Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 220:

Hoắc Tư Lâm cũng giống ông, ngoại trừ thời gian đi giải quyết vấn đề sinh lý, thì vẫn luôn cầm tay của Tể Tể.

Hoắc Trầm Lệnh xoa xoa mi tâm: "Anh, Tư Lâm, Tể Tể tỉnh lại nếu như thấy hai người tiều tụy như vậy, con bé cũng sẽ tự trách."

Hoắc Tư Cẩn lập tức bổ sung: "Đúng! Tể Tể mặc dù mới ba tuổi rưỡi, nhưng đặc biệt nhu thuận hiểu chuyện, cũng rất tình cảm. Biết chú hai và anh Tư Lâm luôn trông coi ở đây, em ấy sẽ tự trách bản thân đấy."

Hoắc Tư Tước giữ chặt cánh tay của Hoắc Tư Lâm: “Anh Tư Lâm, anh đi nghỉ đi, chờ Tể Tể tỉnh, em sẽ ập tức gọi điện thoại cho anh."

Hoắc Tư Thần cũng gật đầu theo: "Chú hai, anh Tư Lâm, nhanh đi nghỉ ngơi đi."

Hoắc Trầm Huy còn muốn từ chối, Hoắc Trầm Lệnh nhìn hai cha con râu ria xồm xoàm, sắc mặt trắng bệch, đáy mắt cũng có nhiều tơ máu thì lông mày cau lại.

"Nếu An An đã không phải là con gái ruột của anh, anh xem thu xếp nói chuyện với Vương Ngọc Linh như thế nào, anh và Tư Lâm cũng nhân thời gian này mà cẩn thận suy tính đi."

Nói đến Vương Ngọc Linh, sắc mặt Hoắc Trầm Huy đã không thể dùng từ khó coi để hình dung.

Những tia máu trong mắt cũng hiện ra hàn ý.

Vẻ mặt của Hoắc Tư Lâm cũng trở nên cứng ngắc.

Dù sao người đó vẫn là mẹ ruột của anh.

Nhưng anh có nằm mơ cũng không nghĩ tới, em gái được tất cả mọi người trong nhà yêu thương tám năm lại không phải là con gái ruột của cha.

Hoắc Trầm Huy vẫn kiên trì: "Anh muốn đợi đến lúc Tể Tể tỉnh lại."

Ngay lúc này điện thoại của Hoắc Tư Lâm lại vang lên, không cần nhìn cũng biết là của Vương Ngọc Linh gọi tới, cũng đang ở trong bệnh viện này.

Ba ngày qua, Vương Ngọc Linh vẫn luôn muốn gặp Hoắc Trầm Huy, nhưng Hoắc Trầm Huy căn bản không rời phòng bệnh bên này, đừng nói là gặp người, đến điện thoại mà bà ta gọi, Hoắc Trầm Huy cũng không nghe, cuối cùng dứt khoát tắt máy.

Bà ta không còn cách nào, đành phải liên tục gọi cho con trai Hoắc Tư Lâm.

Hoắc Tư Lâm cúp điện thoại, nắm thật chặt bàn tay nhỏ của Tể Tể.

Anh thoáng nghiêng đầu, vừa nghiêm túc lại sâu sắc nhìn cha ruột của mình, Hoắc Trầm Huy.

Khuôn mặt đẹp trai của Hoắc Tư Lâm bỗng nhiên nở nụ cười, nụ cười kia vừa chua xót lại bao dung.

"Cha, mặc kệ cha có quyết định như thế nào, con đều ủng hộ cha."

Thần kinh của Hoắc Trầm Huy luôn một mực căng cứng, nhìn nụ cười của con trai, lại nghe thấy lời này của con, trong lòng vô cùng rung động.

Ông há to miệng nhưng không nói ra được một chữ nào.

Hoắc Tư Lâm buông tay đang cầm tay của bé ra, tiến tới chỗ cha nâng ông đứng lên.

