Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 231:

Nói xong bé còn bắt lấy tay ông, nhỏ giọng nói.

"Ông nội, ông và bà nội vừa rồi có nhìn chú ấy không, dáng dấp của chú ấy rất giống cha và chú hai nha, còn giống hơn chú út!"

Lục Tây Ba biết chú út trong miệng Tể Tể là ai, vừa nghe thấy đã trực tiếp nhíu mày.

"Tể Tể, người cháu nói tới là nghệ sĩ nổi tiếng trong giới giải trí của công ty giải trí Hoa Thịnh, được mệnh danh là ‘người chồng quốc dân’ Hoắc Trầm Vân có đúng không?"

Trước khi bé kịp trả lời, ông nội Hoắc đã nhanh chóng hỏi lại: "Cậu biết Trầm Vân?"

Lục Tây Ba có ấn tượng cực kỳ kém về Hoắc Trầm Vân, dù đang ở ngay trước mặt ông nội Hoắc, cũng không nhịn được mà hiện lên ánh mắt xem thường và phỉ nhổ.

"Dù anh ta có là người nhà họ Hoắc, bác sĩ tôi vẫn muốn nói một câu, anh ta chính là một tên khốn xấu xa!"

Tể Tể nghĩ đến quanh thân người chú út kia có khí vận không giống người nhà họ Hoắc, cũng nhịn không được mà gật cái đầu nhỏ.

"Chú bác sĩ xui xẻo nói rất đúng!"

Ông nội Hoắc: "......"

Bà nội Hoắc: "......"

Lúc này hai người họ hoàn toàn không nghe lọt lời nói của Lục Tây Ba và Tể Tể, bởi vì họ đã nhìn thấy tướng mạo của Lục Tây Lăng, đều đang sững người đứng yên tại chỗ.

****1:

Tể Tể thấy ông bà nội không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm vào em họ của chú bác sĩ, bé sờ cằm nhỏ nói.

"Ông nội, bà nội, có phải tướng mạo của chú ấy càng giống cha và chú hai hơn chú út không?"

Nhìn kỹ hơn, bé nhịn không được lên tiếng.

"Ông nội, lông mày của chú ấy rất giống ông nha, rất rậm rạp, hình dáng nhìn cũng rất đẹp. Còn có cái mũi, giống bà nội! Mà khí tức quanh thân thanh khiết liêm chính, rất giống khí tức của cha và chú hai."

Ông nội Hoắc: "......"

Bà nội Hoắc: "......"

Lục Tây Ba một lúc sau mới kịp phản ứng.

"Tể Tể, chú nghe ý cháu...... sao lại có cảm giác em họ của chú giống con của ông bà nội cháu thế!"

Tể Tể nghiêm túc gật đầu: "Tể Tể không nhìn lầm, chú ấy chắc chắn là chú út của Tể Tể!"

Ông nội Hoắc và bà nội Hoắc đột nhiên tỉnh táo khi nghe thấy lời nói của Tể Tể.

Đồng thời tỉnh lại còn có Lục Tây Lăng và Giang Lâm vừa mới bị dọa ngất.

Hai người từ từ tỉnh lại, cũng may là không trực tiếp đối diện với Tể Tể, người đầu tiên nhìn thấy trừ ông nội Hoắc và bà nội Hoắc, chính là Lục Tây Ba người cách bọn họ gần nhất.

Lục Tây Lăng cau mày, giống như đang rất hoang mang.

"Anh, sao anh lại tới đây"

Lúc này Lục Tây Ba mới nhớ tới nguyên nhân anh ta vội vàng chạy tới đây.

"Quản lý Đổng nói với anh, em bị gài bẫy phải thực hiện quy tắc ngầm!"

Anh ta vừa mới dứt lời, ở bên ngoài hành lang đã truyền đến giọng nói của một người đàn ông đang kìm nén lửa giận.

"Thằng nhóc Lục Tây Lăng kia đâu, đã nói buổi tối hôm nay phải chăm sóc chị Vân ở trên giường mà."

Lục Tây Lăng tái cả mặt, lập tức từ trên giường ngồi dậy.

Anh ta cũng quên trạng thái của mình là gì, cho nên vừa ngồi dậy thì chiếc khăn tắm mà trước đó anh ta quấn đã trượt ra.

Ở trước mắt bao nhiêu người, cứ như vậy bị tất cả mọi người nhìn thấy!

Lục Tây Lăng: "......"

Lục Tây Ba: "......"

Giang Lâm còn đang nằm ở trên giường liền rơi vào trong sương mù: "......"

Ông nội Hoắc: "......"

Bà nội Hoắc ôm bé thì ngược lại, bà đặt bé xuống chạy thật nhanh đến bên giường bắt lấy cánh tay Lục Tây Lăng đang phát ngốc, muốn xoay người anh ta lại.

Nhưng không nhúc nhích được tí nào.

Bà nội Hoắc vội vã lên tiếng: "Tể Tể, nhanh giúp đỡ bà nội."

Con mắt của bé sáng lên.

"Bà nội chờ một chút, cháu lập tức tới ngay!"

Trước mắt bao người, Lục Tây Lăng đã tỉnh táo lại, hận không thể tìm một cái lỗ chui xuống, hai tay gắt gao nắm lấy mép giường, cuối cùng cũng bị Tể Tể lật người lại một cách dễ dàng giống như là lật bánh tráng.

Trước đó ngửa người, hiện tại biến thành nằm sấp.

Bà nội Hoắc nhìn thấy cái bớt trên mông của Lục Tây Lăng, chợt cười to thành tiếng.

"Ông bạn già! Đây tuyệt đối là con trai út Trầm Vân của chúng ta! Nhìn cái bớt tròn trên mông này, cùng với vết trên mông của thằng cả và trên đùi thằng hai giống nhau như đúc!"

Lục Tây Lăng bị nhìn thấy hết sạch: "......"

A a a a!

Đây là cảnh tượng quá xấu hổ, quá sỉ nhục.

Nhưng mà người xấu hổ không chỉ có anh ta, mà còn có thêm hai người anh của anh ta.

….

Hoắc Trầm Lệnh nghe thấy tiếng gào to ở bên ngoài thì bỗng bừng tỉnh, mở mắt ra liền phát hiện không thấy Tể Tể đâu.

"Tể Tể!"

Ông gọi to, con trai cả và con trai thứ hai đang ngủ trên mặt đất đều bị đánh thức, cửa phòng mở ra, trong phòng ngủ sát vách Hoắc Trầm Huy và Hoắc Tư Lâm cũng tỉnh theo.

Hai cha con vội vàng rời giường.

"Trầm Lệnh (chú ba), Tể Tể sao thế."

Hoắc Trầm Lệnh: "Không thấy!"

Hoắc Trầm Huy: "Mau tìm!"

Tìm ở trong phòng không thấy đâu, bởi vì động tĩnh tìm kiếm rất lớn, Hoắc Tư Thần đang ngáy o o trên mặt đất cũng bị đánh thức.

"Cha, mọi người đang tìm...... A, Tể Tể đâu"

Hoắc Tư Tước kéo cậu lên: "Nhanh, cùng đi tìm đi!"

Dựa theo tính tình của Tể Tể, tám chín phần mười là đi ra ngoài rồi.

Không biết mấy người vệ sĩ ở bên ngoài có ngăn lại được không.

Nhớ đến Tể Tể là con gái ruột của Minh Vương, bọn họ cũng không ôm hi vọng gì.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free