Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 240:
Hoắc Tư Cẩn: "Ăn sáng xong, để Tể Tể ngủ đến hai giờ chiều, sau đó đánh thức mang bé ra ngoài đi chơi khắp nơi cho thật mệt, để ban đêm bé có thể ngủ. Nếu như gọi không dậy......"
Bà nội Hoắc nhìn về phía con trai út vừa mới tìm được trở về đang cúi đầu ăn cơm.
"Để chú út và mấy đứa đưa Tể Tể đi chơi."
Lục Tây Lăng đang ăn ngon thì giống như mèo bị giật mình, lông tóc toàn thân đều dựng đứng lên.
"Không được!"
Tất cả người nhà họ Hoắc đều đồng loạt nhìn sang, Hoắc Tư Thần hiếu kì, cảm thấy khó hiểu.
"Chú út, sao lại không được? Chẳng lẽ chú không thích Tể Tể?"
Lục Tây Lăng: "Thích."
Nếu như Tể Tể không đánh bậy đánh bạ xông vào phòng phòng tắm của anh thì anh cũng sẽ không biết bản thân mình thì ra không phải con ruột của cha mẹ, mà là con trai của nhà họ Hoắc, gia tộc đứng đầu Hoa Quốc.
Nhưng anh rất xấu hổ!
Quan trọng hơn là...... Anh sợ ma quỷ, hu hu!
Mặc dù ôm Tể Tể vừa ấm vừa mềm, nhưng bé cũng tự mình nói hiện tại bé là người, cho nên anh hoài nghi ban đêm bé không phải người, chẳng lẽ là sai sao?
Khuôn mặt của Hoắc Tư Lâm đang rất mỏi mệt, nhưng chuyện liên quan đến Tể Tể, vẫn cố gắng mở miệng.
"Chú út cũng thích Tể Tể, sao lại không muốn?"
Lục Tây Lăng: "......"
Ông nội Hoắc dứt khoát đưa ra quyết định: "Buổi tối hôm nay con sẽ chăm sóc Tể Tể, quyết định như vậy đi, ăn cơm thôi!"
Lục Tây Lăng: "...... Ông Hoắc, tôi......"
Mặt ông nội Hoắc nghiêm lại, âm thanh vang lên rất có lực.
"Sai lại gọi là ông Hoắc thế, gọi cha!"
Lục Tây Lăng: "......"
Hoắc Trầm Huy bởi vì không tìm được Vương Ngọc Linh, cho nên kế hoạch ly hôn đã thất bại, tâm trạng đang không được tốt lắm, nhưng khi đối mặt với em trai mới vừa tìm được vẫn rất bao dung.
"Tây Lăng, ý của cha mẹ là nếu như em đồng ý thì em và anh cả còn có anh hai em đều có chữ Trầm làm chữ lót, nên gọi em là....."
Lục Tây Lăng đột nhiên ngắt lời anh trai, ánh mắt sáng rực lại có ý khiêu khích nhìn về phía ông bà Hoắc.
"Tôi muốn gọi là Hoắc Trầm Vân, nếu không sẽ không về nhà họ Hoắc!"
Bà Hoắc im lặng một lúc.
"Cái tên Hoắc Trầm Vân này vốn chính là của con, lúc trước có sai lầm, bây giờ đã tìm được trở về thì cái tên này tự nhiên vẫn là của con."
Lục Tây Lăng kinh ngạc: "Thật?"
Bà Hoắc nghẹn lời.
"Chúng ta là người nhà họ Hoắc, lời nói ra chính là nhất ngôn ký xuất tứ mã nan truy!"
Lục Tây Lăng: "Hoắc Trầm Vân giả kia không phải là người tốt! Anh ta chính là một tên khốn, một tên xấu xa!"
Ông nội Hoắc nheo mắt lại: "Cho nên con muốn gọi là Hoắc Trầm Vân, là vì muốn trả thù cậu ta? Vì sao thế? Sao con lại nói cậu ta là tên khốn, tên xấu xa?"
