Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 234:

Hoắc Tư Thần đang ôm Tể Tể liền hắt xì mấy cái liên tiếp.

"Hắt xì!" …

"Hắt xì!" …

Tể Tể vội vươn tay vuốt vuốt mũi cho anh ba.

Hoắc Tư Thần trong nháy mắt được an ủi.

"Cảm ơn Tể Tể."

Bé cười nói: "Anh ba không cần khách khí."

Hoắc Tư Thần nói thì thầm với bé: "Tể Tể, em nói xem có phải chúng ta có hai chú út không?"

Tể Tể ngẩng đầu, nhìn sang bên chỗ mấy người lớn đang đứng.

"Anh ba, vấn đề này Tể Tể không biết, bởi vì hai chú út đều là người sống, Tể Tể hiểu rõ quy tắc của Địa Phủ, nhưng không biết ở nhân gian như thế nào nha."

Hoắc Tư Thần có chút phát sầu: "Lúc trước, chú út kia rất biết lấy lòng bà nội, trừ Hoắc An An ra, bà nội rất thích chú ấy."

Bé không biết nói cái gì cho phải, cho nên không nói tiếp.

Hoắc Tư Thần thở dài, nhất thời quên bên trong phòng khắp nơi đều là người, than thở nói.

"Ầy! Lúc Vượng Tài bị đưa đi, anh ba đã khóc bù lu bù loa lên, nếu như chú út kia bị đưa đi, Tể Tể, anh ba chắc sẽ lại khóc nữa."

Bé nghiêm túc gật đầu: "Tể Tể biết, cha ở Địa Phủ nói qua, nuôi con chó mà phải xa nó cũng sẽ khổ sở, huống chi là người!"

Hoắc Trầm Vân đang muốn lợi dụng tình cảm hơn hai mươi năm để ở lại: "......"

Hai đứa ranh con, chờ anh ta giải quyết bà già kia xong, nhất định sẽ quay đầu trừng trị chúng!

"Cha, mẹ, con......"

Lục Tây Ba không hiểu nổi và Lục Tây Lăng đang tê dại nghe thấy thanh âm này trong nháy mắt từ trên ghế salon đứng bật lên.

"Hoắc Trầm Vân, tên khốn này, mày còn dám xuất hiện trước mặt bọn tao!"

Hoắc Trầm Vân sửng sốt.

Anh ta không ngờ tới, lúc hai ông bà cho người đưa anh ta tới đây, thì hai anh em Lục Tây Ba và Lục Tây Lăng đều ở đây.

Khi nhìn thấy Lục Tây Lăng, nháy mắt lòng anh ta gần như phát lạnh.

Nhìn tình huống này, người nhà họ Hoắc không chỉ biết anh ta căn bản không phải là Hoắc Trầm Vân, thậm chí còn tìm được Hoắc Trầm Vân thực sự.

Có hai anh em Lục Tây Ba và Lục Tây Lăng ở đây, những chuyện mà anh ta đã làm ở trong giới giải trí rất có thể sẽ bị lộ hết!

Lòng Hoắc Trầm Vân như chìm xuống đáy vực, càng thêm thống hận Tể Tể đã vạch trần thân phận của mình!

Muốn trừng trị Minh Tể Tể và Hoắc Tư Thần, ở lại nhà họ Hoắc sẽ dễ dàng hơn.

Thân phận cậu ba nhà họ Hoắc giúp anh ta làm việc trong giới giải trí rất thuận lợi, phía sau còn có Hoắc thị làm chỗ dựa, dù anh ta có chọc thủng trời thì đôi cha mẹ này cũng sẽ bảo vệ anh ta!

Cho nên, anh ta nhất định phải ở lại!

****3:

Nhìn như thời gian trôi qua rất lâu, kỳ thật cũng chỉ là trong nháy mắt, Hoắc Trầm Vân trong lòng đã có kế hoạch.

Anh ta bỗng tiến lên hai bước, bịch một tiếng quỳ xuống trước mặt ông bà Hoắc.

"Cha, mẹ, mặc dù con không biết vì sao con lại không phải là con ruột của hai người, nhưng kết quả kiểm tra của bệnh viện chắc chắc không thể sai, con sẽ lập tức quay về thu dọn đồ đạc và rời khỏi nhà họ Hoắc."

Anh ta phải lập tức rời đi, sau đó gọi điện thoại cho người đại diện, bằng bất cứ giá nào cũng phải bịt miệng Lục Tây Ba lại.

Biện pháp nhanh lẹ nhất, tất nhiên là Lục Tây Ba và Lục Tây Lăng hiện tại có việc cần phải rời đi ngay lập tức.

Hoắc Trầm Vân quỳ trên mặt đất, không đợi ông bà Hoắc nói chuyện, đã nặng nề dập đầu lạy ba cái, sau đó nhanh chóng đứng dậy đi ra ngoài.

Ông bà Hoắc đồng thời nhíu mày, nhưng cũng không có ai mở miệng gọi lại.

Nói đùa!

Con ruột mặc dù nhìn có chút đần nhưng đó cũng là con ruột!

Mà Hoắc Trầm Vân cái gì cũng không thiếu, coi như bây giờ rời đi, những năm gần đây nhà họ Hoắc cho anh ta cũng đủ phú quý cả đời.

Nếu như anh ta không tạo nghiệt, phẩm tính tốt đẹp, nhà họ Hoắc bỗng nhiều hơn một người cũng không có vấn đề gì.

Nhưng Tể Tể nói phẩm tính anh ta có vấn đề, lúc anh ta nhìn thấy hai anh em bác sĩ Lục thì thần sắc có khác thường......

Đã như vậy, lúc này chọn rời đi, vậy liền rời đi đi.

Con trai mà, đến lúc trưởng thành cuối cùng cũng sẽ không ở bên cạnh cha mẹ, đều muốn ra ngoài tự do!

Đồng thời bọn họ cũng muốn nói chuyện cẩn thận với con trai ruột.

Hoắc Trầm Vân rời đi.

Nhìn như tỉnh táo thong dong, kỳ thật trong lòng lại rất bất mãn, ông bà Hoắc vậy mà không ai mở miệng giữ anh ta lại?

Chỉ là bây giờ không phải là lúc so đo những chuyện này, hiện tại anh ta cũng chỉ có thể lấy lui làm tiến, để ông bà Hoắc cảm thấy anh tarộng lượng.

Anh ta nhanh chóng đi đến một chỗ không có người, sau đó lấy ra một chiếc điện thoại không dùng thường xuyên, gọi điện thoại cho người đại diện.

Ở trong phòng, Lục Tây Ba vừa muốn nói cho người nhà họ Hoắc biết đủ loại việc ác của Hoắc Trầm Vân thì chuông điện thoại di động của anh ta đã vang lên.

Tiếng khóc nức nở của quản lý Đổng từ bên trong điện thoại truyền đến.

"Tây Ba, bác Lục đã ngã từ trên giàn nho xuống, tôi hiện tại......"

"Tôi đã biết, chờ chút, tôi lập tức trở về!"

Lục Tây Lăng ở bên cạnh cũng nghe thấy đầu bên kia điện thoại là giọng của quản lý Đổng, Lục Tây Lăng cũng đứng lên đi theo.

"Anh, em cũng đi!"

Lục Tây Ba do dự, Lục Tây Lăng đã đi tới cửa phòng trước anh ta.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free