Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 230:
Ông nội Hoắc định gọi 120, và yêu cầu vệ sĩ đang đợi cách đó không xa khiêng người thanh niên và Giang Lâm đang ngã trên mặt đất vào phòng đối diện.
Một người trẻ tuổi gầy gò vội vã từ trong thang máy đi ra, vừa hay nhìn thấy hai vệ sĩ có thân hình cao lớn đang khiêng hai người đàn ông trẻ tuổi đi vào trong phòng, một người bị khiêng trong đó lại là em họ của anh ta, Lục Tây Lăng.
Nghĩ đến những gì em họ nói trong điện thoại, chàng trai trẻ gầy gò vô cùng tức giận, lập tức lớn tiếng quát lên.
"Dừng lại!"
Hai vệ sĩ đang khiêng Lục Tây Lăng và Giang Lâm đều coi như không nghe thấy, tiếp tục đi vào trong phòng.
Thậm chí bước chân cũng không dừng lại một chút nào.
Lục Tây Ba giận sôi người, giọng nói của anh ta lại vang lên.
"Tôi nói mấy người dừng lại, nếu không, tôi sẽ báo cảnh sát!"
Tể Tể được bà nội bế đứng ở trong hành lang, cảm thấy giọng nói của người này có chút quen thuộc, vội vàng nhìn qua bả vai của bà nội nhìn tới chỗ người người đàn ông kia.
Lúc nhìn thấy thì con mắt của bé chợt lóe sáng lên.
"Chú bác sĩ xui xẻo!"
Lục Tây Ba - vị bác sĩ không may mắn vẫn luôn muốn tìm Tể Tể vô thức quay đầu nhìn về phía phát ra thanh âm, liền thấy Tể Tể đang được một bà lão rất phúc hậu ôm vào trong ngực.
Khương viện trưởng nói, bé là tiểu thư của nhà họ Hoắc, là con gái của người nắm quyền điều hành Hoắc thị, gia tộc đứng đầu Hoa quốc.
Lục Tây Ba vội vàng thu lại sắc mặt giận dữ, gật gật đầu về phía Tể Tể.
"Chào Tể Tể, chú không có việc gì."
Tể Tể chỉ chỉ mấy chú vệ sĩ: "Chú bác sĩ muốn hai chú vệ sĩ này dừng lại sao?"
Lục Tây Ba vô thức gật đầu: "Đúng vậy."
Tể Tể “ừ” một tiếng, nhẹ giọng hỏi hai chú vệ sĩ.
"Chú vệ sĩ à, các chú có thể dừng lại không?"
Hai người vệ sĩ lập tức dừng lại, nhưng vẫn đứng yên vác người ở trên vai.
Một người trong đó cố gắng dùng âm thanh rất nhẹ nhàng để hỏi bé, thái độ vô cùng cung kính.
"Xin hỏi tiểu thư có gì dặn dò?"
Tể Tể không có gì để phân phó, nhưng nhìn về phía vị bác sĩ không may mắn kia.
"Chú bác sĩ xui xẻo, bọn họ dừng lại rồi, chú muốn làm gì thế?"
Lục Tây Ba: "......"
Cho nên, người làm ra hành động bỉ ổi với em họ anh ta là người nhà họ Hoắc?
Lục Tây Ba có chút không dám tin vào mắt của mình.
Anh ta đã tiếp xúc với người nhà họ Hoắc rồi, họ không phải là loại người háo sắc, trong chuyện này có phải là có hiểu lầm gì không?
Nhưng mà Lục Tây Ba nhìn thấy trên người em họ chỉ quấn một chiếc khăn tắm, còn bọc lấy vị trí quan trọng thì không bình tĩnh được nữa.
"Tể Tể, bọn họ làm sao thế?"
Tể Tể chột dạ: "Hình như là bị Tể Tể dọa sợ, ông nội nói để chú vệ sĩ đưa bọn họ về phòng, sau đó gọi 120 tới."
Lúc này Lục Tây Ba mới chú ý tới ông lão có khuôn mặt nghiêm nghị đứng bên cạnh bà lão đang ôm Tể Tể.
Nhìn khí thế kia, ánh mắt kia, Lục Tây Ba tự động thẳng lưng lên để cho mình không cần phải sợ hãi.
"Tể Tể, chú là bác sĩ, để chú kiểm tra cho bọn họ được không?"
Bé gật gật cái đầu nhỏ, vô cùng lễ phép.
"Vậy làm phiền chú xui xẻo rồi."
Lục Tây Ba: "......"
Được thôi!
Đúng là anh ta rất xui xẻo!
Ban đêm ăn mì tôm thì không có gia vị, anh ta chỉ có thể ăn mì với nước lã.
Kết quả, vừa ăn được một nửa thì nhận được điện thoại nói rằng em họ của anh ta, Lục Tây Lăng bị người đại diện tính kế, bị đưa đến phòng cao nhất của khách sạn quốc tế Tây Hoa để hầu hạ kim chủ, làm anh ta phải bỏ cả việc ăn mì vội vã chạy đến cứu người.
Ba phút sau, Lục Tây Ba thở phào.
"Hai người này chỉ bị ngất đi, qua một lát thì sẽ ổn thôi."
Tể Tể phồng má, hít mấy hơi thật sâu, mở ra miệng nhỏ chậm rãi nói.
"Vậy thì quá tốt rồi."
Lục Tây Ba không dám nói chuyện cùng ông nội Hoắc, cũng không biết bà nội Hoắc, cho nên đành phải hỏi Tể Tể.
"Ờ thì...... Tể Tể nè, cái chú chỉ quấn khăn tắm kia, cháu có quen không?"
Bé là người đã xông vào phòng tắm quấy rầy chú ấy tắm rửa nên đã ngượng ngùng cười cười.
"Trước khi chú ấy chạy ra ngoài, Tể Tể đã gặp ở trong phòng tắm, lúc chú ấy đang tắm."
Lục Tây Ba: "......"
Ông nội Hoắc và bà nội Hoắc trong nháy mắt đã mất bình tĩnh.
"Lúc cậu ta tắm rửa? Tể Tể, sao cháu lại ở đó?"
Tể Tể xấu hổ tay nọ nắm lấy tay kia, cúi thấp đầu xuống, đôi mắt nhỏ đảo loạn một vòng.
"Tể Tể nghe thấy có tiếng bước chân ở bên ngoài, lo lắng chú Giang gõ cửa sẽ ảnh hưởng tới cha và mọi người nghỉ ngơi, cho nên đã đi ra ngoài trước, nhưng lại chạy sai chỗ."
Mặt ông nội Hoắc tràn đầy tức giận nhìn chằm chằm vào Lục Tây Ba, ngữ khí rất nghiêm khắc và đầy khiển trách.
"Cậu ta là gì của cậu? Tắm rửa còn không biết đóng cửa?"
Lục Tây Ba bị hỏi bất ngờ nên vô thức trả lời.
"Đây là Lục Tây Lăng, em họ của cháu, cậu ấy không có thói quen mở cửa khi tắm."
Cha mẹ của em họ mất sớm nên đã sống ở nhà anh ta, bọn họ mặc dù là anh em họ nhưng lại thân hơn cả anh em ruột.
Lục Tây Ba hiểu rõ tính cách của em họ mình.
Tể Tể thấy ông nội nổi giận, thì vội vàng giải thích.
"Ông nội, là Tể Tể xông vào, không liên quan đến chú ấy đâu."
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