Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 232:
Cho nên một đám người vội vã đi ra ngoài.
Vừa kéo cửa phòng ra, vừa vặn nhìn thấy hai vệ sĩ to con đang chặn một người đàn ông đang càn rỡ ở cửa.
Người đàn ông nhìn thấy mấy người nhà họ Hoắc mặc âu phục đi giày da, vô thức lui về sau mấy bước, đứng tựa vào cửa phòng đằng sau như tượng.
Với kinh nghiệm của ông ta trong giới giải trí nhiều năm qua, những người mặc âu phục mang giày da này là người ông ta không thể trêu vào.
Mà ở trong phòng đối diện, vừa vặn truyền ra tiếng nói vội vã của bà nội Hoắc muốn để Tể Tể hỗ trợ.
Mấy người Hoắc Trầm Huy nghe thấy là giọng của mẹ mình và có cả Tể Tể ở bên đó nữa, lập tức cùng nhau đi qua.
Lúc vừa mới bước vào cửa phòng, liền nhìn thấy một người lớn hai lăm hai sáu tuổi bị bé lật người lại, lại dùng bàn tay nhỏ đè ở trên lưng đối phương.
Người thanh niên kia kêu lên một tiếng, trong nháy mắt không nhúc nhích nổi.
Sau đó vừa nghiêng đầu thì cùng mấy người nhà họ Hoắc đối mắt nhìn nhau!
Lục Tây Lăng: "......"
Chết rồi chết rồi!
Cả người anh ta đều tê dại!
Vô thức vồ lấy bất luận cái gì có thể cầm được, lặng lẽ che kín đầu!
Thôi vậy, nhìn thấy hết thì nhìn thấy hết đi, chí ít cũng không biết anh ta là ai.
Sau đó là giọng nói kích động của bà nội Hoắc.
"Ông à! Đây tuyệt đối là con trai út của chúng ta! Nhìn cái bớt tròn trên mông này, cùng với vết bớt trên mông của thằng cả và trên đùi thằng hai giống nhau như đúc!"
Bạn nhỏ Hoắc Tư Thần cực kỳ hiếu kì.
Nhìn chằm chằm vết bớt nhỏ bằng hạt đậu trên mông kia, lại nhìn về phía chú hai và cha ruột của mình.
"Chú hai, chú cũng có cái bớt ở bên trái mông sao?"
Tất cả mọi người đều theo bản năng cùng nhìn về phía Hoắc Trầm Huy, ánh mắt như có như không đảo qua cái mông của ông.
Hoắc Trầm Huy: "......"
Không đợi Hoắc Trầm Huy nói chuyện, bạn nhỏ Hoắc Tư Thần lại nhìn về phía cha ruột.
"Cha, cái bớt trên đùi của cha nằm ở chỗ nào thế, sao con chưa từng nhìn thấy?"
Ánh mắt của mọi người lại chuyển lên người Hoắc Trầm Lệnh.
Hoắc Trầm Lệnh lập tức tỏa ra toàn bộ khí chất lạnh lùng và nghiêm nghị, đám người yên lặng dời đi tầm mắt, lại nhìn chằm chằm vào Hoắc Trầm Huy.
Hoắc Trầm Huy: "......"
(Chửi thề, chửi thề) … cái bớt của ông sao lại ở trên mông, còn bị thằng cháu hỏi thẳng ra, sau đó bị tất cả mọi người nhìn chăm chú, nghiên cứu...
Mặc dù đang mặc quần áo, nhưng vào lúc này cảm giác của bản thân lại rất giống với chàng thanh niên đang nằm ở trên giường không nhúc nhích kia!
Giờ khắc này, Hoắc Trầm Huy chỉ muốn biến mất ngay tại chỗ!
Hoắc Trầm Lệnh gằn từng chữ: "Hoắc! Tư! Thần!"
Bạn nhỏ Hoắc Tư Thần đối diện với ánh mắt chết chóc của cha ruột, cơ thể chợt run lên.
Ngay lúc bạn nhỏ Hoắc Tư Thần sắp bị cha ruột cho một bàn tay lên gáy thì được Tể Tể cứu vớt.
Bé nhìn thấy cha, chú hai và các anh tới, vội vàng buông tay chạy tới, nhào vào trong ngực cha.
"Cha!"
Hoắc Trầm Lệnh bị bé nhào vào trong lòng liền trực tiếp giang tay ôm lấy.
Ở trên giường, Lục Tây Lăng hai mắt trống rỗng, hồn phách như thoát ra khỏi cơ thể, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, lúc này bỗng giật mình một cái.
Bây giờ không chạy thì chờ đến khi nào.
Anh ta đang nằm ở mép giường, đúng lúc nhìn thấy chiếc khăn tắm ở dưới đất.
Vội chộp lấy nó và quấn quanh eo, chạy về phía cửa bằng đôi chân dài của mình.
Nhưng mấy người Hoắc Trầm Lệnh lại đang đứng ở cửa, hai người đàn ông trưởng thành và bốn đứa nhỏ đứng đó đem cửa phòng chắn kín gần như không có kẽ hở.
Anh ta lao tới rất nhanh và tình cờ ngang tầm mắt với Tể Tể đang được Hoắc Trầm Lệnh ôm vào trong ngực, hai cặp mắt to đồng thời trừng lớn.
Đáy mắt của Tể Tể mang theo ý cười, gương mặt trắng nõn, bởi vì ngoài ý muốn tìm được chú út chân chính nên lộ ra nụ cười rất ngọt ngào.
Trên gương mặt lộ ra hai cái lúm đồng tiền nhỏ, gọi chú.
"Chú......"
Lục Tây Lăng giật mình một cái, tay có phản ứng còn nhanh hơn đại não, trực tiếp túm lấy khăn tắm bọc xung quanh người.
"A a a! Nhỏ nhỏ em gái mày! Đã nói ông đây không nhỏ! Cả nhà mày mới nhỏ! Đồ quỷ! Ông đây liều mạng với mày! Ông đây vẫn còn nguyên! Cũng coi như còn rất trẻ!"
Sau đó, Lục Tây Lăng bị chú hai và cha đồng thời đạp một cái bay ra ngoài.
"Ngao!!!!"
****2:
Cảm giác toàn bộ thế giới đều yên lặng.
Một hồi lâu, bà nội Hoắc mới yếu ớt lên tiếng.
"Trầm Huy, Trầm Lệnh, đứa bé kia...... Có thể là em trai ruột của hai đứa!"
Hoắc Trầm Huy: "......"
Hoắc Trầm Lệnh đã che mắt của Tể Tể: "......"
Bé bị che mắt nên không thấy được cha và chú hai đã đá bay chú út kia, nhưng bé nghe được tiếng vật nặng rơi xuống.
Một tiếng "Bịch" vang lên, giường chiếu mềm mại, rơi cũng không quá mạnh.
Hoắc Trầm Lệnh lạnh lùng mở miệng: "Nếu đúng là em trai ruột, càng phải đánh! Tể Tể chính là cháu gái ruột của cậu ta!"
Hoắc Trầm Huy: "Đúng! Tội còn tăng thêm một bậc!"
Lục Tây Lăng không hiểu gì, cảm thấy tất cả đều trở lên mơ hồ: "......"
Trái lại là bốn anh em Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần, vừa rồi đã nhìn thấy rõ ràng tướng mạo của người thanh niên này.
Thậm chí còn giật nảy mình!
Dường như đã thấy được chú út!
Nhưng chú út không phải đã được đưa đến bệnh viện làm kiểm tra, bây giờ còn chưa trở về sao.