Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 223:
"Chuyện này thật là thần kỳ!"
......
Hai cha con Hoắc Trầm Huy và Hoắc Tư Lâm đi tới vào đúng lúc này, nghe được tin máu tụ htrong đầu của bé đã hoàn toàn tiêu tán, trái tim của hai cha con cuối cùng cũng cảm thấy bình yên hơn.
Hoắc Trầm Huy hô một tiếng.
"Tể Tể!"
Bé được cha bảo mẫu vì lo lắng mà nhịn không được phải bế bé từ trong chăn ra.
Nhưng vẫn không dám đụng vào đầu nhỏ của bé, nhìn bé có tinh thần sáng láng, con mắt mở to có thần, trong lòng cũng yên tâm hơn.
Bé nhìn thấy chú hai và anh Tư Lâm vội vàng chạy đến liền duỗi cánh tay nhỏ ra hướng phía chú hai.
"Chú hai, ôm cháu một cái!"
Hoắc Trầm Huy không nghĩ tới bé còn muốn mình ôm, bởi vì bất ngờ ngoài ý muốn, nhất thời đứng ngơ ra không biết làm sao.
Bé trực tiếp từ trong ngực cha nhoài người ra ngoài, cơ thể nhỏ bé trực tiếp nhào vào trong ngực Hoắc Trầm Huy đang đứng gần ngay cạnh.
"Chú hai, thật xin lỗi, Tể Tể hù dọa mọi người rồi, về sau Tể Tể sẽ không tiếp tục...... Không...... nhất định cố gắng không tham ngủ như thế nữa."
Trái tim của Hoắc Trầm Huy chợt trở nên mềm mại.
Bé càng biết điều như vậy, hiểu chuyện như vậy, càng lộ ra sự ác độc của Vương Ngọc Linh.
Thế mà lại nguyền rủa Tể Tể đi chết!
Lúc đầu ông còn muốn nói chuyện cẩn thận cùng Vương Ngọc Linh, nhưng nháy mắt trong lòng Hoắc Trầm Huy đã đưa ra quyết định.
Hoắc Trầm Huy ôm bé vào trong ngực, ngón tay đang khe khẽ run rẩy.
Ông dịu dàng và dùng giọng yêu thương hỏi bé.
"Đầu Tể Tể còn đau không?"
Bé nhanh chóng lắc đầu: "Chú hai yên tâm, đầu của Tể Tể đã hết đau rồi."
Nếu như không có nhiều người ở đây, lại sợ hù dọa mọi người, bé thật muốn trực tiếp kéo đầu xuống để chú hai và anh Tư Lâm nhìn, đầu bé rất tốt nha.
Các bác sĩ bên cạnh nhìn thấy lại không bình tĩnh được.
"Cô bé nà, mặc dù máu tụ trong đầu cháu đã tan rồi, nhưng đầu của cháu vẫn không được làm ra động tác mạnh!"
"Đúng đúng đúng!"
"Vạn nhất xảy ra chuyện......"
"Đúng! Hiện tại khỏe mạnh là chuyện tốt, cũng đừng xảy ra chuyện gì!"
Nếu để chuyện vui biến thành chuyện buồn, đừng nói người thân của bé chịu không được, bọn họ cũng không chịu được.
Tể Tể thực sự quá đáng yêu, cũng quá nhu thuận hiểu chuyện.
Dù là bác sĩ hay là những người khác, bọn họ đều hi vọng bé khỏe mạnh, bình an vô sự.
Tể Tể: "......"
Được rồi!
Bé lắc đầu chậm lại, cười tươi đáp lại một cách ngọt ngào.
"Vâng, Tể Tể nhớ kỹ, Tể Tể nhất định không lắc lư đầu mạnh."
Các bác sĩ nhìn nụ cười của bé, trái tim đều sắp tan chảy.
"Ai nha! Nhìn thấy bé tôi cũng muốn sinh một đứa con gái!"
