Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 236:

Hoắc Tư Tước cau mày: "Con sẽ đi tìm chú út mới nói chuyện để giao lưu tình cảm! Thuận tiện đón Tể Tể trở về!"

Hoắc Tư Thần trực tiếp chạy ra ngoài cửa: "Con cũng đi!"

Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn: "Bọn con đi xem hai đứa, dù sao hai đứa cũng còn nhỏ, nhỡ có gây chuyện còn có thể kịp thời ngăn cản."

Hoắc Trầm Huy: "Anh đi tìm Vương Ngọc Linh nói chuyện ly hôn!"

Nghe nói người nhà họ Hoắc đang ở chỗ này, Vương Ngọc Linh đã vội vã tới tìm Hoắc Trầm Huy, vừa vặn ở ngoài cửa nghe được lời này.

Bà ta nghiến răng, sự chờ đợi trong ánh mắt dần trở nên lạnh lùng.

Hai tay nắm chặt túi xách, vội vàng xoay người rời đi.

Ly hôn?

Nghĩ hay lắm!

****4:

Khi Lục Minh Trung trên đường đến bệnh viện kiểm tra, ông bị gãy xương cột sống, trán bên phải cũng bị rách một vết to, một nửa khuôn mặt đều là máu, nhưng thần trí vẫn rất tỉnh táo.

Thời gian trên đường đi đến bệnh viện, ông đều không nói tiếng nào, dù sắc mặt trắng bệch nhưng vẫn cắn chặt hàm răng nhịn đau.

Bà Lục cũng mím chặt môi, thần sắc căng thẳng cùng đi tới bệnh viện.

Ngồi ở bên cạnh còn có Đổng Tung Tung đang vừa khóc vừa nói xin lỗi.

"Bác ơi, là cháu không tốt, cháu không nên gọi bác tới hỗ trợ tu sửa giàn nho."

Lục Minh Trung nhịn đau lên tiếng: "Tung Tung, chuyện này không liên quan gì đến cháu, chỉ là ngoài ý muốn."

Nhà họ Lục và nhà họ Đổng là hàng xóm, ông đã nhìn đứa nhỏ Tung Tung này đến lớn, là đứa hiếu thuận và trung thực, chắc chắn không cố ý làm ông ngã từ trên giàn nho xuống.

Ngược lại, lúc ngã xuống từ trên giàn nho, hình như ông đã nhìn thấy có bóng dáng người lạ. Nhưng giàn nho dày đặc có nhiều tầng lá đã chặn ánh mắt ông nên ông cũng không thể xác định được là ai.

Bà Lục cầm tay an ủi Đổng Tung Tung: "Bác Lục của cháu nói đúng đó, không liên quan gì tới cháu, chính là chuyện ngoài ý muốn thôi."

Đổng Tung Tung vẫn ngồi khóc, vô cùng áy náy.

Cũng may, cuối cùng cũng đến bệnh viện.

Lục Tây Ba đi thẳng đến bệnh viện, cho nên khi xe cứu thương đến bệnh viện thì Lục Minh Trung đã được đưa thẳng vào phòng cấp cứu.

Ở bên ngoài phòng cấp cứu, lúc này vợ bác Lục và Đổng Tung Tung mới chú ý tới trong ngực của Lục Tây Ba còn đang ôm một đứa nhỏ.

"Tây Ba, đây là......?"

Tể Tể chớp chớp đôi mắt to long lanh rồi tự giới thiệu.

"Chào bác, chào chị gái xinh đẹp, cháu tên là Tể Tể, năm nay ba tuổi rưỡi, là cháu gái của chú út, cháu có một người cha ở Địa Phủ và một người cha hiện tại đang ở trong bệnh viện."

Bà Lục: "......"

Đổng tung tung: "......

"

Là cha ruột qua đời, sau đó được nhận nuôi?

Hai người đồng thời nhìn bé đầy yêu thương.

Lục Tây Ba vội vàng giải thích: "Mẹ, đây là Tể Tể, là con gái nuôi của Hoắc Trầm Lệnh, là người của nhà họ Hoắc ở thủ đô, nhưng được yêu thương như con gái ruột, cũng là cháu gái của Tây Lăng."

Đổng Tung Tung sửng sốt: "Nhà họ Hoắc? Gia tộc đứng đầu Hoa quốc."

Lục Tây Ba gật đầu: "Đúng vậy!"

Ánh mắt Đổng Tung Tung nhìn về phía Lục Tây Lăng đã thay đổi, ánh mắt sáng ngời trong suốt rất nhanh chuyển sang ảm đạm.

Vợ bác Lục không hiểu.

"Cái gì mà gia tộc đứng đầu Hoa Quốc?"

Lục Tây Lăng cố gắng đứng thẳng người lên, không muốn đối mặt với Tể Tể.

"Bác ơi, chuyện này hơi phức tạp, chờ bác trai đi ra khỏi phòng cấp cứu rồi cháu sẽ nói với hai bác."

Vợ bác Lục nhìn bé, lại nhìn thấy cháu mình dường như không dám nhìn thẳng bé, cảm thấy hơi mờ mịt.

"À, được, được."

Trong lòng lại nghĩ: đứa nhỏ tên là Tể Tể này thật đáng yêu!

Một đôi mắt to long lanh nhìn bà, lòng của bà muốn tan chảy khi bé cười với bà.

Nếu như lúc này không phải là lúc thích hợp, nếu như chồng bà không xảy ra chuyện, thì bà chắc chắn sẽ không khống chế nổi bản thân mà đưa tay tới ôm hôn đứa nhỏ đáng yêu này.

Dù sao hai vợ chồng bà cũng chỉ có hai đứa con trai, hai vợ chồng chú út cũng mất vì tai nạn xe, để lại đứa cháu Tây Lăng ba tuổi cho bọn họ, họ thấy đứa nhỏ quá đáng thương, nên đã giữ lại chăm sóc và lớn lên cùng với mấy đứa con của mình.

Ba đứa này chỉ biết to xác, không có lấy một đứa nào là áo bông nhỏ tri kỷ!

Hai vợ chồng đều muốn có thêm một đứa con gái, nhưng mãi vẫn không sinh thêm được.

Tể Tể nhìn thấy bà Lục đang nhìn chằm chằm vào mình với ánh mắt mong chờ ...... Bé liền duỗi hai bàn tay nhỏ về phía bà Lục.

"Bà ơi, cháu có thể ôm bà một cái không?"

Trên người bà Lục vẫn còn mặc bộ đồ lao động làm ở nhà máy, hơi bẩn, trên tay vẫn còn dính một chút máu tươi.

Lúc bé hỏi, bà đã hận không thể vươn tay ôm lấy bé ngay.

Nhưng nhìn thấy quần áo trên người và trên tay mình đang dính máu, thì đột ngột rụt tay về.

Lúc tay của bà rụt về thì bé đã vươn người, thân thể đổ về phía trước, bàn tay ôm lấy cổ bà.

"Tể Tể …!"

Lục Tây Ba hơi bất ngờ.

Dù sao đây cũng không phải là một đứa nhỏ bình thường!

Đây là con gái duy nhất của người nắm quyền nhà họ Hoắc, gia tộc đứng đầu Hoa Quốc, nếu không cẩn thận để bị ngã, người nhà họ Hoắc chắc chắn sẽ liều mạng với anh ta.

Thấy bé nhào vào trong ngực mình, bà Lục lo lắng bé ngã nên đã theo bản năng đưa tay đỡ cái mông nhỏ của bé.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free