Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 219:

"Cha, Tể Tể là con gái ruột của Minh Vương, Vương của Địa Phủ, là Tể Tể tự mình nói, hôm nay em ấy bỗng từ cửa kính lầu tám bay ra ngoài, hình như là vì nhìn thấy cha ruột Minh Vương của mình."

Hoắc Trầm Lệnh: "...... Vương của Địa Phủ, con gái ruột của Minh Vương?"

Hoắc Tư Tước từ bỏ đắn đo, không chút do dự gật đầu.

"Vâng!"

Hoắc Trầm Lệnh: "...... Các con cũng thấy được cha ruột của bé sao?"

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần lắc đầu.

Hoắc Tư Thần vừa phiền muộn lại bực bội.

"Nếu như thấy được, sao có thể để ông ta trực tiếp bỏ Tể Tể ở đấy, làm cho Tể Tể không cẩn thận ngã xuống?"

Hoắc Tư Tước nói thẳng trọng điểm: "Cha, chúng con còn nghe được giọng nói của cha ruột Tể Tể, nói Địa Phủ xảy ra chuyện, cho nên đã thu hồi máu Minh Vương trên người chúng ta, nếu không sợ rằng sẽ có mầm tai họa. Sau đó còn nói muốn chúng ta chiếu cố tốt Tể Tể, còn nói ngày sau tất có hậu tạ."

Địa Phủ quá lạ lẫm quá xa xôi, Hoắc Trầm Lệnh không biết nơi đó đã xảy ra biến cố gì.

Đối với ông mà nói, an toàn của Tể Tể là quan trọng nhất.

Từ trên cao như vậy ngã xuống, dù bản thân Tể Tể rất kỳ quái, thì vẫn rất đáng sợ.

Hiện tại trong đầu tụ máu, mặc dù nghe bác sĩ nói cũng không có nguy hiểm đến tính mạng, nhưng có chắc là sẽ không có di chứng gì không?

Dù sao Tể Tể cũng mới ba tuổi rưỡi!

Về phần tin tức Tể Tể là con gái ruột của Minh Vương, ông không thèm quan tâm.

Tể Tể chính là con gái của Hoắc Trầm Lệnh ông!

Mặc kệ là nguyên nhân gì, làm cho Tể Tể khóc còn làm cho Tể Tể ngã từ trên cao xuống chính là sai rồi!

Ông liên tiếp chất vấn.

"Cho nên? Là cha ruột của Tể Tể thật sự bỏ rơi bé? Không cho bé về nhà?"

"Hoắc Trầm Lệnh tôi có gì mà không có, cần gì hiếm lạ sự hậu tạ của một người chết?"

"Minh Vương? Là cha Tể Tể mà không biết chăm sóc con bé thì cũng không phải cha!"

"Còn hỗ trợ chiếu cố con gái của ông ta? Tể Tể hiện tại là con gái của tôi!"

Hoắc Tư Tước: "......"

Hoắc Tư Thần: "......"

****4:

Sau hai giờ, bé đã qua cơn nguy kịch, không còn nguy hiểm đến tính mạng, nhưng vẫn được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt để theo dõi.

Chủ yếu là do tuổi của bé còn quá nhỏ, lúc ấy rơi từ trên cao xuống là đầu chạm đất trước.

Dù có đệm khí giảm xóc và bảo vệ thì không chết tại chỗ đã là kỳ tích rồi.

Mà máu tụ ở trong đầu giống như đang từ từ tiêu tán, tình huống còn tốt hơn so với tưởng tượng của bọn họ.

Nhưng cũng phải cẩn thận theo dõi thêm.

Bốn cha con Hoắc Trầm Lệnh mặc dù lo lắng thân thể của bé sẽ bị bác sĩ phát hiện ra có gì đó khác lạ, nhưng càng lo lắng hơn về tình trạng cơ thể của bé, cuối cùng vẫn quyết định để bé nằm viện.

Cũng may bé tuy có người cha ruột không đáng tin cậy, còn là người đã chết, nhưng về phương diện thân thể của bé, các số liệu đều rất bình thường, bệnh viện theo dõi ba ngày cũng không phát hiện ra vấn đề kỳ quái gì.

Hai cha con Hoắc Trầm Huy không biết được nội tình, đều lo lắng cho bé đến sắp nứt cả tim gan, vô cùng hoảng sợ.

Sau khi Hoắc An An được truyền máu thì tình huống thân thể đã ổn định lại, được đưa vào phòng bệnh VIP, còn hai cha con lại luôn canh giữ ở trong phòng bệnh của Tể Tể.

Hoắc Trầm Huy tự trách mình rất nhiều.

"Nếu như không bởi vì Tể Tể muốn bảo vệ chúng ta, cùng chúng ta đi Vận Thành, cũng sẽ không xảy ra chuyện này!"

Hoắc Trầm Lệnh biết tính mạng của Tể Tể không còn nguy hiểm nữa, cảm xúc coi như đã bình ổn.

Mặc dù bé ngã có quan hệ trực tiếp với người cha ruột vô trách nhiệm kia, nhưng ông vẫn không nhịn được mà giận chó đánh mèo lên Hoắc An An đã chạy trốn tới đây.

Nghe anh trai nói xong, sắc mặt ông liền trầm xuống.

"Không liên quan tới anh và Tư Lâm, nếu Hoắc An An không chạy đến Vận Thành, thì làm sao xảy ra những chuyện rối loạn này?"

Không đợi Hoắc Trầm Huy nói chuyện, ánh mắt sắc bén lạnh lẽo của ông đã nhìn sang.

"Hoắc An An tỉnh rồi sao?"

Hoắc trầm Huy gật đầu, nói đến Hoắc An An, ánh mắt ông ấy lại trở nên phức tạp.

"Tỉnh, nhưng mà...... Bởi vì va chạm vào phần đầu, hiện tại...... còn chưa nhận ra anh và Tư Lâm."

Hoắc Trầm Lệnh hơi kinh ngạc: "Không nhận ra?"

Hoắc Trầm Huy gật đầu: "Đúng thế, bao gồm cả Vương Ngọc Linh, còn có Hứa Dao đang nằm viện nữa."

Hoắc Trầm Lệnh: "......"

Hoắc Trầm Huy hiển nhiên cũng không mấy tin tưởng, nhưng bỗng nhiên tra ra Hoắc An An không phải con gái ruột của ông, đây là chứng cứ chứng minh Vương Ngọc Linh đã ngoại tình, nhất thời sắc mặt càng thêm khó coi.

"Đợi thân thể con bé tốt hơn, anh sẽ thử lại lần nữa."

Hiện tại đứa nhỏ đều nằm viện, thời gian ngủ tương đối dài, bác sĩ nói không thể kích thích con bé, dù tâm tình của ông giống như kiến bò trong chảo dầu nóng, cũng chỉ có thể đè tất cả mọi thứ xuống.

Hoắc Trầm Lệnh mím môi: "Tùy anh vậy, Tể Tể ở đây có em và mấy đứa Tư Cẩn rồi, anh cùng với Tư Lâm về khách sạn nghỉ ngơi một chút đi."

Hoắc Trầm Huy áy náy, tự trách, Tể Tể hôn mê, ông căn bản không dám rời phòng bệnh nửa bước.

Mặc kệ bốn cha con Hoắc Trầm Lệnh nói lời an ủi gì thì một tấc ông cũng không rời.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free