Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 227:

Hoắc Trầm Huy: "......"

Hoắc Trầm Lệnh: "......"

Nhà họ Hoắc trăm năm nay, cũng chỉ nhận nuôi một đứa trẻ là Tể Tể thôi!

Bé chớp chớp đôi mắt to đen láy, giọng bé nhẹ nhàng an ủi cha và mọi người.

"Cha và mọi người yên tâm, chú út và mọi người cũng không có chút quan hệ máu mủ nào, lúc Tể Tể vừa tới nhà cha đã từng nhìn qua rồi, người nhà họ Hoắc chân chính đều rất tốt, chú út có đường nhân duyên hỗn loạn, khí tức quanh người càng tệ, không cẩn thận rất nhanh sẽ gây ra mạng người."

Về chuyện cố ý hại chết đứa nhỏ từ trong trứng nước, mấy chú cảnh sát ở nhân gian không tra ra được, nhưng đến Địa Phủ thì chỉ cần một bút là đã tính toán rõ ràng.

Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh đồng thời lên tiếng: "Nếu cậu ta không phải là người nhà họ Hoắc? Vậy Tể Tể à, chú út chân chính của nhà họ Hoắc đang ở đâu?"

Chẳng lẽ sớm bị cái tên giả mạo này hại chết?

Tể Tể có chút bối rối: "Tể Tể không biết, Tể Tể chỉ mới gặp qua chú út này nha."

Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh: "......"

Hoắc Trầm Huy dùng một tay đè Hoắc Trầm Lệnh đang muốn đứng dậy lại: "Anh đi gọi điện thoại, em ở chỗ này chờ Tể Tể ăn no rồi lại tính tiếp."

Hoắc Trầm Lệnh cũng không có ý định rời đi, dù sao Hoắc Trầm Vân mới bị hoài nghi thân phận, vô cùng có khả năng quay ra trả thù Tể Tể người vừa mới vạch trần thân phận của cậu ta.

"Được!"

Hoắc Trầm Huy đi vào phòng kế bên gọi điện thoại.

Ông nội Hoắc nhận được điện thoại của con trai cả, nghe được lời của con trai, ông bất ngờ đến há to miệng, cơ bắp trên mặt đều giật giật, một hồi lâu mới phát ra âm thanh.

"Cha đã biết, cha lập tức cho người tra lại tất cả tư liệu năm đó lúc mẹ con sinh thằng út ở bệnh viện."

Giọng ông nội Hoắc rất nặng nề, bởi vì đã trôi qua hơn hai mươi năm, nếu như lúc ấy thật sự xảy ra chuyện ở bệnh viện, khi đó không có camera giám sát, chưa chắc có thể nhanh chóng tìm được con trai út.

Đương nhiên còn có một chuyện rất đáng sợ!

Vạn nhất con trai út của ông không còn thì sao......

Ông nội Hoắc nghĩ tới đây bỗng nhiên dừng lại, đột nhiên nghĩ đến cháu gái đáng yêu của mình.

"Các con ở đó xảy ra chuyện gì rồi, là An An không muốn trở về hay là...... Tể Tể xảy ra chuyện?"

Hoắc Trầm Huy trầm mặc.

Ông nội Hoắc cau mày, thanh âm tăng cao hơn một chút.

"Hoắc Trầm Huy, Trầm Lệnh vội vàng đi tới Vận Thành ngay trong đêm, có phải Tể Tể thật sự xảy ra chuyện? Mấy đứa còn muốn giấu cha mẹ tới khi nào?"

Hoắc Trầm Huy khàn khàn nói: "Cha, Tể Tể đúng là đã xảy ra chuyện, nhưng mà bây giờ đã không sao rồi.

Nhưng về phần An An...... Tụi con ở bệnh viện làm giám định ADN, con bé không phải là con gái của con, không phải huyết mạch của nhà họ Hoắc chúng ta."

Ông nội Hoắc: "......"

Tin tức động trời liên tiếp truyền đến, ông nội Hoắc kinh ngạc, thân thể lảo đảo một cái.

Bà nội Hoắc đẩy cửa đi vào, ông nội Hoắc còn chưa kịp điều chỉnh vẻ mặt đã quay đầu nhìn lại, bà nội Hoắc cũng nhìn thấy sắc mặt khó coi của ông.

Bà nội Hoắc trực tiếp chạy tới: "Tể Tể thật sự xảy ra chuyện ư? Hiện tại thế nào rồi? Trầm Lệnh cho rằng nó có thể giấu diếm mãi sao?"

Ông nội Hoắc giữ chặt tay bạn già của mình, cố gắng để cho giọng nói của mình trở nên tỉnh táo hơn.

"Chờ Tể Tể khỏe lại thì lập tức mang con bé trở về. Chuyện của An An, dù cho con có quyết định như thế nào, cha và mẹ của con đều đứng ở bên cạnh con. Về chuyện Trầm Vân...... để cho cha làm đi."

Ông nội Hoắc nói xong trực tiếp cúp điện thoại.

Bà nội Hoắc: "Tể Tể đến cùng là thế nào? An An làm sao? Chuyện này có quan hệ gì với Trầm Vân?"

Ông nội Hoắc nhìn bạn già, biết tính tình vợ mình dù có đập vỡ nồi cũng phải tra hỏi đến tận cùng, liền nhíu chặt lông mày chậm rãi mở miệng.

"Có ba tin tức, đều là chuyện lớn, tôi sợ bà nghe......"

Bà nội Hoắc đen mặt: "Ông nghe rồi vẫn còn đứng vững, tôi so với ông còn có thể thế nào? Nói đi! Chỉ cần không phải chuyện Tể Tể không trở lại, việc gì tôi cũng đều có thể tiếp nhận!"

Ông nội Hoắc: "......"

Bà nội Hoắc sắc mặt càng khó coi hơn.

"Ông, cái lão già này xảy ra chuyện gì rồi, tuổi càng lớn càng ưa thích giấu diếm hả, tin chắc rằng bà lão này tuổi đã cao sẽ không cùng ông ly hôn đúng không? Ông nếu không nói, ngày sau tôi liền mang theo Tể Tể đi chỗ khác!"

Mặt ông nội Hoắc cũng tái cả đi.

"Bà nói hươu nói vượn cái gì? Tôi......"

"Có chuyện mau nói, có rắm mau thả!"

Ông nội Hoắc: "Vương Ngọc Linh ngoại tình, An An không phải là con ruột của Trầm Huy! Tể Tể đã xảy ra chuyện ở Vận Thành, hẳn là rất nghiêm trọng, nhưng đã có Trầm Lệnh ở đó rồi, bà đừng quá lo lắng. Trầm Vân...... Khả năng không phải là con ruột của chúng ta, năm đó lúc bà sinh đã xảy ra chuyện, có thể là bị ôm nhầm!"

Sau khi nói xong, ông nội Hoắc nhìn như tỉnh táo, kì thực tim đang đập loạn, trực tiếp gọi điện thoại cho Cố Thích Phong.

Bà nội Hoắc: "Tể Tể, An An và Trầm Vân đều ở Vận Thành?"

Ông nội Hoắc gật đầu: "Đều ở đó."

Bà nội Hoắc hít một hơi thật sâu, sau đó dùng một tay cướp đi điện thoại của ông nội Hoắc, tay ở trên giao diện điện thoại làm ra một loạt thao tác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free