Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 230
Người đàn ông trẻ tuổi: "......"
Tể Tể: "Chú út......"
Người đàn ông trẻ tuổi vô thức phản bác: "...... Bé mới nhỏ! Cả nhà bé đều nhỏ!"
Tể Tể trừng to mắt, mặt mũi tràn đầy mê mang.
Người đàn ông trẻ tuổi bị cặp mắt to đen như mực nhìn thẳng, bỗng nhiên bừng tỉnh, cho dù bị thấy hết cũng không thèm để ý, sợ tới mức cao giọng kêu cứu.
"Cứu mạng! Có quỷ!"
Một bên hô, một bên nắm khăn tắm bọc lấy thân thể, kéo ra cửa phòng tắm liền co cẳng chạy nhanh ra ngoài.
Tể Tể: "......"
Tể Tể hoang mang.
Bé chớp chớp đôi mắt to, tay còn gãi gãi cái trán đầy khó hiểu.
"Tể Tể chỉ gọi chú út nha? Có quan hệ gì với cả nhà chứ?"
Nhưng mà thời gian gấp gáp, bé sờ mặt lần nữa rồi nhanh chóng rời đi.
Lần này bé khống chế vị trí rất chuẩn, trực tiếp xuất hiện đằng sau ông bà nội Hoắc.
Nhìn thấy ông bà nội và chú Giang, bé cười đến híp cả mắt.
"Ông nội! Bà nội! Chú Giang!"
Đúng lúc này cửa phòng đối diện đã mở ra, một người đàn ông tuổi toàn thân trên dưới chỉ dùng một chiếc khăn tắm bọc lấy vị trí quan trọng trên người, từ bên trong xông ra.
Nhìn thấy trong hành lang có người, giống như thấy được cứu tinh.
"Cứu mạng! Có quỷ nha!"
Ông bà nội Hoắc và Giang Lâm nghe thấy tiếng của Tể Tể thì đồng thời quay người lại.
Ba người cúi đầu nhìn thấy Tể Tể cao chưa đến đùi của bọn họ, bà nội Hoắc liền tranh thủ ôm bé vào lòng.
"Ôi, Tể Tể của bà nội, bà nội nhớ cháu quá!"
Ông nội Hoắc thì bình tĩnh hơn, nhanh chóng kiểm tra Tể Tể một lượt, thấy toàn thân bé ẩm ướt thì nhíu mày.
"Tể Tể, cháu đây là......"
Người đàn ông trẻ tuổi đang trùm khăn tắm: "...... Mấy...... Mấy người......"
Người đàn ông trẻ tuổi hai mắt khẽ đảo liền ngất xỉu tại chỗ.
Tể Tể: "......"
Ông nội Hoắc: "......"
Bà nội Hoắc ghét bỏ nói: "Người trẻ tuổi này bị gì vậy? Quỷ ở đâu ra chứ?"
Ông nội Hoắc: "Giang Lâm, gọi 120."
Giang Lâm cẩn thận nhìn chằm chằm quần áo của Tể Tể, màu hồng...... một chiếc áo khoác ngắn và quần soóc rất đơn giản của một thương hiệu hàng đầu.
Là quần áo mà ban ngày lúc ăn cơm ông chủ đã kêu anh ta đi tới cửa hàng mua cho tiểu thư Tể Tể.
Vừa rồi nhìn thấy cái bóng mập mạp, hình như cũng là quần áo màu hồng.
Ông nội Hoắc nhìn thấy ánh mắt Giang Lâm đang nhìn chằm chằm bé đầy đăm chiêu, ông tằng hắng mấy cái.
"Giang Lâm?"
Giang Lâm giật mình.
"Dạ!"
Ông nội Hoắc: "......?"
Bà nội Hoắc đang lau tóc và quần áo ướt sũng cho bé, thấy Giang Lâm nhìn chằm chằm bé đến sững sờ, sắc mặt càng ngày càng tái, không khỏi buồn bực nhìn sang.
