Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 218:
Ba giờ sau, Hoắc Trầm Lệnh mang theo một thân lạnh lẽo vội vàng xông vào phòng cấp cứu của bệnh viện mà Tể Tể đang chờ điều trị.
Đám người Hoắc Trầm Huy cũng ở bên trong, bởi vì bé luôn gọi cha, cho nên bác sĩ không làm giải phẫu ngay, trong đầu bị tụ máu rất nghiêm trọng, chỉ một chút sơ sẩy có khả năng người sẽ không còn.
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần nghĩ đến lúc Tể Tể rơi xuống đã xuất hiện bàn tay vô hình kia, còn nghe thấy âm thanh truyền vào trong đầu bọn họ, liền cảm thấy Tể Tể sẽ không rời đi như thế.
Nếu không, bọn họ chiếu cố Tể Tể như thế nào đây?
Minh Vương còn là Vương của Địa Phủ!
Làm Vương, miệng vàng lời ngọc, làm sao có thể lật lọng lời nói của mình?
Nhưng trong đầu Tể Tể hiện tại bị tụ máu cũng là thật, âm thanh gọi cha cũng càng ngày càng yếu.
Đôi mắt của bé trước đó vẫn mở to, nhưng bây giờ dường như không còn sức để nhấc mí mắt lên.
Hoắc Trầm Lệnh vừa mới tiến vào, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần ngay lập tức cùng nhau mở miệng.
"Cha, cha nhanh đồng ý với Tể Tể đi."
Mặc dù người cha này cũng không phải là người cha kia, nhưng bây giờ cũng là cha của Tể Tể.
Bây giờ ý thức của Tể Tể đang dần mơ hồ, bé chỉ cần nhận được câu trả lời là được, đúng không?
Nhìn thấy bé nằm ở trên bàn phẩu thuật, cơ thể nho nhỏ với sắc mặt trắng bệch, lỗ mũi có máu, Hoắc Trầm Lệnh giống như bị người ta đánh vào đầu, đầu óc trống rỗng.
Hai đầu gối như mềm nhũn ra, nhanh chóng ngồi phịch ở bên ghế, nắm chắc tay bé.
"Tể Tể, cha tới rồi."
"Tể Tể!"
"Tể Tể, con nhìn xem, là cha đây!"
"Tể Tể!"
......
Mí mắt bé cụp xuống, bé nghe thấy giọng nói rất nhỏ gần như là không thể nghe thấy, bé dùng lực nâng mí mắt lên, mơ mơ hồ hồ nhìn thấy một thân ảnh cao lớn, mạnh mẽ rắn rỏi.
Giống như đang cầm tay của bé, đang kêu Tể Tể, muốn bé gọi cha.
Bé đang rất ủy khuất, trong nháy mắt liền bộc phát, nước mắt nhanh chóng chảy ra.
"Cha ~~~"
"Cha ~~"
"Hu hu hu...... Cha, Tể Tể sẽ ngoan...... Đùng bỏ rơi Tể Tể ~~ Hu hu hu......"
"Tể Tể không có việc gì nhất định...... Nhất định sẽ không đi tìm cha ~ Hu hu hu...... Tể Tể sẽ rất ngoan rất ngoan......"
"Cha không muốn Tể Tể trở về...... Hu hu hu...... Tể Tể không về nhà được, hu hu hu......"
......
Không nói Hoắc Trầm Lệnh được bé mở miệng gọi một tiếng lại một tiếng cha, chính mấy người Hoắc Trầm Huy ở bên cạnh cũng nhịn không được mà rơi lệ.
Bác sĩ ở bên cạnh nghe giọng nói yếu ớt mềm mại của bé, thanh âm suy yếu nhẫn nại chịu đựng, thực sự nhịn không nổi với người cha của bé.
"Anh làm cha thế nào vậy?"
"Lúc này đứa nhỏ mới bao nhiêu tuổi, cho dù có phạm vào sai lầm to lớn thì cũng không thể nói không cho đứa nhỏ về nhà chứ?"
"Còn muốn vứt bỏ bé! Không cho bé tìm anh, anh thật đúng là......"
Một y tá ở bên cạnh cũng tức giận bất bình, nhịn không được nói mấy câu.
"Uổng cho khuôn mặt đẹp trai như vậy!"
"Đứa bé biết điều, hiểu chuyện như thế, anh cũng nhẫn tâm cấm không cho bé về nhà được!"
"Cháu bé mới có ba tuổi chứ bao nhiêu, anh thế mà không cho bé tìm cha, lương tâm không cắn rứt sao?"
Vân vân......
Hoắc Trầm Huy cuống lên muốn giải thích.
Nhưng nhất thời không biết nên mở miệng thế nào.
Trầm Lệnh đúng là bề bộn nhiều việc, thường xuyên không ở nhà, đều là do mấy người anh trai chăm sóc chiếu cố bé.
Hoắc Tư Tước nhanh chóng mở miệng: "Không phải như mấy người nghĩ đâu, Tể Tể tìm cha......"
“Tư Tước, đừng nói nữa, là cha không tốt."
Hoắc Trầm Lệnh chỉ nghĩ là Tể Tê rất nhớ mình, ông biết mình làm cha không tốt. Ví dụ như lần đi Vận Thành này, ông nên cùng đi với bé đến đây.
Ông là cha của Tể Tể, bảo vệ và chiếu cố Tể Tể là nghĩa vụ và trách nhiệm của ông.
Về phần người cha mà Tể Tể nói cũng không quan trọng.
Ông biết mình không xứng với thân phận của một người cha, là ông không tốt.
Bé yếu ớt ôm lấy tay cha, khóc không thành tiếng, giọng nói nhỏ dần, bắt đầu dần dần im lặng.
Bác sĩ thở phào một hơi.
"Lập tức giải phẫu."
Trợ thủ và y tá vội vàng gật đầu.
"Vâng!"
Nhóm người Hoắc Trầm Lệnh được mời ra bên ngoài, cửa phòng giải phẫu trong nháy mắt đóng lại.
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần nhìn vẻ mặt của cha căng thẳng, mặt mũi tràn đầy hối hận và xấu hổ, hai anh em liếc mắt nhìn nhau rồi đi qua.
"Cha, chúng con có chuyện muốn nói cho cha biết."
Hoắc Trầm Lệnh nhớ rõ lúc trước khi lên máy bay, anh trai nói với ông lúc Tể Tể ngã thì hai đứa con trai cũng ở đó.
Theo hiểu biết của ông về hai đứa con trai này thì tuyệt đối không có chuyện bởi vì hai đứa con trai sơ sẩy nên mới làm cho Tể Tể ngã.
Nội tình trong đó đến cùng xảy ra chuyện gì?
Hoắc Trầm Lệnh khó khăn lên tiếng, hốc mắt ẩn ẩn đỏ lên.
"Qua bên kia đi."
Nói xong thì đi về phía cuối hành lang, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần cùng nhau theo tới.
Đứng ở cuối hành lang này, giương mắt lên liền có thể nhìn thấy cửa phòng giải phẫu, Hoắc Trầm Lệnh mang theo hai đứa con trai đến đây sau đó vẫn nhìn chằm chằm nhìn về phía phòng giải phẫu.
"Nói đi."
Hoắc Tư Tước còn đang suy nghĩ làm sao giải thích thân phận chân thật của Tể Tể với cha ruột.
Hoắc Tư Thần là người nóng tính, không cần suy nghĩ liền mở miệng.