Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 245:
Như thế, làm sao bà có thể viết nổi?
Bà nội Hoắc lại thử lần nữa, kết quả vẫn như vậy.
Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Vân (Lục Tây Lăng) đang đứng dựa vào sau tường, cho nên không nhìn thấy rõ chuyện xảy ra.
Hoắc Trầm Huy nhìn cha không viết nữa mà để mẹ viết tiếp. Nhưng mà sau đó mẹ lại có vẻ mặt khó xử, ông hơi nghi hoặc, lo lắng hỏi.
"Mẹ, sao thế?"
Bà nội Hoắc cắn chặt răng, mồ hôi trên trán đều rịn ra, cố gắng một đường viết hết chữ Hoắc.
Nhưng đến lúc thu bút thì cả bàn tay đều đang run rẩy.
Sau đó, cả hai ông bà cùng nhìn thấy chữ “Hoắc” mới vừa viết xong ở trên quyển gia phả từ từ biến mất.
Ông nội Hoắc và bà nội Hoắc liếc mắt nhìn nhau, bỗng cùng lui lại một bước, quay đầu nhìn về phía cậu con trai thứ hai.
"Trầm Lệnh, con đến viết đi!"
Mặc dù Hoắc Trầm Lệnh khó hiểu, nhưng từ trước đến nay ông luôn lạnh lùng, ít khi thay đổi sắc mặt, chỉ gật gật đầu, tiến lên mấy bước.
Lúc cầm bút, Hoắc Trầm Lệnh cảm nhận được một chút kháng cự.
Lông mày ông nhíu lại, vô thức nhìn bốn phía.
Trong thư phòng sáng sủa sạch sẽ, nhìn ra ngoài cửa sổ là những bông sen đang nở rộ giữa mùa hè, lá xanh hoa trắng hồng, nhẹ nhàng lay động theo gió trông rất đẹp.
Sạch sẽ, không có con quỷ nào cả.
Ông thu tầm mắt lại, thử đặt bút lần nữa.
Lực kháng cự vẫn cứ tồn tại, lúc bút ông đặt thấp xuống trang giấy thì lực cản càng lớn.
Ông bỗng nhiên hiểu ra vì sao trên trán cha mẹ mình đều có mồ hôi rịn ra, thì ra là vì lực kháng cự khó hiểu này.
Hoắc Trầm Lệnh cau mày, dùng toàn lực đặt bút viết.
Tốc độ của ông nhanh hơn so với bà nội Hoắc, cũng muốn tốc chiến tốc thắng, cho nên ba chữ "Hoắc Tể Tể" đã viết liền một mạch.
Nhưng cả ba người đều trở nên sửng sốt, kể cả ông và hai ông bà Hoắc đứng bên cạnh.
Bởi vì, mặc dù đã viết xong tên của Tể Tể, nhưng thời gian mà chữ viết hiện ra ở trên giấy so với chữ trước đó họ viết ra còn ngắn hơn.
Giống như vừa viết xong thì biến mất luôn, chữ "Tể" thứ hai viết xong, thì chữ "Hoắc" cũng đã hoàn toàn biến mất, chữ "Tể" thứ nhất cũng bắt đầu biến mất được một nửa.
Bà nội Hoắc: "Trầm Lệnh, chuyện này là sao?"
Hoắc Trầm Lệnh trong lòng đã có suy đoán.
Chắn hẳn là bởi vì cha ruột của bé không đồng ý.
Dù sao cha ruột vẫn còn, sao có thể để tên của Tể Tể trong gia phả nhà họ Hoắc của họ được?
Lúc trước bé cũng từng nói không thể thay đổi tên họ, ông chỉ nghĩ là bé muốn tưởng nhớ cha mẹ ruột, hiện tại xem ra hoàn toàn không phải là như vậy.
Là bởi vì cha ruột vẫn còn nên căn bản không thể thay đổi tên họ.
Hoắc Trầm Lệnh cau mày, mấp máy môi, uyển chuyển giải thích.
"Chắc là Tể Tể họ Minh không phải họ Hoắc."
Thần sắc ông nội Hoắc nghiêm túc, ánh mắt như có điều suy nghĩ.
"Tuy rằng trong gia phả cũng có người khác họ, thời cổ còn có họ Vương nữa, nhưng quyển gia phả cũng sẽ không có thay đổi gì, bây giờ sao viết tên lên rồi mà còn biến mất chứ? Trầm Lệnh, con cảm thấy có khoa học không?"
Đứng ở phía sau, Hoắc Trầm Vân (Lục Tây Lăng) cảm thấy có chút lo lắng.
Cho nên Tể Tể thật sự có vấn đề!
Vậy đêm nay anh có thể thoải mái ở chung chơi đùa với Tể Tể không?
Hoắc Trầm Lệnh không muốn hù dọa hai ông bà, đã tránh nặng tìm nhẹ mà nói sang chuyện khác.
"Có thể là do mực có vấn đề."
Nói đến đây bà nội Hoắc chợt nhớ đến một chuyện.
"Tôi nhớ lần trước Tư Thần đến thư phòng có rót nước vào trong này."
Ông nội Hoắc: "......"
Trong phòng ngủ lầu ba, Hoắc Tư Thần đang chơi game, tiện thể trông coi Tể Tể ngủ, bỗng nhiên hắt xì một cái.
"Hắt xì!"
Cậu xoa xoa cái mũi, sau đó ngửi thấy mùi hương của món móng heo hầm.
Hoắc Tư Thần nuốt nước bọt, vội vàng gọi Tể Tể vẫn đang ngủ say.
"Tể Tể, có móng heo ăn kìa em! Nhanh dậy thôi!"
Tể Tể còn chưa tỉnh thì đã có tiếng gõ cửa, vẻ mặt Hoắc Tư Tước sung sướng khi người gặp họa, đẩy cửa phòng ra gọi em trai.
"Tư Thần, ông bà nội gọi em đến thư phòng."
Hoắc Tư Thần: "Móng heo được để ở thư phòng à? Được, em lập tức xuống liền!"
Hoắc Tư Tước nhìn em trai vừa nuốt nước bọt vừa vắt chân lên cổ chạy ra bên ngoài, thì muốn nhắc nhở Hoắc Tư Thần.
"Anh hai, anh gọi Tể Tể dậy đi, em ấy rất thích ăn móng heo hầm, em đi xuống trước lấy phần cho em ấy!"
Hoắc Tư Tước muốn nhắc nhở em trai ngốc của mình cũng đều không có cơ hội: "......"
Đây là muốn ăn đòn mà!
****0:
Tể Tể ngủ một giấc đến chín giờ tối, đôi mắt ngái ngủ lúc vừa tỉnh dậy vẫn còn đang đờ đẫn.
Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước ngồi ở bên cạnh trông nom, nhịn không được nhéo nhéo gò má nhỏ của bé mấy cái.
"Tể Tể tỉnh rồi à."
Bé chớp chớp đôi mắt to, lại dụi dụi mắt cho tỉnh táo hơn, sau đó lăn vào trong lồng ngực anh cả, sau đó chào hai anh.
"Anh cả, anh hai."
Cái đầu nhỏ của bé nhìn xung quanh không thấy cha và anh ba, bé lại quay đầu nhìn về phía anh cả.
"Anh cả, cha và anh ba đâu rồi?"
Hoắc Tư Cẩn nhẹ nhàng cười, xoa xoa đầu Tể Tể, trong lòng một mảnh mềm mại.
"Cha đang dạy anh ba học, tạm thời sẽ không ở đây."
Tể Tể: "Anh cả, bây giờ đang được nghỉ hè mà?"