Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 238:

Bác sĩ điều trị chính còn bổ sung thêm: "Bác Lục cứ yên tâm ở lại đây nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, Khương viện trưởng còn an bài chuyên gia chăm sóc dinh dưỡng với chế độ ba bữa một ngày cho ba người nữa."

"Cũng không cần có gánh nặng trong lòng, bởi vì Tây Ba là bác sĩ của bệnh viện, vừa vặn bệnh viện chúng tôi đang tổ chức một sự kiện đặc biệt, vừa lúc bác gặp chuyện thôi."

Lục Minh Trung: "......"

Ông nghèo, nhưng ông không ngốc nha!

Chờ bác sĩ điều trị chính rời đi, Lục Minh Trung đang muốn hỏi con trai xem là chuyện gì, bé đang ở trong ngực Lục Tây Ba bỗng duỗi đôi tay nhỏ ra, hướng về phía Lục Tây Lăng.

"Chú út, chú ôm cháu đi, Tể Tể buồn ngủ rồi."

Nói xong miệng nhỏ mở ra, ngáp liền mấy cái.

"Ngáp ~~~"

Lục Tây Lăng: "......"

Lúc này trời đã sáng, trong bệnh viện các bác sĩ, y tá trực đêm đang chuẩn bị giao ca.

Bởi vì bác Lục bỗng nhiên bị thương phải nằm viện, lại đúng hôm Lục Tây Ba phải trực ban không thể ở lại, nên Lục Tây Lăng đành thay anh chăm sóc bác Lục.

Lúc trước Tể Tể vào phòng cấp cứu vì ngã lầu đã ngủ ở bệnh viện ba ngày liền, tỉnh lại thì đã là ban đêm.

Hoạt động cả một đêm, lại ăn no bụng, trời vừa sáng thì bắt đầu mệt rã rời, nên đã tiếp tục bị đảo lộn giờ sinh học!

Đổng Tung Tung nhìn Tể Tể đã ngủ, lúc này mới dám tiếp tục lặng lẽ nhìn Lục Tây Lăng.

Cô ấy nhìn thấy vẻ mặt Lục Tây Lăng, hai má bắt đầu đỏ ửng lên, thậm chí còn bắt đầu lan đến tận tai.

…..

Lúc bé mở miệng muốn ôm, Lục Tây Lăng đã chịu đựng xấu hổ mà đưa tay nhận lấy bé từ trong ngực anh họ.

Anh chưa từng ôm đứa bé nào, trong nhà cũng không có trẻ em.

Chỉ có duy nhất một em gái là Đổng Tung Tung, con gái của chú Đổng nhà hàng xóm. Nhưng mà anh chỉ lớn hơn em ấy một tháng, hơn nữa lúc nhỏ nhà nghèo nên người rất nhỏ và gầy, tất nhiên không có khả năng ôm Đổng Tung Tung.

Lại thêm chuyện bị bé nhìn thấy hết, cho nên tư thế ôm bé rất cứng nhắc.

Bé vừa vào trong ngực chú út thì chỉ vài giây sau đã ngủ, thậm chí còn nghe thấy tiếng ngáy khò khè.

......

Tể Tể nằm ngửa ở trong lòng Tây Lăng, chiếc váy nhỏ mềm mại dán sát vào bụng nhỏ, bụng lại theo hô hấp của bé giống như một cái trống phồng lên xẹp xuống, trông vô cùng đáng yêu.

Lục Tây Lăng: "......"

Một nhà ba người Lục Tây Ba và Đổng Tung Tung: "......"

Bà Lục và Đổng Tung Tung nhìn thấy vậy, trái tim đều tan chảy vì sự đáng yêu của bé.

"Tể Tể thật đáng yêu! Cũng rất ngoan, vừa mới nói ngủ liền ngủ luôn rồi."

Lục Tây Ba nghĩ đến bé đã hoạt động cả một đêm, hiện tại ngủ cũng là bình thường.

