Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 242:
Tể Tể cười ngọt ngào nhìn chú út, nhẹ nhàng an ủi chú.
"Chú út yên tâm, Tể Tể nhất định sẽ lấy vận khí của chú người xấu kia trả lại cho chú!"
Lục Tây Lăng không hiểu gì: "Hả?"
Trong lòng của anh ta đang bị sốc toàn tập!
Từ lúc bé nói đến chuyện Địa Phủ, cả người anh ta đều tê dại.
Cho nên cháu gái đáng yêu này của anh ta đúng là có vấn đề!
Hiện tại lại nghe được chuyện về vận khí của anh ta, anh ta càng sợ.
Chuyện như thế này chỉ xảy ra ở trong tiểu thuyết huyền huyễn, lúc rảnh rỗi được anh ta đọc mà thôi. Thế mà bây giờ lại xuất hiện trong hiện thực, còn liên quan đến anh ta.
Bé mỉm cười nhìn chú út đang ngơ ngác.
"Tể Tể nói thật mà!"
Lục Tây Lăng: "Hả? À, Được."
Đáp xong lại hỏi một câu theo bản năng: "Vận khí là gì? Vận rủi của chú mà còn có người muốn đoạt á?"
Từ lúc hệ thống chân mệnh thiên nữ mất đi hiệu lực, bà nội Hoắc rất thích Tể Tể.
Bà luôn cảm thấy rằng chính vì sự xuất hiện của Tể Tể mà bà mới lấy lại được lý trí của mình và đưa gia đình họ Hoắc bị chia cắt đoàn kết lại với nhau.
Đối với bà, bé chính là phúc tinh của toàn bộ người nhà họ Hoắc.
Cho nên bé nói cái gì, bà đều tin tưởng, không một chút nghi ngờ.
"Nếu như không có người đoạt đi vận khí của con, thì con đã bình an lớn lên ở nhà họ Hoắc rồi."
Lục Tây Lăng: "......"
Nếu nghĩ như vậy, nghe cũng có vẻ hợp lý.
Bé véo véo khuôn mặt đầy đặn của mình, để giữ cho mình tỉnh táo.
"Không chỉ có như vậy, còn có công việc của chú út, và mọi thứ hiện tại của chú đều là do chú người xấu kia cướp đi!"
Bé nhăn nhăn cái mũi nhỏ, cảm thấy có một chuyện không đúng.
"Không đúng! Vận rủi là tự chú mang đến!"
Lục Tây Lăng: "......"
Cho nên anh lăn lộn nhiều năm ở trong giới giải trí, nhiều lần nhìn thấy mình có thể đạt được, cuối cùng lại luôn xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bỏ lỡ cơ hội ký hợp đồng, thật ra đều là do Hoắc Trầm Vân giả kia cướp đi may mắn của bản thân?
Tâm trạng Lục Tây Lăng rất phức tạp, nhất thời không nói gì.
Chú út ngồi ở bên cạnh Hoắc Trầm Lệnh, bé thì ở trong ngực cha, trước khi ngủ bé lại đưa bàn tay nhỏ ra ôm lấy cánh tay chú út.
"Chú út yên tâm, có Tể Tể ở đây, may mắn của chú nhất định sẽ trở về!"
Dám đoạt vận khí của chú út, Tể Tể sẽ làm đối phương trả giá gấp mười gấp trăm lần!
Đời này trả không hết, vậy thì kiếp sau kiếp sau nữa trả, đến khi nào trả hết thì thôi!
****8:
Tể Tể cảm giác thấy bầu không khí trong phòng đã hòa hoãn, thoải mái hơn nhiều.
Bé vẫn đang rất buồn ngủ, liền chép chép cái miệng nhỏ, ở trong ngực của cha nhưng tay vẫn ôm cánh tay chú út, bắt đầu chìm vào trong giấc ngủ một cách ngon lành.
Lục Tây Lăng: "......"
"Tể Tể?"
"Hừ ~ hừ ~"
Lục Tây Lăng ngơ người: "Ngủ chỉ sau một giây!"
Hoắc Trầm Lệnh đã có thói quen chuyện con gái bảo bối đi vào giấc ngủ rất nhanh, cũng biết buổi tối hôm nay bé sẽ rất tỉnh táo, hoạt bát.
"Ăn cơm trước đi, sau đó đi ra sân bay!"
Lục Tây Lăng: "Nhưng còn bác của tôi......"
Nếu như không có hai bác ấy, anh ta có thể đã sớm chết đói!
Hoắc Trầm Lệnh: "Anh sẽ an bài máy bay riêng, đưa họ đến thủ đô tĩnh dưỡng. Về phần vườn nho của nhà họ Đổng, anh đã sắp xếp người đi qua điều tra nghiên cứu rồi, chỉ cần họ đồng ý thì nhà họ Hoắc có thể bỏ vốn cho họ làm vườn nho ở thủ đô."
Lục Tây Lăng không dám tin: "Thật á?"
Hoắc Trầm Lệnh: "Ừ!"
Lục Tây Lăng: "Vườn nho có hơn một ngàn mẫu, làm sao được chứ?"
Hoắc Trầm Lệnh nói rất nhỏ nhẹ, thần sắc hờ hững không quan tâm.
"Nhà họ Hoắc không thiếu tiền!"
Lục Tây Lăng: "......"
Cmn…, sự bá đạo của người đàn ông giàu có rất quyết đoán!!!
"Còn anh họ đang làm ở chỗ này, bác trai và bác gái......"
Hoắc Trầm Lệnh: "Tập đoàn Hoắc thị có bệnh viện tư nhân, anh đã để Giang Lâm cho anh của em xem hợp đồng rồi, cậu ấy rất hài lòng!"
Lục Tây Lăng: "......"
Lúc Lục Tây Lăng đang bất ngờ thì nhận được tin nhắn Wechat của Lục Tây Ba gửi tới.
—— Tây Lăng, cmn. Anh cuối cùng cũng biết vận rủi được hóa giải mà Tể Tể nói là gì rồi, anh sắp khổ tận cam lai rồi, ha ha, quý nhân của anh thật ra là em.
Anh có thể đi đến bệnh viện Khang Hoa ở thủ đô làm việc rồi, đây chính là bệnh viện tư nhân nổi tiếng cả nước, bệnh viện có tiền nhất lại có nhiều chuyên gia đầu ngành nhất.
—— Tây Lăng, anh cám ơn em nhé!
—— Tây Lăng, anh đã thuyết phục cha mẹ, nói họ theo anh cùng đi thủ đô.
——Lúc đầu họ còn không muốn đi, nhưng anh nói bạn gái của anh ở thủ đô, nếu như anh không đến đó thì cô ấy sẽ chia tay anh.
Khóe miệng Lục Tây Lăng giật một cái, nhắn tin trả lời ngay.
—— Anh và em đều là chó độc thân, có cái rắm bạn gái!
Lục Tây Ba cũng lập tức trả lời.
—— Cần gì bạn gái, anh có đứa em trai này là đủ rồi! Cầu em mang anh thăng tiến!
Lục Tây Lăng: "......"
Khóe miệng Lục Tây Lăng cong lên, nhanh chóng đáp lời.
—— Anh, chúng ta mãi mãi là anh em!
Công ơn dưỡng dục và tình anh em đã khắc sâu vào xương tủy từ lâu.
Lúc đầu anh dự định trước khi đi thủ đô thì sẽ xử lý tốt chuyện của Đổng Tung Tung, sau đó lại trở về đây, đồng thời nói rõ tương lai muốn sống ở Vận Thành cùng người nhà họ Hoắc.