Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 243:
Nhưng hiện tại xem ra...... Tất cả mọi người có lẽ đều sẽ sống ở thủ đô.
Gia tộc đứng đầu Hoa Quốc, có vẻ như cũng không khó tiếp xúc như trong tưởng tượng của anh ta.
Thử một chút vậy!
Dù sao cũng là cha mẹ ruột của mình, cũng còn tốt hơn là làm một đứa trẻ mồ côi.
Bây giờ anh ta đã trưởng thành, nhưng cũng vẫn luôn mong chờ có thể sum vầy với cha mẹ và người thân của mình.
Thật ra, anh ta rất hoài niệm người thân của mình!
Ăn sáng xong, người nhà họ Hoắc nói đi là đi.
Cho đến khi lên máy bay đi thủ đô, nhìn những dải mây trắng mỏng ngoài cửa sổ, Lục Tây Lăng vẫn cảm thấy như đang nằm mơ.
Cúi đầu nhìn cháu gái vẫn nằm ngáy o o ở trong ngực, nhất thời cảm thấy tình huống thật oái oăm.
Nếu như Tể Tể không chạy vào phòng tắm của anh, thì đến bây giờ anh cũng sẽ không biết bản thân mình thì ra không phải là con trai của cha mẹ đã mất.
Mà cha mẹ ruột của anh, cũng sẽ luôn bị Hoắc Trầm Vân giả kia lừa gạt.
"Tể Tể!"
Lục Tây Lăng đè nén sự sợ hãi về bé vào đáy lòng, nhẹ nhàng sờ lên đầu bé.
Đứa nhỏ trắng trẻo mềm mại, tròn tròn lại nhiều thịt.
Khi bé thức, nụ cười của bé rất ngọt ngào, cảm giác cực kỳ đáng yêu.
Bây giờ đang ngủ say thì lại thấy rất ngoan ngoãn, dễ thương.
Tư thế ngủ của bé trong lòng anh chắc cũng không tệ lắm, cho nên không thấy bé đổi tư thế, ngẫu nhiên còn mở miệng nhỏ ra chép chép mấy cái, khiến anh nhịn không được mà cười ra tiếng.
Hoắc Trầm Lệnh ngồi ở bên cạnh nhìn thấy, lạnh lùng quét mắt nhìn một cái.
Lục Tây Lăng: "......"
Thật khó hiểu!
Anh cũng không có làm gì Tể Tể mà!
Thế là anh hung hăng trừng mắt trả lại cho anh trai mới ra lò này!
Hoắc Trầm Lệnh nheo mắt, ánh mắt lạnh lùng lại sắc bén, đáy mắt mang theo tức giận.
Lục Tây Lăng sởn cả tóc gáy, nhưng cũng không biết đầu óc đang nghĩ gì, thế mà dám hỏi lại Hoắc Trầm Lệnh một câu đầy khiêu khích.
"Anh có ý gì?"
Hoắc Trầm Lệnh: "Cậu đang ôm con gái của anh đấy!"
Lục Tây Lăng: "Cho nên?"
Hoắc Trầm Lệnh: "Lúc nào thì đưa cho anh?"
Lục Tây Lăng: "Em cũng muốn trả lắm, mặc dù bé còn nhỏ nhưng mà rất nặng, cánh tay của em...... Nhưng mà bé không chịu buông tay ra!"
Hoắc Trầm Lệnh: "......"
Nếu Tể Tể không ôm chặt cánh tay Lục Tây Lăng, thì ông sẽ để Lục Tây Lăng ôm Tể Tể từ lúc ăn cơm xong chắc?
Hoắc Trầm Lệnh nhìn thoáng qua xung quanh, giọng nói trầm thấp cũng nâng hơn cao hơn.
"Ý của cậu là Tể Tể mập hả?"
Lục Tây Lăng theo bản năng gật đầu: "Là rất......"
