Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 251:

Đôi mắt to trên khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm nhìn thẳng vào anh, còn cười với anh một cách kiêu ngạo.

"Chú út, Tể Tể cao lớn rồi nè!"

Hoắc Trầm Vân vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, trực tiếp ngã chổng vó co quắp trên mặt đất.

Lúc chú út đang ngây người ra như phỗng, giống như bị hóa đá, đầu óc trống rỗng, thì bé bỗng ngẩng đầu nhìn lên tầng cao nhất của tòa nhà bên cạnh, đôi mắt to đen trắng rõ ràng bỗng nhiên trở nên đen kịt.

****3:

Ở phía trên đó có âm khí rất nồng đậm, rõ ràng vừa rồi còn rất sạch sẽ, nhưng bây giờ bỗng nhiên có mây đen nhanh chóng tụ lại một chỗ.

Tể Tể cắn môi.

"Nếu như không ngăn cản hồn phách mới kia, cứ để con quỷ đó nuốt hết tất cả mọi người trong toà nhà này thì có thể sẽ biến thành quỷ cấp lệ mất!"

Hoắc Trầm Vân đang ngã trên mặt đất: "......"

Hắn nghĩ là mình nghe nhầm rồi, nên mở miệng hỏi một cách mờ mịt: "Quỷ cấp Lệ là gì?"

Tể Tể: "Quỷ cấp lệ nha! Nhưng vì sợ sẽ dọa đến con người, nên chúng cháu đều gọi là lệ quỷ!"

Hoắc Trầm Vân: "...... Chúng cháu"

Tể Tể: "...... Ví dụ như anh Minh Tư và ông nội Bách cũng gọi như vậy."

Hoắc Trầm Vân: "......"

Hai mắt Hoắc Trầm Vân trợn lên, sau đó trực tiếp ngất xỉu.

Gì thế!!!!!!!

Tể Tể: "......"

Bé nhìn thấy ở khúc cua có một cái camera giám sát, bé vỗ tay mấy cái, trên màn hình của camera giám sát đó liền bị nhiễu hình, trở thành hai màu đen trắng.

Sau đó bé biến trở lại hình dạng ban đầu của mình, dùng hai tay nâng chú út lên xe.

Ở bên ngoài xe còn tạo ra một lớp kết giới để quỷ không thể nào tới gần được, sau đó biến mất ngay tại chỗ.

Ở đằng xa, Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước vẫn luôn đi theo hai chú cháu, cả hai đều ngây người tại chỗ khi thấy bé trở lên cao lớn ngang với chú út.

Hoắc Tư Tước cảm thán: "Chúng ta đã quá xem thường con gái ruột của Minh Vương!"

Hoắc Tư Cẩn suy đoán một cách chắc chắn: "Tể Tể bỗng nhiên trở nên cao lớn, chắc là chú út nói bé quá thấp"

Hoắc Tư Tước: "Nếu đúng như vậy, thì đúng là...... tự tìm mà!"

Xe chạy tới gần hơn, sau đó dừng lại, hai người nhanh chóng xuống xe.

Cùng lúc đó, ở trên đường lớn cách đó không xa cũng truyền đến tiếng xe cảnh sát.

Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước liếc nhau, đồng thời nhìn về phía bụi cây có cái hố bên kia.

Lúc này cả hai anh em mới nhớ tới, bên trong còn có người!

Nhưng mà người kia bị Tể Tể ném đá, chắc chắn không phải là người tốt!

Cả hai anh em vẫn chờ đợi ngay tại chỗ, vừa chờ chú út tỉnh vừa chờ mấy đồng chí cảnh sát đến.

Hoắc Tư Tước ngước đầu lên nhìn tầng cao nhất.

"Tể Tể bỗng nhiên nhìn lên phía trên kia, có phải là ở đó có quỷ không?"

Hoắc Tư Cẩn gật đầu: "Chắc là thế! Nhưng chúng ta bây giờ không nên đi lên, bảo vệ tốt chính mình, chính là sự trợ giúp lớn nhất dành cho Tể Tể rồi."

Hoắc Tư Tước gật đầu.

Vì để đề phòng có chuyện không hay xảy ra, anh vẫn nhanh chóng nhắn wechat cho Bách Minh Tư, cũng gửi luôn cả định vị sang.

Bách Minh Tư vừa nằm xuống, thì nhận được tin nhắn Wechat của Hoắc Tư Cẩn gửi tới, cậu liền ngồi dậy xem.

Sau khi xác định rõ vị trí, cậu nhanh chóng đi ra ngoài.

Cũng may chỗ được định vị kia cũng không xa lắm, cậu chạy xe đạp theo con đường tắt nhỏ, rất nhanh đã tới nơi.

Từ xa đã nhìn thấy hai anh em nhà họ Hoắc đang cùng cảnh sát nói cái gì đó, ở bên cạnh còn có một người dính đầy bùn đang hùng hổ chửi người.

Bách Minh Tư ngẩng đầu nhìn lên tầng cao nhất của tòa nhà âm u tối tăm, nhân lúc không có ai chú ý tới liền xông vào.

Đến khi đi vào trong lầu một rồi, cậu mới nhắn tin cho Hoắc Tư Tước.

—— Đã đến rồi, em đang ở ngay lầu một tìm Tể Tể, hai người trở về đi, ở đây nguy hiểm lắm.

Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước nếu ngoan ngoãn rời đi, vậy thì không phải là người nhà họ Hoắc rồi.

Dù không làm gì được, thì vẫn phải có khí thế.

Nhưng họ cũng không nói cho Bách Minh Tư biết, tránh cho Bách Minh Tư lại phải lo lắng cho bọn họ.

Nhưng điều bất ngờ là người đàn ông trung niên được kéo lên từ cái hố lại là một đạo sĩ.

Thậm chí còn quen biết với cảnh sát.

Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước cũng không vội cho họ biết thân phận, nếu là đạo sĩ, mà chú út đêm hôm khuya khoắt bỗng nhiên mang theo Tể Tể tới đây, Tể Tể lại đi lên trên lầu, vị đạo sĩ này rõ ràng là có vấn đề.

Thậm chí còn có người quen trong cục cảnh sát, không tầm thường chút nào!

Nhưng bọn họ cũng có người quen!

Hoắc Tư Tước nhìn về phía anh cả, Hoắc Tư Cẩn đã gọi điện thoại.

"Được!"

Ở đầu bên kia điện thoại, Hùng Kỳ đã kết thúc cuộc nói chuyện với Hoắc Tư Cẩn, bắt đầu quay ra điều động cảnh sát tới đây.

Ông ấy cũng tình cờ đưa ba đứa con của mình đến đây ăn cơm ở lầu ba.

Lúc này thời gian không còn sớm nữa, ông chủ nhà hàng thì đang bận rộn dọn dẹp nên lúc này trong nhà hàng chỉ còn lại bốn người bọn họ.

Ông vừa gọi điện thoại cho phó đội trưởng Trần Vĩ tới đây thì đèn ở cửa hàng bỗng bắt đầu chập chờn nhấp nháy.

Thậm chí còn phát ra những tia lửa điện.

Con trai nhỏ mập mạp, Hùng Tiểu Quân đã bị dọa sợ mà dựng thẳng lưng lên.

"Cha...... con...... con sợ!"

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free