"Cha, con và cha cùng đi thôi.

"

Hoắc Trầm Huy muốn nói đây là chuyện rất lớn, Hoắc Tư Lâm không đợi ông mở miệng liền nói trước, trên mặt mang theo nụ cười yếu ớt.

"Cái tính khí kia của mẹ...... con tương đối yên tâm."

Chủ yếu là liên tiếp ba ngày hai đêm rồi cha gần như không chợp mắt, anh sợ mẹ ầm ĩ quá, cha sẽ chịu không nổi.

Hoắc Trầm Lệnh vỗ vỗ bả vai Hoắc Trầm Huy: “Tư Lâm nói có lý."

Ông nhìn con trai cả Tư Cẩn: "Tư Cẩn, con đi sang chỗ chú út bên kia xem chú ấy có cần gì không."

Phòng bệnh của Hoắc Trầm Vân ngay bên cạnh phòng của Hoắc An An.

Hai cha con Hoắc Trầm Huy và Hoắc Tư Lâm nghe thấy thì biết đây là em trai (chú ba) không yên lòng bọn họ, cho nên để Tư Cẩn đi qua đề phòng vạn nhất.

Hoắc Tư Cẩn lập tức gật đầu: "Vâng."

——

Phòng bệnh của Hoắc An An.

Vương Ngọc Linh tựa như kiến bò trên chảo nóng.

Vốn dĩ bà ta là người rất chú ý đến vẻ bề ngoài, nhưng bởi vì con gái của mình bỗng nhiên bị Hoắc Trầm Huy phát hiện ra bí mật, bây giờ đang rất nôn nóng bất an, đã liên tiếp ba ngày không ngủ được giấc nào đầy đủ.

Tăng thêm chuyện con gái bị ảnh hưởng bởi tai nạn mà mất trí nhớ, bản thân muốn để con gái cầu tình với chồng của mình, hiển nhiên biện pháp này không thể nào thực hiện được.

Làm cho bà ta càng nôn nóng bất an hơn chính là chuyện Hoắc Trầm Huy một mực không nghe điện thoại, bản thân có đi sang tìm người cũng sẽ bị Hoắc Trầm Lệnh an bài vệ sĩ ngăn cản từ xa.

Nghĩ đến Hoắc Trầm Lệnh, Vương Ngọc Linh cũng nghĩ đến Minh Tể Tể.

Bà ta ở trong phòng bệnh nôn nóng đi tới đi lui, nhìn thấy khuôn mặt mê mang của con gái nhìn qua mình, vừa thấy đau lòng vừa thấy tức giận.

"Đều tại chú ba của con, không có con gái thì có cháu gái không được sao? Nhất định phải nhận nuôi Minh Tể Tể!"

"Nếu như không có Minh Tể Tể, An An con chính là bé gái duy nhất của cả nhà, ông bà nội còn có cha và anh của con, làm gì có ai không xem con như bảo bối mà nâng niu trong lòng bàn tay?"

"Minh Tể Tể chính là mầm tai họa! Ngã như thế sao không chết luôn tại chỗ đi!"

Vương Ngọc Linh hùng hổ, một đôi mắt như núi lửa chờ phun trào.

Hoắc An An nằm trên giường bệnh không rên một tiếng, dùng đôi mắt lạ lẫm mờ mịt lại có chút sợ hãi nhìn bà ta.

Hoắc Trầm Huy vừa từ bên kia đi về đây thì nghe được mấy lời nói của bà ta, mặt mũi tràn đầy giận dữ, đẩy mạnh cửa phòng bệnh.

"Vương Ngọc Linh, bà vẫn là con người sao?"

Ông bất ngờ đẩy cửa đi vào, tức giận nói lời chất vấn, dọa Hoắc An An có sắc mặt tái nhợt đang nằm trên giường bệnh phải hô lên một tiếng, run lẩy bẩy.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free