Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 221:

Hoắc Tư Lâm đi theo phía sau Hoắc Trầm Huy bước nhanh vào, đi thẳng đến giường bệnh nhẹ nhàng vỗ vỗ Hoắc An An đang bị hù dọa.

Hoắc Trầm Huy khựng lại, nhìn Hoắc An An đầy phức tạp, trong mắt nổi lên rất nhiều tia máu, ánh mắt sắc bén nhìn sang Vương Ngọc Linh đang tràn đầy kinh ngạc.

"Ra ngoài nói chuyện!"

****5:

Vương Ngọc Linh bỗng nhiên bừng tỉnh, ý thức được lời nói của mình đã bị Hoắc Trầm Huy nghe được, cũng cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Bà ta vội vàng giải thích: "Trầm Huy, anh nghe em nói đã."

Hoắc Trầm Huy xoay người rời đi, Vương Ngọc Linh lại giật mạnh ống tay áo của ông.

"Trầm Huy, Tư Lâm và An An đều ở nơi này, chúng ta là người một nhà, có lời gì cần nói thì nói ngay ở đây, để cả nhà đều có thể nghe được."

Ra ngoài nói chuyện, dựa theo tính cách của Hoắc Trầm Huy thì e rằng đến vị trí Đại phu nhân của nhà họ Hoắc, bà ta cũng làm không được.

Nhưng có hai đứa bé ở trước mặt, Hoắc Trầm Huy cũng sẽ không nói thẳng ra hai chữ ly hôn.

Nghĩ như vậy, Vương Ngọc Linh nhanh chóng nhìn về phía con trai và con gái của mình.

“Tư Lâm, An An, hai con......"

Hoắc Tư Lâm quay đầu nhìn, vừa vặn đối diện với gương mặt của Hoắc An An đang kinh hoảng.

"Mẹ, mẹ và cha ra ngoài nói chuyện đi, hiện tại An An cái gì cũng đều không nhớ, không thích hợp để nghe chuyện đó."

Vương Ngọc Linh không ngờ tới con trai lại không giúp mình, lòng đã lạnh một nửa.

Bản thân có chút hoảng sợ, thanh âm nói chuyện cũng cất cao hơn.

“Tư Lâm, mẹ là mẹ của con!"

Hoắc Tư Lâm thấy thân thể của Hoắc An An lại run lên, anh cúi đầu rủ mắt xuống, nhàn nhạt lên tiếng.

"Mẹ, mẹ đang dọa tới An An."

Vương Ngọc Linh cũng hơi đau lòng con gái, nhưng lúc này nhìn con trai không đứng cùng chiến tuyến với mình, bây giờ bà ta chỉ có thể dựa vào con gái.

Mặc dù không phải là con gái ruột của Hoắc Trầm Huy, nhưng cũng đã nâng niu cưng chiều ở trong lòng bàn tay tám năm trời.

Mà Hoắc Trầm Huy lại là người cực kỳ yêu thương con gái, nếu như con gái bị dọa, dù không có quan hệ máu mủ nhưng đã gọi ông là cha tận tám năm, ông cũng không thể làm như không nhìn thấy nhỉ?

Vương Ngọc Linh bỗng nhiên quay người bổ nhào vào giường bệnh bên cạnh, bắt lấy tay của Hoắc An An.

"An An, mẹ không cố ý hù dọa con, chúng ta là người một nhà......"

Đúng lúc này thì điện thoại di động của Hoắc Tư Lâm vang lên.

Nhìn thấy là Tư Thần gọi liền vội vàng nghe máy.

“Tư Thần, có phải là Tể Tể tỉnh rồi không?"

"Được, anh đã biết, anh cùng cha lập tức đi qua ngay."

Hoắc Tư Lâm vừa đứng lên, trên tay lại bị xiết chặt.

Anh nhìn xuống thấy ngón tay của mình đã bị em gái An An bắt lấy.

Em gái hơi nâng mặt lên, rụt rè lại chờ đợi mà nhìn anh.

Hoắc Tư Lâm nghĩ đến tình huống hiện tại của Tể Tể, còn có chú ba không thích em ấy liền rút ngón tay trở về, ôn nhu sờ lên đầu em gái.

"Anh đi xem Tể Tể một chút, rất nhanh sẽ trở lại đây."

Nói xong không chút do dự mà đứng dậy, sải bước đi ra khỏi phòng bệnh.

Anh vừa rời đi, Hoắc Trầm Huy cũng đi theo ra ngoài.

Giống như sợ chậm một bước liền chậm một bước để gặp Tể Tể vậy.

Vương Ngọc Linh vừa sợ vừa tức, thực sự nhịn không được mà lần nữa lên tiếng.

"Minh Tể Tể là cái thá gì? Cho dù An An không phải là con ruột của anh, nhưng tốt xấu gì anh cũng đã nâng ở trong lòng bàn tay nuôi tám năm trời!"

Hoắc An An bỗng dùng hai tay ôm đầu, suy yếu kêu lên đau đớn.

"Đau...... Đầu đau quá......"

Vương Ngọc Linh không quan tâm đến việc mắng Minh Tể Tể nữa, vội vàng ấn chuông gọi bác sĩ.

Trong phòng bệnh rốt cục cũng an tĩnh lại, Hoắc An An làm bộ đau đầu vẫn còn đang ôm đầu, đáy mắt lại lộ ra sự bất mãn đối với Vương Ngọc Linh.

Kể từ khi tỉnh dậy, cô ta đã giả vờ như không nhớ bất cứ điều gì

Mục đích chính là tranh thủ sự đồng tình của người nhà họ Hoắc.

Thân thể này vẫn còn là con nít, cho dù có lỗi lầm lớn, có ai lại đi so đo cùng một đứa nhỏ mới vừa gặp tai nạn xe cộ đến nỗi không còn ký ức chứ?

Hệ thống cũng tức muốn bốc khói.

【Với tính cách này của bà ta, sao lúc trước Hoắc Trầm Huy lại muốn cưới cơ chứ? 】

Hoắc An An cũng muốn biết, bởi vì từ khi đi vào thế giới này, mọi chuyện xảy ra luôn rất thuận lợi, lại có hệ thống hỗ trợ đến xuôi gió xuôi nước, cho nên chưa từng để ý tới chuyện này.

Chính bản thân cũng chưa bao giờ hoài nghi mình không phải là con gái ruột của Hoắc Trầm Huy.

Ngay cả hệ thống cũng bối rối, vội vàng quay đầu tìm hiểu tư liệu.

Nhưng không biết vì sao buổi tối ba ngày trước đột nhiên bị cái gì ảnh hưởng, dữ liệu trở nên không được đầy đủ.

Nghĩ tới đây, Hoắc An An tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.

【 Không biết, có khả năng lúc ấy đầu ông ấy đã bị lừa đá! 】

Hệ thống cho rằng điều này rất quan trọng.

[Tôi sẽ làm báo cáo lên trên để xem cơ sở dữ liệu có thể khôi phục lại hoàn chỉnh hay không! Về phần Vương Ngọc Linh... nếu hôn nhân có nền tảng của tình yêu, bà ta vẫn sẽ là người của nhà họ Hoắc, ký chủ vẫn là đại tiểu thư của nhà họ Hoắc, nếu ly hôn... cô không phải là con gái ruột của Hoắc trầm Huy, thì rất có thể cô sẽ rời khỏi nhà họ Hoắc với Vương Ngọc Linh, đây không phải là chuyện tốt. 】

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free