"Đúng vậy! Tôi cũng muốn!"
.
.....
Bé nhìn chằm chằm mấy vị bác sĩ y tá đứng xung quanh, ánh mắt nhìn vào bác sĩ chủ trị cho bé và một nữ y tá đứng bên cạnh.
"Chú bác sĩ, cô y tá, hai người rất nhanh sẽ có bảo bảo! Còn là một em gái nữa nha!"
Bác sĩ chủ trị: "......"
Cô y tá: "......"
Nhóm người nhà họ Hoắc: "......"
Bé hướng về phía hai người cười ha ha không ngừng: "Cô y tá hiện tại đi làm kiểm tra là biết nha!"
Cô y tá: "......"
Bác sĩ chủ trị: "......"
Những vị bác sĩ y tá còn lại: "......"
Hai người này...... ngoại trừ quan hệ đồng nghiệp, thì làm gì có mối quan hệ gì khác chứ?
Một bác sĩ trong đó mỉm cười nói đùa với bé: "Cô bé còn biết xem nhân duyên à?"
Tể Tể vội giải thích: "Chú bác sĩ, Tể Tể không biết xem nhân duyên, nhưng Tể Tể có thể nhìn ra sự sống và cái chết!"
Bác sĩ bị chọc cười ha ha.
Dù sao dáng vẻ của cô bé còn vô cùng ngạo kiều, giống như thực sự sẽ xảy ra vậy.
Mấy vị bác sĩ y tá còn lại chỉ coi đây là lời nói của trẻ con, đồng ngôn vô kỵ, nhưng vị bác sĩ chủ trị và cô y tá kia đều sửng sốt.
Cô y tá bỗng nhiên mở miệng: "Cô bé à, cháu nói thật chứ?"
Một vị bác sĩ từ khoa cấp cứu đúng lúc đi tới, vừa vặn nghe được câu này.
"Chị Dương, thật hay giả gì thế?"
Cô y tá được gọi là chị Dương nhanh chóng lên tiếng: "Em nhỏ này nói, tôi cùng anh Lâm sẽ có đứa nhỏ của mình."
Vị bác sĩ đi tới không phải ai khác, chính là người mà trước đó bé nói anh sau khi tan làm thì nên đi thẳng về phía trước, không được quay đầu lại.
Ba ngày này, anh luôn gặp chuyện không may mắn.
Đúng vào lúc này, anh vừa bước vào cửa cũng không biết đá phải chỗ nào, thân thể ngã thẳng vào chỗ y tá Dương.
Mọi người giật mình, vội vàng đi qua đỡ người, mà bác sĩ Lâm cách y tá Dương không đến ba bước chân, nhanh chóng kéo người qua, ngã vào vòng tay của mình.
"Không sao chứ?"
Những vị bác sĩ y tá còn lại: "......???"
"Bác sĩ Lâm, hai người......"
Bác sĩ Lâm: "Chúng tôi là vợ chồng!"
Nói xong thì nhìn về phía Tể Tể: "Bác lập tức mang cô Dương đi kiểm tra, bé phải nghỉ ngơi thật tốt nhé. Nếu cô Dương thật sự mang thai, bác Lâm nhất định mang cô Dương đến nhà của bé nói lời cảm ơn!"
Tể Tể cười hắc hắc: "Không cần không cần, bác Lâm mang cô Dương đi kiểm tra đi."
Bác sĩ Lâm cũng sốt ruột, mang theo y tá Dương nhanh chóng rời đi.
Những vị bác sĩ y tá khác: "......"
Ngược lại, vị bác sĩ không may mắn kia nhìn hai người họ vui vẻ nói.
"Mọi người không biết bác sĩ Lâm cùng chị Dương là một đôi sao? Bọn họ kết hôn đã hơn mười năm, vẫn luôn ngóng trông có một đứa con, cha mẹ bác sĩ Lâm đang rất không vui."