Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 235:
Người nhà họ Hoắc nhìn không hiểu ra sao, Tể Tể lại nghe được rõ ràng.
"Bác sĩ Lục và chú út không cần gấp gáp, bác sĩ Lục là bác sĩ tốt, chăm sóc người bị thương là người tốt, có công đức trên người, cũng có thể tăng phúc cho người nhà, bác Lục ở nhà không có việc gì đâu."
Bé vừa mới mở miệng, thân thể của Lục Tây Lăng chợt cứng lại.
Trong ấn tượng của anh, bé chính là...... Quỷ.
Nhưng ở bệnh viện chờ đợi mấy tiếng đồng hồ, mặc dù anh vẫn cho là mình đang nằm mơ, sự yêu thương của người nhà họ Hoắc đối với bé, anh cũng nhìn thấy ở trong mắt.
Anh nhịn không được mà hoài nghi bản thân.
Chẳng lẽ anh thật sự quên đóng cửa, cho nên bé mới đi vào phòng của anh ta, sau đó đi vào phòng tắm?
Ở trong phòng tắm chỉ có một mình anh ta, anh ta nhớ hình như lúc ấy cửa phòng tắm cũng không khóa, nếu không, cửa cũng sẽ không dễ dàng bị anh ta kéo ra.
Tim của Lục Tây Ba như muốn nhảy lên cổ họng, sau khi nghe thấy lời của bé thì bỗng tỉnh táo lại.
"Tể Tể."
Anh ta chợt nhìn về phía bé: "Cha của chú không có việc gì thật chứ?"
Bé chớp mắt to, ở trong ngực anh ba nhìn về phía Lục Tây Ba.
"Bác sĩ Lục có quý nhân tương trợ, vận rủi đã hết, hiện tại khổ tận cam lai, bác Lục là cha của bác sĩ Lục, không chỉ có không có việc gì, vận khí cũng đi theo không ngừng tốt lên nha."
Lục Tây Ba thở phào, sải bước đi đến trước mặt bé, bế bé lên từ trong ngực Hoắc Tư Thần, ôm vào trong lòng mình.
"Cảm ơn Tể Tể! Tể Tể nói cái gì thì chính là cái đó!"
Anh ta khổ tận cam lai thì không dám nghĩ, chỉ cầu người nhà bình an, khỏe mạnh trường thọ!
Bên kia Lục Tây Lăng lại lần nữa cứng đờ.
Một đôi mắt giống cha Hoắc nhìn chằm chằm bé, bé bị nhìn chằm chằm cũng chuyển cái đầu nhỏ qua nhìn anh ta.
"Chú......"
Đây là lần thứ ba, Lục Tây Lăng không đợi bé nói cho hết lời, liền cắt lời bé.
"Đừng...... Mở miệng...... Đừng nói chuyện...... Để cho chú chậm rãi suy nghĩ đã!"
Anh ta … chỉ cần vừa nghĩ tới bản thân trần truồng ở trước mặt một đứa nhỏ, cả người đều muốn điên.
Hiện tại càng kinh khủng hơn!
Dựa theo kết quả kiểm tra giám định thì đứa nhỏ đã nhìn thấy hết cơ thể của mình lại chính là con gái của anh trai mình, cũng chính là cháu gái ruột của mình!
Có khả năng thời gian sau này còn phải gặp mặt liên tục?
Lục Tây Lăng dùng hai tay che mặt, hướng ra bên ngoài chạy.
"Anh, em đi đón bác!"
Dứt lời, người đã chạy không còn hình bóng.
Cửa phòng làm việc mở rộng ra, trong phòng tất cả mọi người đều có thể nghe được tiếng gào lên từ hành lang truyền đến, như quỷ khóc sói tru.
"AAAAAAAA! Về sau làm thế nào làm người ở trước mặt cháu gái đây!"
"AAAAAAAAAAAAAAAA!"
......
Trong văn phòng, tất cả mọi người: "......"
Tể Tể cảm thấy chú út đang nói bé, thế là bé lễ phép hỏi cha.
"Cha, vì sao chú út không thể làm người ở trước mặt Tể Tể?"
Cha Hoắc nghĩ đến đứa em trai vừa mới tìm được, bị con gái mình nhìn thấy thân thể trần truồng, trong nháy mắt đã đen mặt, nhất thời không biết trả lời vấn đề của con gái bảo bối.
Tể Tể lại hỏi vấn đề thứ hai.
"Cha, nếu như chú út không thể làm người ở trước mặt Tể Tể, vậy chú ấy sẽ làm gì?"
Đáp án mà bé có thể nghĩ đến cũng chỉ có một.
"Thế nhưng cha à, nếu như không làm người, chú út cũng không phải yêu quái, vậy cũng chỉ có thể làm quỷ!"
Cha Hoắc: "......"
Ông nội Hoắc và mọi người đều giật nảy mình, trăm miệng một lời: "...... Không! Tể Tể phải tin tưởng mọi người, chú út của cháu là người!"
Lúc Tể Tể nói chuyện, Lục Tây Ba đã gọi điện thoại cho quản lý Đổng hỏi tình hình, biết trước mắt đã ổn định, cha ruột đang rất tỉnh táo, còn dặn dò anh ta không cần lo lắng, anh ta nhịn không được lại ôm bé chặt hơn một chút.
Cúp điện thoại, Lục Tây Ba ôm bé đi ra ngoài, lại nhịn không được mà hỏi bé.
"Tể Tể, cháu nói chú gặp quý nhân, cho nên vận rủi đã tiêu tán, sẽ khổ tận cam lai, vậy Tể Tể biết quý nhân của chú là ai không? Có phải là Tể Tể không?"
Từ sau khi gặp Tể Tể, anh ta không thể không tin những chuyện này.
Bé lại cười hắc hắc, lắc đầu nói: "Không phải không phải, không phải Tể Tể, là chú út của Tể Tể nha!"
Lục Tây Ba kinh ngạc: "Hả?"
Bé có thể nhìn thấy vận khí trên người của chú đang từ từ thay đổi, cụ thể như thế nào thì bé lại không rõ ràng.
"Chú rất nhanh sẽ biết!"
Một lớn một nhỏ nói chuyện câu được câu không, trong phòng người nhà họ Hoắc đều đứng lên.
Bà nội Hoắc bỗng mở miệng: "Để cậu ta mang Tể Tể đi qua đó trước đi, đã biết thằng nhóc thối kia đang ở chỗ nào, còn có thể chạy sao?"
Nói đến đây, bà nội Hoắc lại nhịn không được xả một tràng.
"Một người đàn ông, bị một đứa nhỏ ba tuổi rưỡi nhìn thấy hết thì thấy hết thôi! Nhìn thấy hết cũng không chỉ có một mình con bé! Nó gào cái gì? Còn không phải là tự mình làm tụt khăn tắm à. Trời ạ! Đầu óc như thế này...... Trở về mấy đứa nhớ chỉ bảo cho em nó nhiều hơn đấy!"
Tất cả người nhà họ Hoắc: "......"
Đối với em trai (chú út) vừa mới tìm được, vô cùng đồng tình!
Hoắc Trầm Lệnh khẽ lên tiếng: "Vừa rồi Trầm Vân nhìn về phía bác sĩ Lục và Tây Lăng có chút không đúng, con lập tức sắp xếp người đi tra xem sao!"