Lục Tây Lăng căn bản không có ý định nói vào lúc này, nhưng ông nội Hoắc đã hỏi đến nên anh cũng không cần giấu giếm.
"Anh ta ỷ vào mình có gia thế tốt, có cha mẹ ở phía sau làm chỗ dựa, nên trong mấy năm nay đã có hơn ba mươi triệu người hâm mộ, nhưng cũng làm rất nhiều chuyện bẩn thỉu trên đời."
Lần này không chỉ ông nội Hoắc hỏi, mà Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh cũng đồng thời đặt câu hỏi.
"Ví dụ như?"
Cảm xúc của Lục Tây Lăng trở nên kích động, lấy điện thoại di động ra tìm ba tấm ảnh.
Phạm vi chụp của ba tấm ảnh này đều rất lớn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần muốn nhìn cho kỹ thì bị anh cả Hoắc Tư Cẩn che mắt.
Hoắc Tư Thần gào lên: "Sao tất cả mọi người đều có thể nhìn?"
Hoắc Tư Cẩn lạnh lùng nói: "Bởi vì mọi người đều là người trưởng thành! Mà các em thì vẫn là trẻ con!"
Hoắc Tư Thần: "......"
Hoắc Tư Tước: "...... Nhưng trên bản chất, chúng ta đều là đàn ông!"
Hoắc Tư Cẩn cười ha ha: "Đàn ông chưa thành niên!"
Hoắc Tư Tước: "......"
Lúc này điện thoại của Hoắc Trầm Lệnh bỗng nhiên vang lên.
Trong phòng an tĩnh lại.
Hoắc Trầm Lệnh nhận điện thoại xong, lông mày nhíu lại, nhẹ nhàng vuốt ve Tể Tể đang nằm ở trên giường, dường như chỉ có như thế mới có thể đè xuống lửa giận trong lòng.
"Cha, Hoắc Trầm Vân kia những năm gần đây vẫn luôn liên hệ với cha mẹ ruột của mình!"
Ông nội Hoắc nhíu mày: "...... Cậu ta biết bản thân mình không phải là con cháu nhà họ Hoắc?"
Hoắc Trầm Lệnh gật đầu: "Vâng! Tin tức mới nhất mà Giang Lâm tra được, sai lầm lúc trước giữa em út và cậu ta là do cha mẹ ruột cậu ta cố ý ôm nhầm, chính là để cậu ta có thể lớn lên trong nhung lụa, kim tôn ngọc quý!"
Nói đến đây, ông lại nhìn về phía anh cả Hoắc Trầm Huy.
"Còn có tin tức khác, Hoắc An An và cậu ta cũng có quan hệ."
Sắc mặt Hoắc Trầm Huy bỗng nhiên tái nhợt.
Hoắc Tư Lâm nhìn thần sắc thay đổi của cha, lại nghĩ tới khi còn bé anh từng nhìn thấy mẹ và chú út qua lại rất thân thiết, nhất thời cả người cứng đờ, âm thanh khô khốc.
"Chú ba, không phải là...... An An là con của chú ấy chứ?"
****7:
Bầu không khí trong phòng bỗng trầm xuống.
Không chỉ sắc mặt của Hoắc Trầm Huy trắng bệch, mà hơi thở của ông nội Hoắc và bà nội Hoắc cũng trở nên bất ổn.
Trong lúc ngủ mơ màng, Tể Tể phát hiện bầu không khí khác thường, bé giơ bàn tay nhỏ lên dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, mềm mại lên tiếng.
"Cha, có chuyện gì sao?"
Bé cẩn thận cảm ứng xung quanh, có lẽ vì cha Minh Vương đã triệu hồi tất cả quỷ hồn đang lang thang ở nhân gian và đóng cổng Địa Phủ nên gần đây bé ít khi gặp quỷ.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