Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 247
Hoắc Tư Tước cười giải thích: "Thành tích học tập của anh ba không tốt, cần phải học thêm."
Bé nhìn anh cả, lại nhìn anh hai, chớp đôi mắt to đầy tin tưởng.
Sau đó lại bắt đầu lo lắng.
"Anh cả, anh hai, sau này Tể Tể đi học mà thành tích không tốt, có phải là cha cũng sẽ để Tể Tể học bù vào kỳ nghỉ hè không?"
Bé biết chữ ở Địa Phủ, nhưng bé chắn chắn không đếm được nhiều...... cha Minh Vương nói bé có thể phân biệt rõ giữa nhiều và ít, rất nhiều và rất ít là được rồi.
Ví dụ như đội âm binh của Địa Phủ và một con quỷ, đó chính là rất nhiều và rất ít.
Đội ngũ uống canh Mạnh Bà thật dài không nhìn thấy điểm cuối đó là nhiều, mà từng con quỷ sau khi uống canh để tiến vào luân hồi thì có thể đếm bằng ngón tay hay ngón chân, đó chính là ít.
Lúc ấy bé cũng rất rầu rĩ, lo lắng đến mức liên tục mười ngày nửa tháng không ngủ, cha Minh Vương về sau biết được cũng không nói nên lời.
Cha nói bé là con gái của cha, không biết đếm thì cũng không sao, công chúa nhỏ đếm không hết thì để nhân viên của Địa Phủ đếm.
Bé là công chúa nhỏ của Địa Phủ, không phải nhân viên làm công ở Địa Phủ!
Về phần những con quỷ khó xử lý hoặc bị nhốt ở dưới mười tám tầng Địa Ngục đều không cách nào đếm được thì chỉ cần trực tiếp nuốt đến con số mà bé cảm thấy có thể đếm là được.
Có câu nói kia của cha Minh Vương, bé đã vui tươi hớn hở mà đọc sách học chữ, nhưng việc tính toán và đếm số của bé thì vẫn rất kém.
Cho nên bây giờ bé rất lo lắng.
Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước đều cười ha ha.
Hoắc Tư Tước cười lớn rồi ôm lấy bé.
"Sẽ không sao đâu, Tể Tể, đến lúc đó anh cả và anh hai đều có thể dạy em, không cần cha và anh ba em, cha dạy anh ba thôi đã rất mệt mỏi rồi."
Dù sao cha cũng muốn em út hỗ trợ giấu diếm thân phận của Tể Tể, về sau có bất cứ chuyện gì mà ông bà nội sinh nghi về thân phận của bé thì em út đều phải nhẫn nhịn chịu đựng rồi.
Nói chuyện được một lúc, Lục Tây Lăng vừa mới chính thức đổi tên thành Hoắc Trầm Vân đã đi tới.
Anh đứng ở cửa hơi chần chờ.
"Tể Tể tỉnh rồi hả?"
Bé nhìn thấy chú út, vội vàng chào hỏi chú.
"Chú út, chào buổi tối."
Tể Tể rất nhiệt tình, Hoắc Trầm Vân nhìn thấy bé không có chỗ nào kỳ quái hay khác lạ so với ban ngày, cũng mỉm cười đi vào.
"Chào buổi tối, Tể Tể có đói bụng không? Bà nội đã để dành cho Tể Tể rất nhiều đồ ăn ngon, chú út ôm cháu xuống dưới ăn cơm nhé?"
Bé lập tức duỗi hai tay ra: "Chú út, chú ôm cháu nhé!"
Hoắc Trầm Vân âm thầm động viên bản thân, sau đó đi tới bế bé lên.
Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước cảm thấy vui vẻ khi nhìn thấy dáng vẻ chú út như chuẩn bị hy sinh anh dũng.
Chờ chú út ôm bé đi rồi, Hoắc Tư Tước và anh cả Hoắc Tư Cẩn mới trêu đùa nhau.
"Vẻ mặt vừa rồi của chú út giống như không phải mang Tể Tể đi ăn cơm, mà là đi đánh trận."
Hoắc Tư Cẩn cũng cười, nhưng không nói chuyện này, mà hỏi một chuyện khác.
"Em còn nhìn thấy nữ quỷ không?"
Hoắc Tư Cẩn lắc đầu: "Không!"
Hoắc Tư Cẩn: "Vậy nên xung quanh chúng ta thật ra vẫn còn quỷ tồn tại chỉ là chúng ta đều không nhìn thấy được nữa."
Hoắc Tư Tước nhìn khắp bốn phía, đây là phòng ngủ chính của cha, bố trí trong phòng vẫn giống như lúc mẹ còn sống, xa hoa lại không quá nổi bật, còn có rèm cửa màu trầm lạnh mà cha thích.
Nghĩ đến đây, Hoắc Tư Tước bỗng nhiên đứng dậy đi ra ngoài ban công, sau đó gọi anh cả.
"Anh cả, anh tới đây nhìn đi, không biết chú út muốn mang Tể Tể đi đâu?"
Hoắc Tư Cẩn nghe thấy vậy cũng chạy nhanh ra ban công, quả nhiên thấy chú út ôm bé lên chiếc xe mà ông nội mới mua cho chú út, chạy về phía cổng biệt thự.
Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước lập tức chạy đi, rất nhanh tới ga ra tầng hầm, cùng lên xe rời đi.
——
Trên xe, Hoắc Trầm Vân hơi tự trách.
"Thật xin lỗi Tể Tể, đêm hôm khuya khoắt chú út không phải cố ý mang theo cháu đi ra ngoài đâu, mà là chú út bất ngờ có việc gấp."
Tể Tể đang bưng một cái tô lớn, cái tô lớn này to bằng đầu của bé, mà giò heo hầm thì chất đầy trong tô.
Có một cái móng heo to hơn cả hai tay của bé cộng lại, còn có một cái to hơn cả khuôn mặt bé.
Bé đang cầm giò heo ngặm, một miệng chảy đầy dầu mỡ. Nghe thấy chú út nói, bé húp một miếng súp nuốt xuống, sau đó mới nói chuyện cùng chú.
"Không sao không sao, Tể Tể rất thích đi chơi vào ban đêm."
Hoắc Trầm Vân không đành lòng lừa gạt Tể Tể.
"Tể Tể, chú út không phải mang cháu đi chơi, mà là đi làm việc."
Hơn nữa còn là chuyện rất khó giải quyết.
Mà anh lại không muốn người nhà họ Hoắc xen vào chuyện này.
Lúc nói chuyện điện thoại trong phòng khách thì cũng không có người khác, cũng vì anh đã đấu tay thua nên không thể rút lại lời đã nói, đành phải vội vàng ôm bé cùng đi ra ngoài.
Bé vẫn vui tươi hớn hở gặm chân giò trên tay của mình.
Mặc dù, khúc giò heo còn lớn hơn cả khuôn mặt bé, nhưng trên khuôn mặt nhỏ nhắn của bé vẫn rất sạch sẽ, khóe miệng bé có mỡ dính vào thì cũng rất nhanh được bé dùng đầu lưỡi liếm đi.