Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 239:
"Hazzzz!"
Bé ở trong ngực cha bảo mẫu, nhắm chặt mắt lại.
"Cha, Tể Tể sẽ nghe lời, cũng sẽ ngoan ngoãn, Tể Tể nhất định không hù dọa mọi người, cha không cần đi có được không?"
Giọng của Minh Vương nghe hơi buồn bực.
"Làm sao con lại trở nên dính người như thế? Cha không phải chỉ đi làm việc thôi sao?"
Bé chu cái miệng nhỏ, hốc mắt ướt át muốn khóc.
"Nhưng Tể Tể nhớ cha, Tể Tể luôn cảm thấy cha bị thương."
Âm thanh của Minh Vương cất cao hơn, giọng điệu chậm rãi, mạnh mẽ lại cực kỳ uy nghiêm.
"Cha của con là Vương của Địa Phủ, ai có thể làm cha bị thương được?"
Bé vẫn cảm thấy nghi ngờ: "Thế nhưng cha ơi, hình dạng của cha......"
Minh Vương hơi nóng nảy.
"Còn không phải vì lo lắng con ở nhân gian sống không tốt sao, cho nên thỉnh thoảng cha lại tới thăm con. Cha chia phân thân của mình thành cả trăm phân thân, có thể không mờ nhạt sao?"
Tể Tể: "......"
Giọng Minh Vương trở nên nghiêm túc hơn: "Con sao vậy, bảo con ở nhân gian chờ đợi một thời gian thôi, con không tin cha nữa sao?"
Bé vội vàng phủ nhận, giọng bé rất lo lắng.
"Không có, không có, Tể Tể tin cha nhất, cha lợi hại nhất, lợi hại nhất!"
"Ngoan lắm, ngủ đi! Cha phải đi đánh kẻ xấu đây!"
Cho dù bé rất không nỡ, nhưng vẫn ngoan ngoãn đồng ý.
"Vâng! Cha ơi, Tể Tể yêu cha!"
Bé tiếp tục ngủ say sưa, nhưng mà khóe miệng lại vểnh lên.
Cha đến thăm bé! Vui ghê!
Hoắc Trầm Lệnh ôm Tể Tể, nhìn bé ở trong ngực lúc thì khóc lúc thì lại cười ngọt ngào, nhịn không được cũng mỉm cười theo.
Nhưng lúc giương mắt nhìn về phía em trai ruột thì khuôn mặt đã trở nên lạnh lùng, ánh mắt sắc bén.
"Cậu chưa ăn cơm à, ôm Tể Tể cũng không xong, suýt nữa thì để ngã?"
Lục Tây Lăng ba phen bốn bận đều suýt làm ngã Tể Tể: "......"
Anh ta có thể nói là: anh ta sẽ không ôm bé nữa không?
****6:
Đứng ở bên cạnh, Đổng Tung Tung nhìn thấy Hoắc Trầm Lệnh đã theo bản năng mà lui về sau một bước, trực giác mách bảo cô, người có khuôn mặt lạnh lùng này, khí thế bức người này là người đàn ông vô cùng nguy hiểm.
Nhưng cô lại cảm thấy Lục Tây Lăng không sai, thế là lấy hết dũng khí mở miệng.
"Chào anh, anh Tây Lăng......"
Hoắc Trầm Lệnh hờ hững nhìn sang.
Đổng Tung Tung rất sợ, nhưng vẫn nhanh chóng giải thích.
"Anh Tây Lăng chưa bao giờ ôm trẻ con, cho nên mới suýt nữa làm ngã Tể Tể, anh hiểu lầm anh ấy rồi."
Lục Tây Lăng chột dạ, cũng không cố giải thích vì sự thật đúng là anh đã suýt nữa làm ngã cháu ruột.
"Anh đã tới, vậy thì ôm Tể Tể đi nghỉ ngơi đi.
"
Hoắc Trầm Lệnh không nói gì, sau lưng Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần đã tiến lên hai bước vây quanh chú út.
