Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 225:

Khương viện trưởng đưa cho bác sĩ Lâm chén trà.

"Đúng vậy, chính là nhà họ Hoắc đó! Mặc dù chỉ là con gái được nhận nuôi, nhưng lần này cậu cũng nhìn thấy đấy, không chỉ có chủ nhân của Hoắc thị đích thân đến, còn có mấy người anh trai cùng với hai cha con người chú vẫn luôn canh giữ ở phòng bệnh một tấc cũng không rời.

Bởi vậy có thể thấy được cô bé này nhận được rất nhiều sủng ái, yêu thương!

Cũng may cô bé không có việc gì, nếu thật có chuyện gì xảy ra với cô bé này thì với thái độ này của người nhà họ Hoắc đối với bé, không biết có giận chó đánh mèo lên bệnh viện của chúng ta hay không."

Bác sĩ Lâm không chút do dự mà bác bỏ: "Tể Tể vô cùng ngoan ngoãn và hiểu chuyện, ông chủ Hoắc chắc chắn không phải là người như vậy."

Khương viện trưởng chỉ mỉm cười, cũng không nói gì.

Trong lòng lại thầm nghĩ: vợ cậu mới mang thai, đứa nhỏ còn chưa chào đời, còn chưa biết người cha khi yêu thương con gái mình có thể phân rõ được bao nhiêu phải trái.

Ví dụ như Hoắc Trầm Lệnh trước khi đi còn để trợ lý tìm tới ông ta, mang đi tất cả tư liệu liên quan đến cô bé.

Gọi là mã hóa bảo mật thông tin chính là cho người làm viện trưởng này thể diện rồi!

Đương nhiên, cũng kèm theo mức bồi thường tương ứng nhất định.

Xây cho bệnh viện một tòa nhà mới, được trang bị các thiết bị y tế mới nhất trên thế giới mà bệnh viện cần.

Một cái tát ngọt ngào này làm cho ông ta toàn thân thoải mái, tự mình đồng ý ký cho họ xuất viện.

…..

Cô bé mà bọn họ nói tới, đang ở trong vòng tay của cha mình húp cháo trong khách sạn gần bệnh viện.

Hoắc Trầm Huy nhìn từng chén cháo được chất đống ở bên cạnh, lại nhìn cái bụng nhỏ của bé vẫn xẹp lép.

Cũng đã mười chén, thế mà lại không phình lên chút nào?

Dù tất cả đều là nước, nhưng bụng nhỏ cũng nên phình lên nha?

Bụng nhỏ của Tể Tể vẫn xẹp như cũ, giống như đói không chịu được.

Mười một chén đã vào trong bụng, bé lại nũng nịu với cha.

"Cha, Tể Tể vẫn đói ~~~"

Hoắc Trầm Lệnh: "......"

Hoắc Tư Thần quả quyết gọi phục vụ tiếp tục bưng cho năm chén cháo gà hầm nấm.

Cực kỳ mềm nhuyễn, còn đặc sền sệt.

Nhưng năm chén xuống bụng, bụng nhỏ của bé vẫn phẳng lì, bé lại dùng một đôi mắt to ngập nước trông thật tội nghiệp mà nhìn bọn họ.

"Hu hu hu...... Tể Tể đói ~~~"

"Cha, Tể Tể đói thật đói ~~~"

Hoắc Trầm Lệnh: "......"

Hoắc Trầm Lệnh đang cố gắng để cho Tể Tể tạm thời không ăn đồ ăn khó tiêu hóa đã không thể chịu đựng được nữa.

"Tư Cẩn, gọi người mang thức ăn lên đi!"

Tể Tể vừa nghe mang thức ăn lên, mắt to ngập nước trông thật tội nghiệp đã lập tức mở lớn.

"Anh cả, em muốn ăn giò heo hầm! Sườn cừu hầm! Heo sữa quay! Ba chỉ bò mỹ! Sườn xào chua ngọt! Ngỗng hầm cách thủy!......"

Mỗi lần bé nói ra tên của một món ăn đều gật đầu một cái.

Quai hàm nhỏ phồng lên, vẻ mặt nhỏ như muốn nói nhất định đều phải có!

Sau khi nói một loạt tên của các món ăn thì bổ sung một câu.

"Còn muốn ba mươi cái bánh bao! Mười chén cơm! Ăn nhiêu đó trước đã, không đủ thì gọi thêm sau nha!"

Cha Hoắc: "......"

Chú hai: "......"

Bốn anh em nhà họ Hoắc: "......"

Chú út mới từ ngoài cửa tiến vào, Hoắc Trầm Vân: "......"

Anh ta cho là mình nghe lầm, lần trước anh ta đã từng tiếp xúc với Tể Tể, nhưng lúc này mới là lần đầu tiên chính thức gặp mặt, nhưng giọng trẻ con kia anh ta vừa nghe thấy liền nhận ra.

Bởi vì hiện tại đã mất liên lạc với con quỷ mà anh ta làm giao dịch nên anh ta cũng không có ấn tượng tốt với Tể Tể, thế là nửa thật nửa giả trêu chọc.

"Tể Tể là quỷ đói đầu thai à?"

Tể Tể hơi dừng lại để nhìn sang, mắt to đen lúng liếng nhìn chằm chằm vào chú út vừa xuất hiện ở cửa ra vào một cách lạ lẫm.

"Tể Tể không phải là quỷ chết đói, Tể Tể là Tể Tể! Tể Tể cũng không cần đi đầu thai! Không giống với chú út làm giao dịch với người xấu, không cẩn thận thì dễ dàng tới Địa Phủ báo danh để đi đầu thai nha!"

Không đợi Hoắc Trầm Vân nói chuyện, Tể Tể lại hừ hừ đầy bất mãn.

"Cùng người xấu làm giao dịch, chú út mà đi đầu thai thì có tỉ lệ đến tám mươi phần trăm trở thành súc sinh!"

Khuôn mặt đẹp trai của Hoắc Trầm Vân trong nháy mắt đã biến thành màu đen, ánh mắt lạnh lẽo.

"Minh Tể Tể!"

Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần bốn anh cùng nhau đứng lên.

Hoắc Tư Lâm: "Chú út! Tể Tể vừa tỉnh, chú nhỏ giọng một chút, chớ dọa bé!"

Hoắc Tư Cẩn: "Tể Tể nhát gan, không nên dọa bé."

Hoắc Tư Tước: "Tể Tể đang đói đây, đừng chậm trễ Tể Tể ăn cơm!"

Hoắc Tư Thần: "Chú út nhường một chút, đừng đứng ở cửa chậm trễ nhân viên phục vụ mang thức ăn lên!"

Hoắc Trầm Vân: "......"

Đám nhóc thối này, … thật sự là cháu ruột của anh ta?

Sẽ không bị hạ tà thuật gì chứ?

Anh ta nghiến răng nghiến lợi: "Mấy đứa không nghe thấy, vừa rồi con bé nói kiếp sau chú út phải đầu thai làm súc sinh à?"

Hoắc Tư Cẩn, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần: "...... Vậy tám chín phần mười là đầu thai làm súc sinh rồi! Chú út bây giờ muốn thay đổi thì vẫn còn kịp!"

Tể Tể cũng gật đầu đồng ý: "Đúng! Hiện tại thay đổi vẫn còn kịp!"

Hoắc Trầm Vân: "......"

Hoắc Tư Lâm không biết thân phận chân thật của Tể Tể, cau mày.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free