Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 224:

Những vị bác sĩ y tá khác đều cùng nhau lên tiếng: "Sao anh lại biết?"

Vị bác sĩ không may mắn: "Bởi vì nhà của cha bác sĩ Lâm ở lầu trên nhà tôi!"

Sau khi nói xong, vị bác sĩ không may mắn còn hưng phấn hơn.

"Nếu là do Tể Tể nói, thì chắc chắn là mang bầu rồi, tin tức tốt đấy!"

Lại nhìn về phía Tể Tể: "Bạn nhỏ Tể Tể à, ngày đó chú không nghe theo lời cháu nói, tan tầm đã quay đầu nhìn lại, những ngày gần đây rất là xui xẻo, đến uống nước cũng bị sặc."

Tể Tể cũng nhìn thấy vận xui quấn thân chú bác sĩ này không buông.

"Vận rủi của chú sắp qua rồi, chỉ cần vượt qua được giai đoạn này sẽ khổ tận cam lai!"

Vị bác sĩ không may mắn: "Còn vận rủi nào nữa?"

Bé sờ lên cằm nhỏ, cười híp mắt an ủi đối phương.

"Cũng không có gì, đi vệ sinh mười lần thì lần nào cũng không có giấy vệ sinh, cũng không đến mức ngã ở trong nhà vệ sinh bẩn thỉu! Vận rủi biến mất, vận khí cũng sẽ sẽ khá hơn."

Vị bác sĩ không may mắn: "......"

Những vị bác sĩ y tá khác: "......"

"Phốc!"

"Không chỉ có xui xẻo khi ăn...... ừm!"

"Đúng là thật xui xẻo!"

"Tôi tin! Tất cả tôi đều tin!"

......

Lúc những vị bác sĩ y tá khác đang trêu ghẹo nhau, Hoắc Trầm Huy quả quyết ôm bé và mấy người Hoắc Trầm Lệnh đều cùng nhau rời đi, sau đó làm thủ tục xuất viện.

Chờ bị công kích xong, lúc vị bác sĩ không may mắn tỉnh táo lại muốn hỏi xem biện pháp phá giải, thì phát hiện đám người Tể Tể đã đi rồi.

Anh ta vội vàng đuổi theo, kết quả lúc chạy đến đại sảnh lầu một của khu nội trú thì bị đụng đầu vào cửa kính, ngay sau đó liền hôn mê bất tỉnh.

Trước khi ngất đi, anh ta thầm nghĩ dù có đuổi tới chân trời góc biển, anh ta nhất định phải tìm được bé để hỏi phương pháp phá giải mới được!

-----

Đồng thời, trong phòng siêu âm khoa phụ sản của bệnh viện, hai vợ chồng bác sĩ Lâm và y tá Dương đang không dám tin nhìn kết quả kiểm tra, kích động đến mức tay cầm giấy cũng run rẩy.

Y tá Dương: "Thật...... Mang thai?"

Bác sĩ Lâm nhìn về phía y tá kiểm tra: "Máy móc sẽ không xảy ra vấn đề gì chứ? Hoặc là cô kiểm tra không sai chứ?"

Y tá làm kiểm tra: "......"

Cô không muốn làm việc ở đây nữa chắc, lại dám giở trò trước mặt trưởng khoa phẫu thuật khoa não của bệnh viện?

****7:

Nửa giờ sau, bác sĩ Lâm cùng y tá Dương mới tin bọn họ thật sự có bảo bảo.

Y tá Dương bỗng nhiên nghĩ đến Tể Tể.

“Chúng ta cần đích thân đi cảm ơn Tể Tể!"

Bác sĩ Lâm vội vàng gật đầu: "Nhất định phải đi, chúng ta cùng nhau đi!"

Nếu như bé không nói vợ ông đã mang thai, dựa theo lượng công việc và tố chất thân thể của vợ mình, cho dù là mang bầu, sợ rằng cũng không giữ được.

May mắn!

Thật là may mắn!

Trên đường đi về, bác sĩ Lâm luôn đỡ lấy tay của y tá Dương, sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Y tá Dương im lặng, nhưng cũng hiểu ý của chồng mình, tránh không được đành phải mặc kệ cho chồng đỡ, đi một mạch trở lại phòng bệnh của Tể Tể.

Kết quả, trong phòng bệnh trống trơn, chỉ có y tá đang dọn dẹp giường chiếu.

Bác sĩ Lâm hỏi: "Tể Tể đâu rồi?"

"Bác sĩ Lâm, Minh tiểu thư đã làm thủ tục xuất viện rồi."

Bác sĩ Lâm và y tá Dương không dám tin: "Cái gì? Đã làm thủ tục xuất viện rồi ư?"

Y tá Dương vội vã lên tiếng: "Ai đồng ý thế? Bác sĩ Lâm mới là bác sĩ chính của bé mà, bác sĩ chính chưa ký tên, sao được làm thủ tục xuất viện chứ?"

Y tá trả lời thật nhanh.

"Y tá Dương, là Khương viện trưởng ký."

Y tá Dương: "......"

Bác sĩ Lâm hỏi vấn đề mấu chốt: "Bọn họ làm thủ tục xuất viện lúc nào?"

Y tá: "Nửa giờ trước, sau khi làm thủ tục xuất viện xong liền đi rồi, Khương viện trưởng còn phân phó xuống dưới, tất cả tin tức và tư liệu của Minh tiểu thư đều mã hóa toàn bộ để bảo mật, cho dù là bác sĩ Lâm muốn xem cũng phải làm báo cáo thì mới được xem."

Bác sĩ Lâm: "......"

Sau khi bác sĩ Lâm thu xếp tốt cho vợ thì đi thẳng đến văn phòng của Khương viện trưởng.

Khương viện trưởng nhìn thấy ông ấy, mỉm cười nói tiếng chúc mừng.

Bác sĩ Lâm cười cười, rồi hỏi thăm chuyện của Tể Tể.

"Khương viện trưởng, vì sao tư liệu của Tể Tể lại muốn mã hóa toàn bộ? Có vấn đề gì không?"

Tuy rằng tốc độ hồi phục của bé thật sự quá nhanh, bọn họ cũng đã nghiên cứu rất nhiều lần, nhưng cũng không phát hiện được gì.

Khương viện trưởng cũng cười: "Bác sĩ Lâm, Minh tiểu thư mặc dù họ Minh, nhưng người nhà của bé thì cậu cũng đã gặp rồi, cậu còn không hiểu sao?"

Bác sĩ Lâm: "Lực chú ý của tôi đều ở trên người của bệnh nhân, làm gì có thời gian mà đi tìm hiểu người thân của bé chứ?"

Khương viện trưởng gật gật đầu, cười rất ôn hòa.

Khương viện trưởng cười cười nhìn bác sĩ Lâm: "Minh tiểu thư là con gái nuôi của Hoắc Trầm Lệnh, người nắm quyền nhà họ Hoắc tại thủ đô, hiện tại cũng là con gái duy nhất của ngài ấy!"

Bác sĩ Lâm: "Người nắm quyền Hoắc thị ở thủ đô, Hoắc Trầm Lệnh?"

Ông nhất thời không kịp phản ứng, dù sao Vận Thành cách thủ đô cũng không gần, nhưng mà ông say mê y học, rất ít khi chú ý tới chuyện của giới nhà giàu.

Vừa nghĩ tới giới nhà giàu, đôi mắt của bác sĩ Lâm bỗng nhiên trừng lớn.

"Là nhà họ Hoắc đứng đầu nước ta?"

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free