Ngay lập tức anh nhận thấy những cái nhìn chết chóc từ xung quanh đang nhìn chăm chú vào mình. Mấy chữ còn đang ở đầu lưỡi lập tức thu trở về.
Lục Tây Lăng: "...... Đúng vậy, nhưng trẻ con mà, mập mạp càng đáng yêu hơn, em thích!"
Hoắc Trầm Lệnh “ồ” một tiếng, dời ánh mắt đi chỗ khác.
Bà nội Hoắc ngồi cách con trai út một lối đi nhỏ, nghe vậy thì bắt bẻ nhìn lướt qua con trai út.
"Không phải Tể Tể mập, mẹ ôm vẫn cảm thấy nhẹ tay, con cảm thấy Tể Tể mập là vì con yếu như gà!"
Lục Tây Lăng: "......"
Ông nội Hoắc cũng nhíu mày, uy nghiêm nói.
"Sau khi trở về, Trầm Huy, Trầm Lệnh nhớ cẩn thận chỉ bảo em trai của mấy đứa đấy!"
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh trăm miệng một lời: "Vâng, cha!"
Lục Tây Lăng: "......"
Hoắc Tư Lâm đang uể oải cũng nhịn không được mà nhìn chú út bằng ánh mắt đồng tình.
Còn Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần cũng nhìn chú út, mỗi người đều là cười trên nỗi đau của người khác.
Hoắc Tư Tước: "Chú út, bà nội nói đúng, không phải Tể Tể mập, mà là chú quá yếu đuối! Trở về phải rèn luyện thật nhiều, cam đoan một tháng sau chú có thể ôm Tể Tể bước đi như bay cả mấy cây số!"
Hoắc Tư Thần ưỡn ngực: "Bây giờ cháu cũng có thể ôm Tể Tể bước đi như bay!"
Lục Tây Lăng khịt mũi coi thường: "Cháu cảm thấy chú sẽ tin à?"
Hoắc Tư Thần cười xấu xa.
"Vậy chú út, chúng ta vật tay đi, nếu như chú thắng, cháu sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của chú. Nếu như chú thua, thì chỉ cần vào ban đêm Tể Tể không ngủ được, chú phải thức chơi cùng với Tể Tể?"
Khóe miệng ông nội Hoắc giật một cái.
Bà nội Hoắc thì quay đầu đi chỗ khác, coi như không nghe thấy gì.
Con trai ngốc đáng ăn đòn, thì nên cẩn thận dạy dỗ.
Dù sao cũng đều là người nhà, chắc chắn sẽ không gây ra chuyện gì nghiêm trọng.
Lục Tây Lăng nhìn dáng người rắn chắc của cháu trai, cảm thấy tôn nghiêm của mình bị khiêu khích.
Anh quyết định dập tắt sự phách lối kiêu ngạo này.
"Được thôi! Nếu như cháu thua, giặt tất của chú một năm, thậm chí là phải giặt tay!"
Hoắc Tư Thần bình chân như vại, liên tục cười ha hả.
"Không có vấn đề, chú út, bắt đầu đi!"
Hoắc Tư Lâm không đành lòng, nhỏ giọng nhắc nhở Lục Tây Lăng.
"Chú út, đừng so đấu với em ấy, sức lực của em ấy mạnh lắm."
Lục Tây Lăng tin mới lạ!
Anh cảm thấy Hoắc Tư Lâm chắc chắn không muốn thấy Hoắc Tư Thần giặt tất thối cho anh một năm.
Nên anh đã tùy ý bịa chuyện: "Không sao, trời sinh chú út cũng có thần lực đấy!"
Hoắc Tư Lâm kinh ngạc: "Thật á?"
Lục Tây Lăng quang minh chính đại, không chút mờ ám nào gật đầu: "Đương nhiên!"
Nói xong thì gật đầu với Hoắc Tư Thần, chống tay phải lên trước.
"Nào, bắt đầu đi!"
Hoắc Tư Thần đã chuẩn bị xong từ lâu, cậu nắm chặt bàn tay to lớn của chú út.