi bé không được nuốt âm khí, bé cảm thấy rất thèm!
Bởi vì quá thèm, miệng nhỏ của bé còn chảy cả nước miếng.
Nữ quỷ váy đỏ: "......"
Đứa bé kia nhìn mình chảy nước miếng.
Cô ta không nhìn lầm chứ.
Đứa bé đang nhấp nhấp miệng nhỏ, toàn bộ nhà hàng đều trở nên yên tĩnh.
Sau đó, âm thanh nuốt nước bọt của đứa bé kia càng trở lên rõ ràng hơn.
Nữ quỷ váy đỏ: "......"
Hùng Kỳ: "......"