Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 248:
Đôi mắt Cốc Hưng Úc mở to, giọng nói hơi khẩn trương.
"Vậy là...... Vận khí của cậu ta đã thay đổi rồi sao?"
Hải đại sư bỗng nhìn chằm chằm Cốc Hưng Úc: "Đứa nhỏ mà cậu nói có lớn không? Trông thế nào, có ảnh chụp không?"
Trong đầu Cốc Hưng Úc nhớ tới thân ảnh của Tể Tể, vẻ mặt liền hiện ra chán ghét cùng với không cam lòng, cho nên hình ảnh trong đầu liền bị bóp méo.
"Rất xấu xí, vừa béo vừa đen, giống như quỷ chết đói đầu thai, nhìn thấy là muốn buồn nôn!"
Hải đại sư: "......"
Hải đại sư nghĩ đến ảnh chụp của Minh Tể Tể mà chủ nhân ông ta đưa cho, ông ta chắc chắn đứa nhỏ mà Cốc Hưng Úc miêu tả cùng với ảnh chụp mà ông ta xem căn bản không phải là cùng một người.
Chỉ cần không gặp pHải Minh Tể Tể, căn bản không có gì phải sợ.
"Được rồi! Một đứa nhỏ mà thôi, tôi sẽ cho cậu một lá bùa mang về đốt thành tro, sau đó dỗ cho đứa nhỏ đó uống, bảo đảm chết một cách lặng yên không tiếng động."
Cốc Hưng Úc nghe xong, con mắt liền sáng lên.
"Cảm ơn Hải đại sư!"
Hải đại sư hờ hững gật đầu, sau đó nhắc nhở anh ta.
"Thời gian tới cậu nên an phận một chút!"
Chân ông ta chạm chạm mặt đất, âm thanh đè xuống rất thấp.
"Phía dưới kia đang rất loạn!"
Cốc Hưng Úc vừa sợ vừa hiếu kỳ: "Dưới đó thế nào?"
Hải đại sư không muốn nói nhiều với anh ta, chỉ nói câu"Địa Phủ có biến" rồi bỏ đi.
Cốc Hưng Úc vội đuổi theo: "Hải đại sư, ông cứ đi như thế sao?"
Hải đại sư cũng không quay đầu lại, mà cứ thế đi vào thang máy.
"Tôi đi xuống lầu một bày trận, cậu cứ ngoan ngoãn đợi ở đây đi! Đừng ra khỏi phòng này, nếu không cô gái hôm qua cậu chơi chết rất nhanh sẽ tìm đến đấy!"
Cốc Hưng Úc cứng người: "Chết cũng đã chết rồi, không phải nên đi xuống Địa Phủ đầu thai sao?"
Hải đại sư nhịn lại bất mãn, quay đầu lườm anh ta một cái: "Địa Phủ không yên ổn, Minh Vương đóng cổng Địa Phủ rồi, thời gian gần đây tất cả hồn phách mới đều ở lại nhân gian! Nếu như cậu không tin, có thể thử một chút!"
Cốc Hưng Úc: "......"
——
Thời gian cũng chưa muộn lắm, bé nhìn tòa nhà nằm ở trung tâm thành phố.
Ở đây đèn đuốc sáng trưng, dòng người không ngừng đi lại, náo nhiệt vui vẻ giống như ban ngày.
Lúc xe dừng lại ở bãi đỗ xe, bé đã ăn hết tô giò heo lớn, còn liếm sạch sẽ.
Hoắc Trầm Vân mở cửa ghế lái phụ ra thì vừa vặn nhìn thấy cảnh bé đang cúi đầu vào trong tô lớn.
Quá ấn tượng!
Tô lớn kia không chỉ nuốt cái đầu nhỏ của bé, thậm chí hơn phân nửa thân thể còn muốn chui vào trong.
