Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 249:

"Đi ra! Ai cho ông chạm vào cháu gái nhà tôi! Đạo sĩ thối! Bị bệnh tâm thần à!"

Hải đại sư không đề phòng, bị đẩy một cái làm ông ta lảo đảo mất thăng bằng nên đã ngã vào bụi cây.

Vận khí của ông ta tương đối kém, ở giữa bụi cây có cái hố sâu, hôm trước mới có một trận mưa to nên vẫn còn khá nhiều nước, bên trên cũng đặt mấy cành cây che chắn, còn có một tấm biển cảnh báo ở bên cạnh.

Thể trọng của ông ta khá nặng nên cứ như vậy mà đè lên mấy cành cây rồi rơi xuống phía dưới hố.

Mặt mũi bé đầy bùn được chú út kéo lên từ bên trong bụi cây, bé nghe thấy động tĩnh bên này nên đã tránh thoát tay của chú để chạy tới nhìn xem.

Hải đại sư bị rơi ở trong hố, nhìn thấy bé xuất hiện, cũng không quan tâm bốn phía đều là nước bùn, ông ta cẩn thận nhìn chằm chằm bé.

Trên mặt bé là vẻ nhem nhuốc, trông rất béo, cả người thì bẩn thỉu không chịu được.

Trừ béo giống Minh Tể Tể trên tấm ảnh ra thì không có chỗ nào giống cả!

Ông ta ghét bỏ muốn chết.

"Mau cút đi!"

Tể Tể vừa nghe liền biết là bé bị ghét bỏ, lại nhìn thấy chú có bộ tóc xấu xí kia trên người đầy nghiệt nợ. Bé bỗng bực mình, cáu giận.

Bé nhìn trái nhìn phải ở trên mặt đất, không thấy có thứ gì.

Lúc này, Hoắc Trầm Vân bỗng hiểu ý của bé, vội chạy tới đầu xe muốn bê về cho bé mấy tảng đá.

Kết quả quá nặng, anh không bê nổi.

Tể Tể đi vòng qua chú út: "Chú út, để Tể Tể bê!"

Hoắc Trầm Vân vừa định nói anh còn bê không nổi thì Tể Tể cũng không bê nổi đâu, thì thấy bé đã xoay người, hai tay chạm vào tảng đá muốn bê lên, sau đó đổi thành một tay, tay còn lại thì chống eo, còn không quên nói cho anh biết.

"Chú út, chú giúp Tể Tể nhìn xem có camera giám sát ở gần đây không."

Hoắc Trầm Vân ngơ ngác nhìn bé bê tảng đá kia lên: "...... Hả? À! Được!"

****2:

Ở trong hố, Hải đại sư vội lấy điện thoại ra, thừa dịp điện thoại còn có thể dùng liền chuẩn bị gọi điện thoại.

Vừa rồi ông ta đã thử leo lên nhưng chân bị đau, nếu không gọi người tới giúp thì chắc chắn ông ta không bò lên nổi.

Nhưng vừa mới lấy điện thoại di động ra liền thấy đứa nhỏ cả người bẩn thỉu xuất hiện.

Trên tay còn đang giơ tảng đá lên!

Hải đại sư hơi ngạc nhiên, sau đó cười lên.

"Nhanh nhanh nhanh, cháu mau vứt tảng đá kia xuống đây, chú có thể giẫm lên tảng đá đó để leo lên."

Tể Tể quay đầu nhìn về phía chú út: "Chú út, sao rồi?"

Hoắc Trầm Vân lấy lại tinh thần, nhanh chóng nhìn bốn phía xung quanh, sau đó lắc đầu nói: "Không có."

Tể Tể quay người lại, cúi đầu nhìn chú xấu xa ở trong hố.

Nhìn thấy âm khí quanh thân người chú xấu xa, bé cảm thấy rất đáng ghét, bé tùy tiện nhìn vào bên trong hố, sau đó giơ tảng đá lên rồi ném thẳng xuống dưới.

"Phanh!"

Tảng đá bị ném xuống làm nước bùn văng tung tóe khắp nơi.

Hải đại sư cảm thấy đứa nhỏ này thật không ngoan, mặc dù đang giúp ông ta nhưng mà ông ta vẫn cảm thấy không thích.

Quan trọng là rất bẩn!

Lúc ném tảng đá còn không biết ném ở chỗ nào, làm cho mặt mũi của ông ta bây giờ đều bị dính nước bùn.

Ông ta đứng trong hố chửi ầm lên.

"Oắt con! Cháu không biết nói trước một tiếng à?"

Bé lại đi bê một tảng đá khác tới, khuôn mặt nhỏ hừ hừ nói.

"Tránh ra!"

Không đợi Hải đại sư kịp phản ứng, bé lại ném tảng đá trong tay xuống lần nữa.

"Phanh!"

Hải đại sư: "......"

Hải đại sư tức giận gào lên: "Oắt con, cháu muốn ném chết chú à?"

Giống như đồng ý với lời nói của ông ta, lại có một tảng đá nữa được nện xuống dưới.

Ở bãi đỗ xe này có tất cả là tám tảng đá để chặn bánh xe, bé đều bê hết tám cái ném xuống hố.

Trên người đã dính đầy nước bùn, Hải đại sư không muốn bị ném chết, nên chỉ có thể cố gắng tránh những tảng đá đang được ném xuống, chịu đựng cơn đau ở chân mà nhảy qua nhảy lại, giống như cá trạch nhảy trong vũng bùn.

Ông ta vừa nhảy vừa mắng ầm lên.

"Đồ chó con! Chờ ông đây lên được, ông…..!"

Hoắc Trầm Vân đang ngạc nhiên khi thấy cháu gái nhỏ của mình đang bê những tảng đá kia rồi ném xuống một cách nhẹ nhàng, thì nghe thấy Hải đại sư mắng chửi người, bỗng giật mình một cái.

Anh chạy nhanh tới miệng hố, hai tay còn chống eo nhìn chằm chằm Hải đại sư ở bên dưới rồi mắng chửi lại!

"Ông gì?? Muốn giết cháu gái ông đây à?"

"Trước khi mày leo lên thì ông đây sẽ chơi chết mày trước!"

"Đêm hôm khuya khoắt, còn mặc thành cái dạng này, nghĩ mình có pháp thuật muốn đi lừa gạt người khác à, nhìn qua mày cũng không phải loại người tốt lành gì, còn chạy tới muốn ôm cháu gái ông, mẹ nó… chắc mày là tên chuyên đi bắt cóc trẻ em hả, cái đồ đáng bầm thây vạn đoạn nhà mày, sau khi chết phải vào mười tám tầng Địa Ngục mới đúng?"

"Còn dám uy hiếp cháu gái ông? Ông cho mày biết, cháu gái ông bẩm sinh đã có sức mạnh vô cùng lớn, mày không cẩn thận ép cháu gái ông tức giận, thì coi như đập chết mày cũng đáng. Cháu gái ông mới có ba tuổi rưỡi, mày cảm thấy đứa nhỏ ba tuổi rưỡi có thể đi tù không? …Ông sẽ báo cảnh sát nói mày bắt cóc cháu gái ông, cho mày biết tay!"

Hải đại sư: "......"

Ông ta cũng từng gặp đứa nhỏ trời sinh đã có sức mạnh hơn người rồi, cho nên cũng không ngạc nhiên khi thấy đứa bé bẩn thỉu kia giơ tay bê tảng đá lên ném.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free