Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 250:

Nhưng cũng không có nghĩa là ông ta có thể rộng lượng không so đo!

Mẹ nó … !

Hảo hán không để ý thiệt thòi trước mắt!

Trước tiên, ông ta cứ nhịn đã!

Chờ ra khỏi cái hố này, ông ta nhất định có biện pháp để hai người này chết oan chết uổng!

Mặt của Hải đại sư toàn là nước bùn, cho nên ông ta liên tục dùng tay lau đi nước ở trên mặt.

Ánh sáng ở đây không tốt, lờ mờ, hơn nữa cả hai người họ đều đứng ngược sáng nên ông ta không nhận ra Hoắc Trầm Vân.

Lòng dạ ông ta rất hẹp hòi, có thù tất báo.

Bị một đứa nhỏ bắt nạt đến mức này, trong vòng ba ngày không cho hai người này bỏ mạng thì thề không bỏ qua!

Cho nên lúc Hoắc Trầm Vân uy hiếp ông ta, ông ta đã nhanh chóng bấm tay làm pháp thuật, dùng tốc độ nhanh nhất để điều khiển lá tấm bùa con rối và bùa xui xẻo mà mắt thường không nhìn thấy, dán vào trên lưng Hoắc Trầm Vân.

Ông ta vừa thu tay làm thuật pháp lại, Tể Tể đi một vòng không tìm được tảng đá lớn hơn nào, thất vọng quay về, vừa hay nhìn thấy từ trong hố lớn bay ra hai lá bùa.

Sau đó nhanh chóng dán ở trên lưng của chú út.

Sau đó, chú xấu xa ở phía dưới bỗng nhiên dùng giọng điệu như ra mệnh lệnh cho chú út.

"Kéo tôi lên!"

Tể Tể tập trung nhìn thật kỹ.

Bùa chú con rối!

Ở ngay trước mặt bé, dán bùa con rối và bùa xui xẻo cho chú út của bé?

Tể Tể giơ lên bàn tay nhỏ, đập một cái......

Đập trúng mông của chú út.

Hoắc Trầm Vân đang bị bùa chú con rối khống chế thì hơi ngạc nhiên, ngơ ngác quay đầu nhìn bé.

Bé giấu tay nhỏ ra đằng sau, cười xấu hổ.

"Chú út, Tể Tể đập sai chỗ."

Hoắc Trầm Vân đần người ra: "À!"

Anh nói xong lại tiếp tục đi lên phía trước.

Bé nhìn chú út cao một mét tám mấy, nhìn lại mình thì thấy còn không cao đến đùi của chú út, sau đó bé hít một hơi thật sâu rồi dùng lực nhảy lên thật cao.

Tay nhỏ nâng lên đập vào lưng của chú út, đúng ngay chỗ hai lá bùa đang dán ở sau lưng.

Hải đại sư ở trong hố đang lợi dụng bùa con rối để điều khiển Hoắc Trầm Vân liền cảm thấy trái tim đau đớn, giống như có một hòn đá nặng ngàn cân bỗng nhiên đập mạnh vào ngực ông ta.

"Phụt!"

Sau khi phun ra một ngụm máu tươi, ông ta liền hôn mê tại chỗ.

Hoắc Trầm Vân cũng lập tức tỉnh táo lại.

Hoắc Trầm Vân đang đứng ở trên miệng hố nhìn thấy Hải đại sư hôn mê thì sửng sốt.

"Tể Tể, ông ta......"

Tể Tể nhìn cũng không thèm nhìn, bé nhón chân cũng không thể chạm đến tay của chú út.

Bé thở dài thườn thượt.

"Chú út, chú quá cao!"

Trong hố toàn bùn là bùn, mấy tảng đá bên cạnh cũng bị bắn đầy nước bùn bẩn thỉu, còn có cây cỏ xung quanh nữa.

Hoắc Trầm Vân căn bản không thấy được cảnh Hải đại sư phun ra máu tươi, chỉ nghĩ là bị hôn mê.

Anh ngồi xổm xuống ôm Tể Tể vào lòng, sau đó lấy ra điện thoại di động ra gọi 110 và 120.

"Ở đây có người bắt cóc trẻ con bị ngất xỉu, địa chỉ là *****."

Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn, Hoắc Trầm Vân mới tắt điện thoại.

Lúc sau mới nhớ tới lời nói của bé.

"Tể Tể, không phải chú út quá cao, mà là cháu quá thấp."

Tể Tể trả lời theo lí lẽ: "...... Thế nhưng chú út à, Tể Tể chỉ mới ba tuổi rưỡi nha."

Hoắc Trầm Vân nhớ hồi nhỏ bản thân dường như cũng đã to con rồi, cũng cao hơn những người bạn cùng trang lứa.

Mà người nhà họ Hoắc đều cao lớn, chỉ có bé......

Mặc dù bé mới ba tuổi rưỡi, vẫn chỉ là một đứa nhỏ, nhưng mà so sánh thân thể cùng với thể trọng như thế này......

Hoắc Trầm Vân nghiêm túc nhìn Tể Tể: "Tể Tể, chú út vẫn cảm thấy cháu quá thấp."

Tể Tể: "......"

Bé mím môi khẽ hỏi chú út.

"Chú út, vậy Tể Tể phải cao bao nhiêu thì mới được tính là cao?"

Hoắc Trầm Vân không cần suy nghĩ đã trả lời luôn: "Cũng phải một mét tám!"

Tể Tể: "Chú út, chú chắc chưa?"

Hoắc Trầm Vân: "Đương nhiên! Đương nhiên! Cháu nhìn cha, chú hai và các anh của cháu đi, trừ Tư Tước và Tư Thần còn chưa trưởng thành thì làm gì có ai không cao từ mét tám trở lên?"

Tể Tể bỗng từ trong ngực chú tụt xuống, đứng bên cạnh chân của chú.

"Cho nên chỉ cần cao như chú út là được rồi?"

Hoắc Trầm Vân gật đầu.

Tể Tể thương lượng với chú út.

"Vậy nếu như Tể Tể cao như chú thì chú có sợ không?"

Hoắc Trầm Vân nhịn không được cười ha ha.

"Sợ á? Sao chú út lại sợ Tể Tể lớn lên chứ?"

Mọi người đều sẽ lớn lên, làm gì có người lớn nào sẽ sợ đứa nhỏ lớn lên chứ?

Bé xác nhận lại lần thứ hai: "Thật không?"

Hoắc Trầm Vân: "Đương nhiên! Nhưng mà Tể Tể à, cháu muốn cao được như chú út thì còn rất lâu nữa!"

Bé nhiều lần bị chú út nói bé thấp, lại xác nhận chú út nói bản thân sẽ không sợ bé cao lớn, cho nên bé quyết định để chú út thấy được khả năng của bé.

"Chú út, vậy chú nhìn Tể Tể nhé!"

Hoắc Trầm Vân tìm không thấy khăn, chỉ đành dùng ống tay áo lau lau khuôn mặt nhỏ bẩn thỉu cho bé, mặc dù lau không được sạch sẽ lắm, nhưng ít ra có thể lau cho mặt bé đỡ bị biến dạng, anh âm thầm thở phào.

Lau sạch sẽ xong thì kiểm tra lại, Hoắc Trầm Vân thỏa mãn gật gật đầu.

"Được rồi!"

Sau đó anh nhìn thấy bé còn chưa cao đến đùi anh, trong nháy mắt đã cao ngang bằng mình.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free