Nếu như anh không có nhìn thấy đôi chân đang vui vẻ đung đưa, còn có bàn tay nhỏ đang cầm tô, chắc chắn anh sẽ tưởng rằng cái tô lớn kia đang tự mình bay lơ lửng.
Nghe thấy tiếng mở cửa, bé ngẩng đầu lên từ bên trong cái tô lớn.
Tô quá lớn, chỉ nhìn thấy mái tóc xù và đôi mắt to đen long lanh của bé.
Hoắc Trầm Vân nhìn chỉ cảm thấy rất đáng yêu.
Anh lấy điện thoại ra quay về hướng bé chụp ảnh lia lịa.
Tể Tể tò mò, để cái tô ở lại chỗ ngồi, còn mình thì từ bên cạnh trượt ra, cong cái mông tụt xuống xe.
Chiếc xe mà ông nội Hoắc đưa cho Hoắc Trầm Vân là một chiếc xe việt dã, giống với kiểu xe của Trần Hải Đào có gầm khá cao mà lúc trước bé không tụt xuống được, bây giờ tất nhiên cũng không thể tụt xuống để hai chân có thể chạm đất.
Hoắc Trầm Vân nhìn thấy hình ảnh bé trong điện thoại đang xê mông ngồi sát ra mé ngoài của ghế phụ, vểnh cái mông nhỏ lên, nhích nhích muốn tụt xuống.
Thậm chí còn phát ra tiếng vang nhỏ.
"~~"
Hoắc Trầm Vân chưa từng nghĩ đến bé còn có thể đáng yêu đến thế, đáng yêu không chịu được.
Lúc chuẩn bị hỗ trợ bé thì nghe thấy tiếng “hey a”, bé đã dùng lực nhảy từ trên xe xuống.
Bé dùng sức không nhỏ, lại là nhảy lùi về phía sau, nhất thời không khống chế tốt lực nên đã nhảy về phía sau quá đà, tới tận chỗ bụi cây cách đó ba mét.
Hơn nữa còn là tư thế đầu chạm đất trước, hai chân chổng lên trời!
Hoắc Trầm Vân: "......"
Hoắc Trầm Vân giật mình, vội đút điện thoại vào trong túi rồi chạy như bay tới kéo bé lên.
Hải đại sư vừa đi đến cửa chính của tòa nhà, đứng ở xa xa nhìn thấy một đứa bé bỗng nhiên đâm đầu vào bụi cây xanh, mà người thân của đứa nhỏ hình như còn đang cầm điện thoại chụp ảnh cho đứa bé kia.
Trên tay Hải đại sư đã hại vô số mạng người, đương nhiên sẽ không thấy xót cho đứa nhỏ.
Nhưng bởi vì vẫn luôn không tìm thấy Minh Tể Tể, cho nên hiện tại nhìn thấy bất kỳ đứa nhỏ nào ông ta cũng sẽ chạy tới để nhìn kỹ khuôn mặt.
Vì vậy, ông ta nhanh chóng chạy tới, giả vờ dùng lời lẽ chính nghĩa và nghiêm khắc để trách cứ Hoắc Trầm Vân.
"Cậu làm cha thế nào vậy? Đứa nhỏ bị ngã vào bụi cây mà cậu vẫn còn có thể dùng điện thoại chụp ảnh được à?"
"Đầu năm nay, những người ở trên mạng nói rất đúng, cha trông con, còn sống là tốt rồi! Còn cậu trông con như thế này, đứa nhỏ còn có thể sống sao?"
Hải đại sư đẩy Hoắc Trầm Vân đang định chộp lấy chân nhỏ của bé ra, đưa tay kéo đứa nhỏ lên.
Hoắc Trầm Vân tự nhiên bị ăn mắng nên đầu óc có hơi choáng váng, lại nhìn thấy đối phương mặc áo giống đạo sĩ, cảm thấy không giống người tốt, nhắm chuẩn vị trí liền giơ tay đẩy mạnh một cái ở phía sau lưng, sau đó quát lên.