Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 241:

Hoắc Trầm Lệnh thấy bé có thể tỉnh vào lúc này, liền tranh thủ ôm bé vào trong ngực.

"Tể Tể."

Nhưng cũng không quên chuyện chính, ông vừa ôm Tể Tể vừa chuẩn bị đồ ăn cho bé, sau đó lắc đầu trả lời câu hỏi của cháu trai Tư Lâm.

"Không phải."

Ngoài Hoắc Trầm Huy thì tất cả những người còn lại của nhà họ Hoắc đều nhẹ nhàng thở ra.

Nhất là Hoắc Tư Lâm, mặc dù đó là mẹ ruột của anh nhưng anh cũng không thể tiếp nhận nổi chuyện mẹ ruột ngoại tình với chú út!

Cho dù chú út kia không phải là chú út ruột, nhưng chuyện đó vẫn làm người khác thấy buồn nôn.

Vẫn còn may là không phải!

Tể Tể ngáp một cái thật dài, sau đó đầu nhỏ lại muốn gục xuống, buồn ngủ đến nỗi không muốn ăn sáng.

Bầu không khí vẫn rất căng thẳng, bé khó khăn nhấc lên mí mắt nhìn chú hai và anh Tư Lâm đang lo lắng.

"Cha, còn có chuyện gì không?"

Hoắc Trầm Lệnh đang định nói ra, nhưng không ngờ bé lại đặc biệt quan tâm như thế.

Ông nhẹ nhàng sờ lên đầu của bé, giọng nói dịu dàng hơn bình thường rất nhiều.

"Hoắc An An là con ruột của Cốc Hưng Bác, anh cả của cậu ta, đồng thời Hoắc An An cũng là cháu gái ruột của cậu ta! Cậu ta gọi là Cốc Hưng Úc*!." (Hoắc Trầm Vân giả)

Lông mày của Hoắc Trầm Huy giật giật dữ dội.

"Cốc Hưng Bác?"

Hoắc Trầm Lệnh nhìn anh trai đầy ẩn ý: "Đúng thế, chính là người bạn thân kia của anh!"

Hoắc Trầm Huy: "......"

Tể Tể đang buồn ngủ đến díu cả mắt bỗng trừng lớn.

"Cốc Hưng Bác?"

Tất cả người nhà họ Hoắc đều nhìn về phía bé, giọng của Hoắc Trầm Huy vang lên, thậm chí còn hơi run.

"Tể Tể biết ông ấy sao?"

Không thể nào!

Tể Tể mới đến nhà họ Hoắc chưa được bao lâu mà?

Mà bé cũng rất ít khi đến nhà cũ, lần gần nhất Cốc Hưng Bác tìm ông là ba tháng trước vì chuyện đi học của bọn trẻ, lúc ấy cũng chỉ gặp nhau không đến nửa tiếng.

Tể Tể gãi gãi trán, hơi khó hiểu.

"Chú hai, có phải người này là một chú mập mạp, béo phì, nhìn rất là từ ái nhưng đã làm không ít chuyện xấu không?"

Đừng nói Hoắc Trầm Huy, ngay cả ông bà nội Hoắc và mọi người cũng bị sốc.

Hoắc Tư Lâm vội vàng lên tiếng: "Sao Tể Tể biết được?"

Tể Tể: "Bởi vì chú ấy từng chết rồi!"

Lúc ấy bé đang chơi ở chỗ Mạnh Bà, bởi vì quá khát nước nên bé đã uống hết canh của Mạnh Bà.

Trước khi cha Minh Vương tới đón, bé đã nhìn thấy nhân viên của Địa Phủ gọi tên của một chú mập mạp.

"Cốc Hưng Bác, Cốc Hưng Bác, Cốc Hưng Bác xếp hàng!"

Bé theo bản năng nhìn sang, liền thấy một người đàn ông trung niên trắng trắng mập mập, mở miệng cười nói.

"Trời ạ! Đứa nhỏ còn bé như vậy, chết cũng phải uống canh Mạnh Bà, thật đáng thương!"

