Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 228:
Trong nháy mắt đã giải quyết việc đặt vé máy bay!
Bà nội Hoắc khí thế hùng hổ: "Đi, đi sân bay, đi Vận Thành!"
Ông nội Hoắc: "......"
****9:
Lúc ông nội Hoắc và bà nội Hoắc đến khách sạn ở Vận Thành mà người nhà họ Hoắc đang ở, đã là chín giờ rưỡi tối.
Tể Tể tinh thần phấn chấn, nhưng mà tinh thần của mấy người họ Hoắc thì đều không tốt.
Dù biết rõ bé không có việc gì, nhưng trước khi bé tỉnh lại, mọi người vẫn luôn mệt mỏi ngày đêm, không nghỉ ngơi canh giữ ở trong phòng bệnh của bé.
Rõ ràng có thể thay phiên nhau thay ca trông coi bé, nhưng không có người nào muốn rời đi nửa bước.
Nhịn ba ngày hai đêm, sau đó cùng bé ăn một bữa cơm, mấy người nhà họ Hoắc đều vội vàng rửa mặt rồi lăn ra ngủ.
Khi Giang Lâm dẫn ông bà nội Hoắc đến trước cửa phòng của ông chủ, thì Tể Tể đang ngủ ở trên giường cùng cha Hoắc, ba đứa con trai thì cùng ngả ra đất ngủ đến không biết trời đất gì.
Trong bóng tối, bé nhàm chán mở to mắt nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, trên bầu trời đầy những ngôi sao.
Bé có thính lực rất tốt, vừa có động tĩnh bé đã lập tức tỉnh táo.
Nhìn ba người anh ngủ xếp thành một hàng kéo dài từ giường đến cửa phòng.
Nhất là anh cả dáng dấp cao to, chân cũng dài, trực tiếp chặn cửa phòng.
Nếu như bé muốn đi ra ngoài, dựa theo chân vừa ngắn vừa nhỏ của bé mà cất bước đi ra ngoài, tuyệt đối sẽ giẫm lên trên người anh cả.
Chú hai và anh Tư Lâm thì ngủ ở phòng ngoài, một trong hai người ngủ ở trên ghế sofa phòng khách.
Mà ghế sô pha cũng kéo ra ngăn ở phía sau cửa, vì phòng ngừa người ở trong phòng muốn rời đi.
Nghe được động tĩnh, bé ngồi dậy ở trên giường lớn, thở dài một cái thật sâu như người lớn.
"Kỳ thật, cách này không ngăn được Tể Tể."
Bao gồm cả bàn tay to lớn của cha đang vòng qua ôm lấy cái eo mũm mĩm của bé.
Tể Tể nhìn cha đang ngủ rất sâu, lại nhìn ba người anh trên mặt đất, rồi nhìn ra phòng khách chú hai đang ngủ ở trên ghế sofa, lại lần nữa thở dài.
Có người đến!
Mà cũng sắp đi tới cửa rồi.
Không thể đánh thức mọi người được.
Mọi người cần phải nghỉ ngơi cho thật tốt!
Bé chớp mắt mấy cái, nhẹ nhàng dời tay của cha đang vòng quanh eo của bé ra ngoài, sau đó chậm rãi xê dịch xuống giường.
Vừa xê dịch vừa nhìn cha.
Động tác kia giống như động tác của một con rùa, dường như sợ bản thân sẽ đánh thức cha dậy.
Kết quả vừa tới mép giường, bé chợt phát hiện một vấn đề.
Có một sợi dây được buộc vào cánh tay mũm mĩm của bé, bé nhìn dọc theo sợi dây, thấy đầu dây còn lại đang quấn quanh bàn tay to lớn còn lại của cha.
Tể Tể: ".
....."
Tể Tể nhịn không được mà cười hắc hắc.
Dây thừng ở Địa Phủ còn trói không được bé, loại dây thừng này......
Một tay kia của bé nhẹ nhàng điểm một cái ở trên dây thừng, bàn tay nhỏ bị trói ở cổ tay lập tức được tự do.
Bé lặng lẽ trượt xuống giường, vì sợ giẫm lên ba người anh, bé trực tiếp dán chân lên tường mà đi.
Nhưng vị trí anh cả canh giữ rất khó để đi qua, bé dứt khoát bay lên.
Lúc bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa đầu tiên, bé trực tiếp “thuấn di”, di chuyển bằng tốc độ nhanh nhất.
Thân thể mập mạp của bé liên tiếp xuyên thấu qua hai vách tường, bởi vì sợ đánh thức mọi người dậy nên bé nhất thời không khống chế được tốc độ, thân thể của bé xuyên qua hành lang, đầu đâm vào bên trong căn phòng đối diện.
Ông bà nội Hoắc và Giang Lâm đang đứng trên hành lang: "......"
Bà nội Hoắc: "Mới vừa rồi hình như có đồ vật gì bay qua à?"
Ông nội Hoắc: "...... Hình như là vậy!"
Giang Lâm: "Giống như là...... tiểu thư Tể Tể?"
Ông nội Hoắc và bà nội Hoắc đều trừng mắt nhìn anh ta: "Tể Tể là người, vách tường còn nguyên vẹn, con bé cũng không phải chuột có thể đào hang chui qua được!"
Giang Lâm: "......"
Nhưng vừa rồi thân ảnh béo múp míp tròn tròn kia, mặc dù có tốc độ cực nhanh, nhưng thật sự rất giống tiểu thư Tể Tể.
Đúng vậy!
Tiểu thư Tể Tể là người, sao có thể đi xuyên qua vách tường được chứ?
"Thật xin lỗi, hẳn là tôi bị hoa mắt rồi."
Lúc này sắc mặt của ông nội Hoắc và bà nội Hoắc mới hơi dễ nhìn một chút.
"Gõ cửa tiếp đi! Lúc này mới hơn chín giờ, bọn họ đều chen lấn ở trong căn phòng này, nhất định đều đang chơi cùng Tể Tể, cậu dùng lực mạnh hơn đi!"
Bên kia Tể Tể đã phát hiện ra mình bay quá đà, một đầu đâm thẳng vào trong phòng tắm của phòng đối diện.
Nước ấm bắn tung tóe làm bé ướt sũng từ đầu đến chân, khiến bé giật cả mình.
Bàn tay nhỏ đang lau nước trên mặt, thì nghe được một tiếng thét đầy hoảng sợ.
"A a a a!!!!"
Tể Tể nhìn trái nhìn phải mới phát hiện có gì không đúng.
"A a a a! Tể Tể đã chạy hố rồi!"
Người đàn ông trẻ tuổi đang tắm rửa: "A a a a! Quỷ!"
Tể Tể: "Không có quỷ, không có quỷ, Tể Tể lập tức đi! Lập tức đi! Chú tiếp tục tắm đi! Cháu không thấy gì hết! Thật đó!"
Trong nháy mắt đã xoay người, nhưng khóe mắt của bé liếc qua lại chú ý tới gương mặt của người đàn ông trẻ tuổi, bé trừng mắt nhìn, bỗng nhiên ngẩng đầu lên cẩn thận nhìn chằm chằm vào người đàn ông.
Độ cao của bé so với khuôn mặt kia thì quá thấp, ngẩng đầu một cái vừa vặn đối diện với người đàn ông trẻ tuổi đang không thể thốt nổi thành lời.