Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 222:

Hoắc An An nghe đến đó, trong đầu bắt đầu suy tính.

【 Không! Tôi lại cho rằng đây là một chuyện tốt! 】

Hệ thống không hiểu.

Hoắc An An đã nghĩ ra biện pháp.

【 Hệ thống, Vương Ngọc Linh mặc dù có tính cách rất tồi tệ, nhưng có thể làm cho bà ta vượt qua giới hạn và sinh con cho người đàn ông kia, gia thế nhất định không kém! Tôi phải có lý do quang minh chính đại rời khỏi nhà họ Hoắc, hơn nữa, chính là để Minh Tể Tể không có cách nào tiến hành kiểm tra hồn phách của tôi! 】

【 Một lát nữa tôi sẽ kêu Vương Ngọc Linh đi làm thủ tục xuất viện, sau đó sẽ làm lạc nhau! Cậu nhanh chóng đi điều tra xem cha ruột của thân thể này là ai, để tôi đi tìm ông ta! 】

Minh Tể Tể tám chín phần mười là quỷ quái, mà bản thân mình là hồn phách nhập vào thân thể này, vạn nhất bị Minh Tể Tể đuổi hồn phách của mình ra, thì cô ta sẽ thất bại trong nhiệm vụ của mình.

Hình phạt cho sự thất bại chính là hồn phi phách tán, cô ta thậm chí còn không dám nghĩ tới.

Hệ thống không chút do dự.

【 Được! 】

Hoắc An An và hệ thống nói chuyện được một lúc, thì bác sĩ y tá tới.

Vương Ngọc Linh gọi con gái đang suy yếu ôm đầu, càng thêm bất mãn đối với Hoắc Trầm Huy.

Đúng là bà ta đã ngoại tình, là bà ta không phải, nhưng nếu như khi đó Hoắc Trầm Huy không bề bộn công việc, không thèm để ý đến vợ mình thì bản thân bà ta có vì cô đơn nhất thời mà gian díu với người khác không?

Nếu như trái tim bà ta không hướng tới Hoắc Trầm Huy thì tám năm qua làm sao sẽ cố gắng giấu diếm thân phận của con gái?

Hoắc Trầm Huy!

Nếu ông có can đảm nói ra chuyện ly hôn, bà ta sẽ lột một lớp da trên người ông ra!

Trong phòng chăm sóc đặc biệt, Hoắc trầm Huy vừa vào đến cửa đã hắt hơi liên tục mấy cái.

Bước chân của ông vẫn không dừng lại, theo con trai đi vào cửa.

"Tể Tể!"

Bé cảm thấy mình đã ngủ một giấc dài, trong mộng còn thấy được cha Minh Vương.

Nhưng mà bóng đen to lớn của cha Minh Vương dường như đã nhỏ đi rất nhiều, cũng không nói chuyện với bé, chỉ dùng màn sương đen hóa thành bàn tay nhẹ nhàng chạm vào đầu của bé.

Giống như là đang an ủi bé.

Để bé ngoan ngoãn, không cần nghĩ suy nghĩ nhiều.

Lại giống như là đang dỗ dành bé ngủ.

Bé rất nhớ cha, cho nên ngoan ngoãn nép vào lòng cha rồi nhắm mắt lại, từ từ chìm vào trong giấc ngủ

Kết quả không nghĩ tới một giấc ngủ này liền ngủ ba ngày, những người thân của bé ở nhân gian đã bị dọa không hề nhẹ.

Bé vừa mở mắt ra đã nhìn thấy cha và các anh trai mồm miệng đầy râu ria thì có chút choáng váng, nhưng khi nhớ lại chuyện trước khi ngủ thì bé nhất thời cảm thấy lúng túng xấu hổ.

Bé nhẹ giọng xin lỗi cha và các anh.

"Cha, anh cả, anh hai, anh ba, thật xin lỗi, Tể Tể lại dọa mọi người rồi."

Hoắc Trầm Lệnh rất muốn ôm bé, nhưng nghĩ đến bé bị thương ở đầu, sợ tùy tiện chạm vào bé sẽ gây ra ảnh hưởng gì không tốt, đang giơ tay lên, lại đột ngột dừng lại.

Bé vén chăn lên, hai tay chống đỡ giường muốn đứng lên.

Hoắc Trầm Lệnh và ba người anh trai sợ đến mức tim đập loạn xạ.

"Tể Tể!"

Bé vểnh cái mông nhỏ lên chống lấy thân thể, trên tay dùng sức chống đỡ nửa người chuẩn bị đứng lên.

Kết quả, vì ngủ quá lâu hơn nữa còn đang đói bụng.

Bàn tay nhỏ mũm mĩm không còn sức lực, lập tức rơi vào trong chăn mềm.

Lúc té xuống vẫn là đầu đập xuống chăn trước.

Cái mông nhỏ vẫn hơi vểnh lên, hai cái chân nhỏ cũng chếch lên trời......

Tư thế kia......

Cũng không đến nỗi quá buồn cười!

Tể Tể: "......"

Hoắc Trầm Lệnh vội vàng ôm lấy bé, bàn tay ông từ nách xuyên ra tận phía sau lưng bé, chuẩn bị ôm người lên.

Kết quả, hai tay của bé vẫn nắm chặt chăn, giọng của bé nghe rất yếu ớt nhưng lại vô cùng kích động.

"Cha đừng ôm Tể Tể, để Tể Tể chậm rãi điều chỉnh lại."

Hoắc Tư Cẩn lập tức hướng ra ngoài cửa hô to: "Bác sĩ!"

Bé lại vội vàng lên tiếng ngăn lại: "Không cần bác sĩ, không cần bác sĩ, anh cả, thân thể của Tể Tể rất tốt, Tể Tể chính là...... chính là......"

Bốn cha con nhà họ Hoắc đều lo lắng đến cuống cả lên.

Bác sĩ cũng vừa lúc chạy vào, nhìn thấy tư thế kia của bé, từng người đều không bình tĩnh nổi.

"Trời ơi...... Cô bé bị thương ở đầu mà, tư thế như thế này là......"

Giọng bé vang lên, vừa thẹn vừa ngượng ngùng từ trong chăn truyền ra.

"Đầu Tể Tể rất tốt! Tư thế này...... là để mọi người đều không nhìn thấy Tể Tể, Tể Tể sẽ không thấy mất mặt, không thấy xấu hổ!"

Tất cả mọi người: "......"

****6:

Không biết là ai không nhịn được mà cười phá lên.

Những người còn lại đều trong trạng thái kiềm nén, nhưng có một người cất tiếng cười trước nên tất cả mọi người liền cười theo.

Không khí đang căng thẳng trong phòng chăm sóc đặc biệt bỗng trở nên rất thoải mái và vui vẻ.

Nhưng các bác sĩ vẫn không yên lòng, nhanh chóng làm kiểm tra lại cho Tể Tể.

Nhìn vào kết quả chụp CT não, bác sĩ chủ trị và ba bốn bác sĩ khác đều rất ngạc nhiên.

"Vết máu tụ trong đầu đã hoàn toàn biến mất, thật không thể tin được!"

"Đúng vậy, tụ máu trong não làm tắc nghẽn mạch máu, làm sao có thể tiêu tán nhanh như vậy chứ?"

"Chưa bao giờ có chuyện như vậy xảy ra!"

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free