Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 226:

"Chú út, Tể Tể nói chú làm giao dịch với người xấu là có ý gì?"

Sắc mặt Hoắc Trầm Vân thay đổi, trầm mặt không nói chuyện.

Hoắc Trầm Huy bất mãn lên tiếng: "Trầm Vân, Tể Tể là con gái của Trầm Lệnh, là cháu gái duy nhất của em!"

Hoắc Trầm Vân sửng sốt một chút.

Cháu gái duy nhất?

Còn Hoắc An An đâu?

Chẳng lẽ thân phận của Hoắc An An đã bị bại lộ rồi?

Chuyện khi nào, sao anh ta không biết?

Hoắc Trầm Vân trong lòng kinh ngạc, chỉ coi như không nghe thấy lời Hoắc Trầm Huy nói.

Anh ta tiếp tục nói Tể Tể.

"Một đứa mồ côi, có vận khí tốt được anh hai nhận nuôi, còn tưởng rằng có thể chân chính trở thành tiểu thư nhà họ Hoắc?"

Hoắc Trầm Lệnh đang ôm bé, đôi mắt lạnh lẽo lập tức bắn thẳng về phía anh ta.

"Cho nên, một người hàng năm cầm hoa hồng của công ty cha Tể Tể, dựa vào tiền và thanh danh của cha Tể Tể, ở trong ngành giải trí trộn lẫn với đám mặt trắng thì được coi là thứ gì? Cũng dám khoa tay múa chân với con gái của tôi, cũng xứng mang họ Hoắc?"

Tể Tể cẩn thận nhìn chằm chằm Hoắc Trầm Vân, bên trong đầu nhỏ đều là dấu chấm hỏi.

Bé đang rất đói, uống hết cháo cũng không có cảm giác gì.

Cho nên thanh âm rất nhỏ, mềm nhũn, không có lực.

Nhưng nội dung trong lời nói lại rất khủng bố đối với người nhà họ Hoắc.

"Cha, chú út cũng được nhận nuôi à?"

****8:

Tể Tể vừa dứt lời, người của nhà họ Hoắc đều nhìn về phía Hoắc Trầm Vân.

Trái tim của Hoắc Trầm Vân đập lỡ một nhịp, một tia địch ý thoáng qua từ sâu trong đôi mắt, anh ta nhìn thẳng vào bé.

"Minh Tể Tể, cơm có thể tùy tiện ăn, nhưng lời nói thì không nên nói lung tung!"

Hoắc Tư Thần đến tận bây giờ cũng chưa hoàn toàn tiếp thu được tin Hoắc An An không phải là con gái của chú hai, mà là con của thím với một người khác.

Hiện tại nghe Tể Tể nói như vậy liền vô thức lên tiếng.

"Tể Tể, ý của em là...... Bà nội năm đó cũng ngoại tình?"

Vừa dứt lời, bạn nhỏ Hoắc Tư Thần đã bị hai người anh ruột trực tiếp đánh vào gáy, đồng thời còn nhận lấy cái nhìn chằm chằm đầy chết chóc của chú hai và cha ruột.

Hoắc Tư Thần: "......"

Suy đoán một chút cũng không được sao?

Nếu không, vì sao Tể Tể lại hỏi như vậy?

Thân phận của chú út chắc chắn có vấn đề!

Lúc này Hoắc Trầm Huy đã biết người y tá ở bệnh viện mà Tể Tể nói là có thai cũng thật sự mang thai, bởi vì còn nhỏ tháng tạm thời nhìn không ra trai gái, nhưng chỉ bằng bé nói trúng đối phương đã mang thai, cũng đủ thấy bé khác với bọn họ.

Hoắc Trầm Huy nhìn về phía Hoắc Trầm Vân: "Trầm Vân, mấy ngày nay em đừng về chung cư, anh sẽ sắp xếp người đi cùng em tới bệnh viện làm kiểm tra sức khoẻ tổng quát!"

Nói là kiểm tra sức khoẻ, kỳ thật ai cũng biết là kiểm tra ADN!

Hoắc Trầm Vân nhếch miệng lên cười: "Sao nào? Anh cũng vì một câu nói của Minh Tể Tể, liền hoài nghi em không phải là con ruột của cha mẹ?"

"Đúng thôi, dù sao cũng bị vợ mình lừa, con gái lại không phải là con gái của mình, khó tránh khỏi nhìn người khác cũng hi vọng họ xảy ra chuyện giống mình! Em hiểu mà!"

Hoắc Trầm Huy lập tức đứng lên: "Hoắc Trầm Vân!"

Hoắc Trầm Lệnh trực tiếp cầm điện thoại di động lên gọi điện thoại.

"Giang Lâm, an bài mười nhân viên an ninh đến đây, để bốn người đưa Hoắc Trầm Vân đến bệnh viện mà trước đó Tể Tể đã nằm viện làm xét nghiệm ADN! Ông bà ở nhà thì cậu thu xếp đi một chuyến đến đó, trước khi có kết quả, tạm thời không được để hai người họ biết!"

"Vâng!"

Hoắc Trầm Lệnh vừa cúp máy, bốn người có thân hình cao to một thân âu phục đen trắng đã xuất hiện ở cửa ra vào.

Hoắc Trầm Vân thần sắc đại biến.

"Mấy người dám!"

"Hoắc Trầm Lệnh, em là em trai anh, anh thế mà...... ưm...ưm..."

Một vệ sĩ đã che miệng Hoắc Trầm Vân lại, hai người một trái một phải khống chế anh ta, người còn lại thì ở bên cạnh quả quyết đánh một nhát vào gáy làm anh ta bất tỉnh rồi đưa ra ngoài.

"Đi!"

Mấy vệ sĩ mang Hoắc Trầm Vân bị đánh ngất xỉu vừa mới tiến vào thang máy, nhân viên phục vụ của khách sạn cũng đẩy xe vận chuyển đồ ăn từ một thang máy khác nối đuôi nhau đi ra.

Mùi thơm của đồ ăn tản ra, dù cách xa mười tám mét Tể Tể cũng đã ngửi thấy.

"Cha, đồ ăn tới! Thơm quá!"

Cha Hoắc, Hoắc Trầm Huy, Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước: "......"

Bọn họ đều không muốn ăn.

Ngược lại là bạn nhỏ Hoắc Tư Thần rất phối hợp với Tể Tể.

"A! Đúng là thơm quá nha! Tể Tể, anh ba cũng đói bụng rồi!"

Bé cười hắc hắc: "Cùng ăn cùng ăn, không đủ ăn chúng ta lại gọi thêm!"

Nói xong lại nhìn về phía những người còn lại: "Cha, chú hai, anh Tư Lâm, anh cả, anh hai, đồ ăn tới rồi, chúng ta ăn cơm thôi!"

Cha Hoắc, Hoắc Trầm Huy, Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước: "Tể Tể ăn đi, mọi người không đói bụng."

Bé nhìn bên trái một chút, rồi ngó ngó bên phải một chút, mặc dù bé đang đói gần chết, nhưng vẫn chú ý tới cảm xúc không đúng lắm của mọi người.

"Cha, có phải mọi người đang vì thân phận của chú út có vấn đề mà ăn không ngon?"

Hoắc Tư Tước tâm tư khẽ động, liền trả lời bé.

"Đúng là có một chút."

Tể Tể khó hiểu.

"Chú út có phải là được nhận nuôi hay không, anh Tư Lâm, anh cả, anh hai không biết, nhưng cha và chú hai cũng không biết sao?"

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free