Tể Tể: "Chú không có canh Mạnh Bà uống mới đáng thương, canh đều bị Tể Tể uống hết rồi!"

Sau đó, người chú nở nụ cười nhìn rất từ ái kia bỗng nhiên cười lên rất to.

"Không có canh Mạnh Bà uống là đáng thương ư? Cháu trước khi chết chắc là chưa đi nhà trẻ nhỉ? Tất cả những đứa trẻ đi học ở nhà trẻ đều biết canh Mạnh Bà cũng không phải là đồ tốt!"

Tể Tể nổi giận!

Bởi vì canh Mạnh Bà uống rất ngon, thế mà chú này lại còn nói không phải đồ tốt.

Lúc bé chuẩn bị động thủ thì nghe được tiếng của người nhân viên trước đó gọi chú ấy xếp hàng, bực tức nói.

"Lại có người giúp kéo dài tuổi thọ, không phải đã chết rồi sao?"

"Vẫn chưa tới ba giờ, nếu như thi thể còn chưa có làm gì, thì trên nhân gian vẫn không biết người này đã chết rồi, chỉ coi là trái tim của người này đột nhiên ngừng đập, sau đó cố gắng cứu giúp, tạo ra kỳ tích của y học!"

"Vậy làm sao bây giờ?"

"Không có tên trong Sổ Sinh Tử, chúng ta phải dựa theo quy tắc mà làm việc, thả người đi."

Sau đó, bé thấy chú mập đó bị ném ra khỏi Địa Phủ.

Lúc sau nữa thì cha Minh Vương tới đón bé về rồi.

Nghĩ tới đây, Tể Tể chớp chớp đôi mắt to nhìn ông bà nội, chú hai và mọi người, đang nhìn bé với dáng vẻ không tin nổi. Bé xoa xoa đôi bàn tay, nói rất chân thành.

"Thật mà, anh Tư Lâm, Tể Tể đã từng gặp chú ấy ở Địa Phủ!"

Hoắc Tư Lâm: "Ở Địa Phủ?"

Hoắc Trầm Lệnh nheo mắt lại, nhìn về phía anh cả Hoắc Trầm Huy.

"Trước đây Cốc Hưng Bác có từng bị bệnh nguy kịch không?"

Là bạn thân, nếu quả thật từng có bệnh nguy kịch, anh cả không có khả năng không biết.

Sắc mặt Hoắc Trầm Huy trắng bệch như tờ giấy.

"Bảy năm trước, cậu ta từng bị ngộ độc rượu phải nằm viện. Lúc ấy Lý Ngọc vợ của cậu ta đã gọi điện thoại cho anh, nhờ anh tìm Thích Phong hỗ trợ, may mắn thoát được cửa tử."

Tể Tể đang rất buồn ngủ, hai mí mắt như muốn dính vào nhau, nghe thấy vậy mơ hồ hỏi Hoắc Trầm Huy.

"Chú hai, Tể Tể có thể gặp chú ấy không?"

Hoắc Trầm Huy nghĩ đến con gái mình nuôi tám năm trời lại là con gái ruột của Cốc Hưng Bác.

Bọn họ có mối quan hệ thân thiết nhiều năm, tâm tình cực kỳ phức tạp.

Nhưng mà Tể Tể rất thần bí, ông cũng tin tưởng Tể Tể.

Cốc Hưng Bác thật sự có vấn đề gì đó.

"Được, chờ chúng ta trở về thủ đô, chú hai sẽ mang Tể Tể đi gặp cậu ta."

Tể Tể cố gắng ngẩng đầu nhìn một vòng, thấy được chú út mới tìm về, nhưng không thấy chú út kia, hơi nghi hoặc hỏi.

"Cha, chú út kia đâu?"

"Cậu ta về thủ đô rồi, về sau Tể Tể không cần gọi cậu ta là chú út nữa, Tể Tể chỉ có một chú út ở trước mặt thôi."

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free