Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 234
Hoắc Tư Tước thì thào lên tiếng: "Ông bà nội, cháu cảm thấy không cần làm kiểm tra ADN, đây chính là chú út của chúng ta rồi!"
Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Thần cảm thấy khó hiểu.
"Chỉ nhìn mặt thôi thì không khác gì mấy với chú út đang ở bệnh viện!"
Hoắc Tư Tước lắc đầu, bỗng nhiên đi tới gần em trai ngốc của mình.
Cậu tằng hắng một tiếng, sau đó nhanh chóng mở miệng.
"Trước đó có một lần chúng cháu và Tư Thần ở bên ngoài gặp phải quỷ, ban đầu Tư Thần đã bị dọa sợ, sau đó đã bộc phát ra trạng thái rất giống với chú út này."
"Cháu miêu tả lại cho mọi người biết đi!"
Hoắc Tư Tước mím mím môi, lại ho khan hai tiếng, sau đó nhảy dựng lên.
"(Chửi thề)! Có ngừng lại hay không! Thật coi ông đây là bị dọa sợ à cái đồ quỷ muốn thân thể không có thân thể, muốn mặt mũi không có mặt mũi! Một thân âm khí giống như kiểu khói đạn, sợ người khác không biết mày đã chết từ lâu rồi à, muốn ăn ông đây đúng không!
Đến đây! Ông đây ăn sầu riêng từ hôm qua, bảo đảm nhuộm mày thành mùi phân sầu riêng màu vàng! Để cho mày đến quỷ cũng ghét bỏ, thối ra tận chân trời!"
Hoắc Tư Tước lại bổ sung: "Còn có lúc Tể Tể tỉnh lại dùng chăn mền bao lấy cái đầu, dáng vẻ đầy xấu hổ!"
Tự tôn của Hoắc Tư Thần bộc phát: "...... Anh hai, em cũng chỉ ăn ngay nói thật, mấy ngày đó em thật sự đã ăn sầu riêng!"
Tất cả mọi người: "......"
Bọn họ để ý là có ăn sầu riêng hay không sao!
Thứ bọn họ để ý chính là......
Vừa rồi trạng thái bộc phát về ngôn hành cử chỉ của Lục Tây Lăng, … cực kỳ giống với Tư Thần!
Còn có dáng vẻ chúi đầu ở trong đống chăn, rất giống Tể Tể.
Đương nhiên, Tể Tể rất đáng yêu, khiến trái tim bọn họ đều muốn tan chảy.
Lục Tây Lăng thì có chút cay mắt!
Xác nhận qua tính cách và cách bộc lộ cảm xúc thì chắc chắn là chú cháu ruột không thể nghi ngờ!
Lục Tây Ba thừa dịp người nhà họ Hoắc đều đang hoài nghi thân phận của em họ, vội vàng cầm chăn đắp lên cho em họ mình.
Cho dù có muốn trộm chuồn êm cũng không có cách nào, trong phòng khắp nơi đều là người nhà họ Hoắc.
Đương nhiên mấu chốt nhất là em họ cũng không có một tấm khăn để che cơ thể.
"Tây Lăng, em......"
Đùi Lục Tây Lăng đau nhức, hai bên chân đều bị đạp, lúc này ngồi phịch ở trên giường, đầu trở lên trống rỗng, cảm thấy có thể là mình đang nằm mơ.
Anh ta hi vọng ác mộng này nhanh chóng trôi qua.
Không chỉ có ma quỷ, còn có ảo tưởng mình là con của nhà có tiền, hiện tại cha ruột mẹ ruột giàu có đã tìm tới cửa!
Giấc mộng này anh ta thật sự không có can đảm tiếp tục!
Anh ta thì thào lên tiếng: "Ngủ thiếp đi, ngủ thiếp đi, ngủ thiếp đi.
....."
Lục Tây Ba: "......"
Trong phòng, giọng nói khàn khàn già nua của ông nội Hoắc vang lên, rất bình tĩnh trầm ổn.
"Bác sĩ Lục, cậu có biết em họ cậu có nhóm máu gì không"
Lục Tây Ba đương nhiên biết.
"Nhóm máu B!"
Ông nội Hoắc hơi gật đầu: "Đã vậy làm phiền bác sĩ Lục hiện tại đi cùng chúng tôi đến bệnh viện một chuyến, làm giám định người thân cho hai ông bà già này và em họ của cậu!"
Lục Tây Ba: "À! Được."
Không đợi Lục Tây Ba hỏi lại, ông nội Hoắc đã nhìn sang, nhóm người Hoắc Trầm Huy liền tránh ra hai bên, hai vệ sĩ luôn đứng ở cách đó không xa rất nhanh liền đi vào.
Dùng chăn mền quấn lấy Lục Tây Lăng đang nói lẩm bẩm, nâng lên rồi rời đi.
Lục Tây Ba: "Nè nè......"
Tể Tể vội vàng lên tiếng: "Không sao đâu, bác sĩ Lục không cần lo lắng nha, mấy chú vệ sĩ đều là người tốt, bọn họ chỉ đưa chú út đi trước thôi."
Lục Tây Ba: "......"
Được rồi! Đi làm giám định thân nhân thì đi làm giám định thân nhân, anh ta không tin Tây Lăng thật sự là con cháu của nhà họ Hoắc!
Mặc dù......Nhìn dáng dấp thật sự rất giống!
Người nhà họ Hoắc mang Lục Tây Lăng đi, Giang Lâm người luôn im lặng khiến cho bản thân mình giống như trở thành không khí, vẫn còn trong trạng thái kinh hãi.
Cho nên...... Tiểu thư của anh ta là thế nào vậy.
Nhìn người nhà ông chủ hình như cũng không biết!
Vấn đề này quá lớn rồi!
Giang Lâm không dám tùy tiện nói cho người nhà của ông chủ, quyết định ổn định tâm tình trước, sau đó tìm thêm chứng cứ!
——
Ba giờ sau, kết quả được đưa ra.
Lục Tây Ba nhìn kết luận phía trên tờ giám định, nhịn không được dụi dụi mắt.
"Tôi bị hoa mắt à!"
Lục Tây Lăng ngồi ở bên cạnh, cũng nhìn thấy dòng kết luận kia, nhất là lúc đọc xong nội dung xác nhận quan hệ cha con, càng hoài nghi bản thân mình bây giờ vẫn còn đang trong mộng.
Anh ta một bên đập vào đầu mình, một bên tự lẩm bẩm, mặt mũi tràn đầy vẻ khó tin.
"Giấc mộng này của mình...... Lúc nào mới có thể tỉnh."
Ông nội Hoắc và bà nội Hoắc lại nghĩ: Đứa con út này nhìn có vẻ ngốc! Đặc biệt ngốc! Gan cũng nhỏ!
Nhưng đây là con ruột của bọn họ, nhát gan thì để về nhà tập luyện thêm vậy!
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh thì nghĩ: Đứa em trai này mặc dù đầu óc không được minh mẫn, nhưng có thể nhanh chóng tìm được em trai, mặc dù quá trình rất khó nói nhưng kết quả kiểm tra lại nằm trong dự liệu.
Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Cẩn và Hoắc Tư Tước thì nghĩ: Hiện tại biết tính tình của Tư Thần giống ai rồi, bọn họ dường như đã nhìn thấy bộ dáng ngốc nghếch của Tư Thần sau khi lớn lên!