Lục Tây Lăng: "...... Sao sao sao...... Làm cái gì thế?"
Hoắc Tư Thần ôm chặt lấy đùi chú út, ngẩng đầu lên nhìn chú út ruột mới xuất hiện.
"Chúng cháu tới đón Tể Tể, tiện thể gọi chú út đi ăn cơm chung."
Hoắc Tư Cẩn lễ phép gật đầu với Đổng Tung Tung: "Cô Đổng có cùng đi không?"
Dù khí thế của Hoắc Tư Cẩn so với Hoắc Trầm Lệnh thì còn ngây ngô hơn nhiều, vẫn chỉ là một học sinh, nhưng Đổng Tung Tung nghĩ đến gia thế của họ thì cảm thấy tự ti.
"Không cần không cần, tôi còn muốn trông nom bác Lục, anh Tây Lăng, anh đi đi."
Không chờ Lục Tây Lăng trả lời, Đổng Tung Tung đã cười cười với mấy người Hoắc Tư Cẩn, sau đó nhanh chóng quay người rời đi.
Hoắc Tư Tước nhướng mày: "Chú út, người kia là bạn gái của chú à?"
Đổng Tung Tung đi rất nhanh nhưng vẫn nghe được câu hỏi của Hoắc Tư Tước, bước chân hơi khựng lại.
Sau đó nghe thấy Lục Tây Lăng giải thích.
"Không phải, cô ấy là em gái hàng xóm! Chú là chó độc thân, làm sao có bạn gái được?"
Trái tim Đổng Tung Tung giống như bị một bàn tay vô hình bóp thật mạnh, trong lúc nhất thời hô hấp cũng không thông thuận, sợ bị người khác nhìn ra sự khác thường, cho nên bước đi cũng nhanh hơn.
Đáng tiếc không ai nhìn thấy.
Mặc dù Lục Tây Lăng không muốn một mình đi gặp người nhà họ Hoắc, nhưng họ chính là người thân ruột thịt.
Hơn nữa, còn chuyện đã xảy ra với nhà họ Đổng tạm thời không có cách nào thay đổi được, ở trước mắt người nhà họ Hoắc căn bản đây là chuyện không đáng nhắc tới.
Quan trọng nhất, kẻ cầm đầu Hoắc Trầm Vân nhất định phải xin lỗi Đổng Tung Tung!
Lục Tây Lăng đi theo người một nhà Hoắc Trầm Lệnh tới khách sạn ăn cơm, chính thức gặp ông nội Hoắc và bà nội Hoắc.
Hai ông bà không bất ngờ khi con trai út tới, nhưng nhìn thấy bé ngủ ngáy o o ở trong vòng tay Hoắc Trầm Lệnh thì hơi sửng sốt.
"Tể Tể ngủ rồi sao?"
"Tể Tể ăn điểm tâm chưa?"
"Có thể gọi Tể Tể dậy không?"
Đây cũng là vấn đề mà Hoắc Trầm Lệnh lo lắng, nhưng lo lắng này đã trở thành sự thật, lúc người một nhà cùng ngồi ăn thì bé vẫn ngủ ngon lành, mặc kệ mọi người gọi thế nào thì bé cũng không tỉnh dậy.
Theo lời nói của Hoắc Trầm Lệnh, trước khi bé đến trang viên nhà họ Hoắc thì bé đã bị đảo lộn giờ sinh học ở cô nhi viện rồi, làm người của nhà họ Hoắc đều hơi lo lắng.
"Như thế thì...... Buổi tối hôm nay có thể sẽ tỉnh táo, phấn chấn gấp trăm lần không?"
Hoắc Tư Thần cười hắc hắc: "Như vậy có phải buổi tối hôm nay chúng ta lại ngủ trên sàn nhà không?"
Hoắc Tư Tước: "Ngủ dưới sàn nhà, có thể trông Tể Tể được không?"