"Giang Lâm, cậu đang làm cái gì thế? Mau gọi 120, người trẻ tuổi kia đoán chừng là xem phim kinh dị bị dọa sợ, mau gọi đi, đừng để lâu, sợ không cứu nổi!"
Giang Lâm: "...... Vâng!"
Tể Tể nhìn người ngã trên mặt đất và chú út bé gặp ban ngày giống nhau đến bảy tám phần, nhưng lại giống cha và chú hai nhiều hơn, lại nhìn chú Giang giống như đã bị bé hù dọa.
Bé sợ sẽ hù dọa tới ông bà nội, cho nên trực tiếp truyền âm vào tai chú Giang.
"Chú Giang, chú đừng nói cho ông bà nội biết nha, ông bà nội lớn tuổi rồi không thể bị dọa."
Ngay lúc đang gọi cho 120, tay Giang Lâm run lên một cái, điện thoại trực tiếp rơi mất, đúng lúc nện ở trên mặt người đàn ông trẻ tuổi đang nằm trên mặt đất.
Người này đã tỉnh dậy sau cú va chạm và kêu thảm một tiếng.
Mơ mơ màng màng mở mắt ra, liền thấy bé toàn thân trên dưới đều ẩm ướt, đang lộ ra hàm răng trắng nõn cười với anh!
Người đàn ông trẻ tuổi: "...... Quỷ...... Quỷ......"
Hét lên hai tiếng trong vô vọng, rồi lại lần nữa ngất đi.
Giang Lâm nuốt nước miếng, lên tiếng hỏi ông nội Hoắc và bà nội Hoắc.
"Hai ông bà có nghe thấy tiểu thư Tể Tể nói gì không?"
Ông bà nội Hoắc: "Nghe được, gọi ông nội, bà nội và chú Giang!"
Giang Lâm: "......"
****0:
Rầm một tiếng, Giang Lâm cũng ngã xuống.
Ông nội Hoắc và bà nội Hoắc đều trợn mắt ngạc nhiên!
Hai người họ hai mặt nhìn nhau rồi đồng thanh nói.
"Chuyện gì vậy?"
Tể Tể chột dạ, hai tay đan vào nhau, mắt to đen láy trốn tránh.
"Có khả năng...... Có lẽ là...... Chắc là bị Tể Tể dọa sợ?"
Nhưng bé thật sự không cố ý!
Cảm giác về phương hướng của bé không được tốt lắm, lại ăn quá no, vào ban đêm bé có lực lượng quá lớn, không cẩn thận đã lao quá đà, nên mới dọa chú út giống cha sợ hãi.
Về phần chú Giang......
Tể Tể nhấp nháy miệng nhỏ, quyết định chờ chú Giang tỉnh, bé sẽ cẩn thận nói tiếng xin lỗi với chú Giang sau.
Ông nội Hoắc và bà nội Hoắc nghe bé nói vậy thì đều lên tiếng bác bỏ.
"Tể Tể đáng yêu như thế, sao có thể hù dọa người khác chứ?"
Vẻ mặt của bà nội Hoắc tràn đầy giận dữ: "Đêm hôm khuya khoắt còn xem phim kinh dị nên mới bị dọa sợ, còn hướng về phía Tể Tể nhà chúng ta hô quỷ, quỷ! Có quỷ quái nào đáng yêu giống Tể Tể nhà chúng ta chứ?"
Tể Tể: "......"
Con mắt của bé lóe sáng, ưỡn lồng ngực nhỏ.
"Không có không có, bà nội, tất cả quỷ cộng lại cũng không đáng yêu bằng Tể Tể!"
Bà nội Hoắc nhìn bé tự tin như vậy, trong nháy mắt đã vui vẻ trở lại.
Dù ở đáy lòng vẫn mang theo nhiều chuyện cần lo lắng, ví như chuyện đứa con trai út có khả năng bị ôm nhầm, ví như chuyện An An không phải là cháu gái ruột......
Nhưng Tể Tể khỏe mạnh, trong nháy mắt thần kinh căng thẳng của bọn họ cũng được buông lỏng.