"Tây Lăng, trước tiên em đưa Tể Tể về chỗ ông Hoắc bên kia trước đi, bên này có anh rồi."

Bé ngủ ở trong ngực, vừa mềm vừa ấm, lo lắng ở đáy lòng Lục Tây Lăng cũng dần tiêu tán.

Bé ngủ thiếp đi, anh cũng không còn cảm thấy xấu hổ nữa.

Nhưng mà anh không biết bế trẻ con, cũng sợ làm bé ngã. Nên lúc di chuyển thì luôn giơ bé lên cao, cứng ngắc như một khối gỗ di động.

Đổng Tung Tung nhìn thấy thì buồn cười lại đau lòng, sợ bé không thoải mái, cũng cảm thấy rất nguy hiểm, nên đã tiến lên mấy bước.

"Anh Tây Lăng, để em ôm bé cho."

Còn Tể Tể đang nằm dài trong vòng tay của Lục Tây Lăng và ngủ ngon lành, dường như coi tay của Lục Tây Lăng thành một chiếc giường lớn, cảm thấy tư thế không thoải mái nên muốn trở mình.

Bé nâng chân, nhếch lên cái mông nhỏ, dùng sức lăn sang bên cạnh.

Mà trên thực tế thì bé đã lăn từ trong tay Lục Tây Lăng ra ngoài.

Lục Tây Lăng bị dọa sợ vội vàng ôm bé lại.

Khuôn mặt của Đổng Tung Tung cũng thay đổi vì sợ hãi, thậm chí hô lên.

"Tể Tể!"

Mà trong lúc ngủ mơ, thân thể lơ lửng của bé đột nhiên phát hiện được một luồng khí tức quen thuộc đang tới gần, nhẹ nhàng đỡ lưng bé, đẩy bé trở về.

Tể Tể nhận ra là cha Minh Vương tới!

Hồn phách của bé thoát ra ngoài thân thể, mở to đôi mắt tìm kiếm khắp nơi.

"Cha!"

Làn sương mù đen mờ giống như bàn tay to mà bé nhìn thấy trong giấc mơ lần trước, nhẹ nhàng gõ vào đỉnh đầu bé, sau đó đẩy hồn phách của bé trở về.

"Tể Tể ngoan, con còn nhỏ, không được tùy ý để hồn phách thoát ra ngoài thân thể, sẽ rất nguy hiểm."

Bé đang định mở to mắt nhìn cha Minh Vương, thì nghe thấy giọng cha Minh Vương dặn dò bé.

"Ngủ đi, chớ dọa mấy người này, cha phải đi rồi."

Bé nghe thấy cha Minh Vương lại muốn đi, vội vàng bắt lấy bàn tay vô hình của cha Minh Vương.

Nhưng lại bị cha Minh Vương né tránh.

"Cha?"

Bé ủy khuất nhìn cha, thấy màn sương đen nhàn nhạt kia dần dần phiêu tán.

"Cha còn có việc, lần sau cha lại đến thăm Tể Tể!"

Giọng của cha Minh Vương vừa dứt thì màn sương đen nhàn nhạt cũng tiêu tán hết.

Bé luôn cảm thấy cha Minh Vương đã xảy ra chuyện.

Bé ngồi dậy, nhào về phía phương hướng mà cha Minh Vương biến mất.

"Cha!"

Lúc này, Hoắc Trầm Lệnh mang theo ba người con trai vừa vặn tới đón Tể Tể.

Nghe thấy tiếng khóc nức nở của bé, còn đang gọi "Cha", Hoắc Trầm Lệnh cũng không thèm để ý tới hình tượng của mình, ông nhanh chân chạy tới, vừa vặn bắt được bé ôm vào trong ngực.

"Tể Tể! cha đây!"

Tể Tể vừa muốn khóc, thì nghe thấy tiếng thở dài buồn rầu đầy bất đắc dĩ của cha Minh Vương truyền vào trong đầu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free