Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 217:
Kinh thiên động địa!
Ở trên đường lớn thậm chí có người còn kinh ngạc ngẩng đầu nhìn mây đen trên bầu trời ban đêm.
"Dự báo thời tiết buổi tối hôm nay đã nói là không có mưa, sao lại thế này nhỉ?"
"Ai biết, trời bỗng nhiên nổi gió lớn, nhiệt độ không khí cũng giảm xuống hơn mười độ, còn rất lạnh nữa chứ!"
"Đúng vậy! Cảm giác lúc này nhiệt độ giống như là khoảng không độ trở xuống, lạnh quá đi!"
"Đi mau đi mau! Có đến tám chín phần mười sẽ có mưa to đấy!"
......
Bầu trời lúc rạng sáng, dòng xe qua lại trên đường lớn rõ ràng đã tăng tốc độ chạy.
Ngẫu nhiên cũng có người đi bộ ở trên đường, bước chân cũng trở nên vội vàng vì sợ mưa rào tầm tã rơi xuống, sẽ làm bọn họ ướt sũng.
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần từ cửa chính khách sạn lao ra, ngược lại với phương hướng của đám người xung quanh, nhanh chóng hướng tới vị trí của Tể Tể.
Rõ ràng chỉ là trong nháy mắt nhưng Tể Tể cũng đã bay xa gần ngàn mét.
Nhìn cảm xúc kích động của bé, rõ ràng là có điều gì đó không ổn.
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần dùng hết sức mình, chạy nhanh nhất có thể.
Đến lúc đuổi tới vị trí của Tể Tể, ngẩng đầu lên nhìn vừa vặn nhìn thấy thân ảnh của Tể Tể từ giữa không trung rơi xuống.
"Tể Tể!"
Độ cao kia phải ngang một tòa nhà cao hơn hai mươi tầng.
Thân ảnh Tể Tể từ trên cao rơi xuống với tốc độ cực nhanh, trái tim Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần gần như ngừng đập, thần kinh căng thẳng, không chút do dự mà phóng tới, sau đó ngẩng đầu lên.
Tiếp được!
Bọn họ nhất định phải tiếp được Tể Tể!
Những người qua đường nghe thấy tiếng kêu của bọn họ, theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên, sắc mặt đều kinh hãi, mở miệng kêu to.
"Mọi người ơi, có người nhảy lầu!"
"Nhanh chạy tới đội phòng cháy chữa cháy gọi người, nhanh lên!"
......
Cả người Tể Tể đều trong trạng thái mê mang.
Bởi vì cánh cửa thông tới Địa Phủ sau khi nuốt chửng tất cả quỷ quái đã nhanh chóng biến mất.
Bé xen lẫn giữa đám quỷ, nhưng vẫn bị vòng xoáy khổng lồ bỏ qua.
Bé vô thức đuổi theo.
Một chân đạp trong không trung, thân thể nhanh chóng rơi xuống.
Lúc muốn một lần nữa sử dụng thuật pháp, lại nghe được giọng nói ấm áp của cha Minh Vương vang lên trong đầu.
"Tể Tể, con ngoan ngoãn đợi ở nhân gian, chờ cha tự mình đến đón con."
"Nhớ kỹ, cha sẽ tự mình đến đón con, nếu như giữa chừng có người nói là cha an bài đối phương tới đón con về Địa Phủ, nhất định không được tin, liền đánh chết đối phương cho cha!"
Lúc cánh cửa Địa Phủ biến mất, trong nháy mắt, hình như bé nhìn thấy thân ảnh to lớn uy nghiêm của cha Minh Vương chợt lóe lên.
Tể Tể: "...... Cha ~~~"
Gió lớn giống như là bàn tay của cha nhẹ nhàng phất qua gò má của bé.
Trước khi đội phòng cháy chữa cháy chạy tới, bàn tay kia đã nhẹ nhàng đỡ lấy thân thể mập mạp của bé.
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần ở trên mặt đất hoảng sợ, đang ngẩng đầu đưa hai tay nhìn lên bỗng nhiên cảm thấy lạnh sống lưng, giống như bị một đôi mắt cực kỳ sắc bén nhìn chằm chằm.
Bọn họ thậm chí còn nhìn thấy âm khí hóa thành một bàn tay đang ngăn tốc độ rơi xuống của Tể Tể, sau đó từ từ hạ xuống.
Mi tâm bỗng nhiên cảm thấy đau nhói, ở trong đầu bọn họ chợt nghe được một âm thanh lạnh lùng mà uy nghiêm.
"Địa Phủ xảy ra chuyện, máu Minh Vương, bổn vương sẽ thu hồi lại, nếu để lại cho các người thì chính là mầm tai họa! Giúp bổn vương chăm sóc tốt cho Tể Tể! Tương lai tất có hậu tạ!"
Giọng nói uy nghiêm và lạnh lùng đã biến mất trong nháy mắt, bọn họ đồng thời hoàn hồn, nghe được tiếng đám người hô hoán từ bốn phương tám hướng truyền đến.
"Nhanh! Bên này! Đệm khí đặt ở đây!"
"Hai đứa bé kia, mau tránh ra! Quá nguy hiểm! Hai cậu không tiếp nổi đâu."
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần đều sửng sốt, bọn họ được đội cứu hỏa vội vàng chạy đến ôm ra ngoài, sau đó tận mắt nhìn thấy âm khí hóa thành bàn tay che chở Tể Tể đã biến mất, Tể Tể liền từ trên cao rơi xuống.
****3:
Trái tim Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần tại thời khắc này tựa như ngừng đập.
Sợ hãi đến cực điểm, bọn họ thậm chí còn không cất tiếng nổi.
"Rầm!"
Tể Tể nặng nề ngã ở bên trên tấm đệm khí của đội phòng cháy chữa cháy.
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần đang bị nhân viên phòng cháy ôm chặt liền điên cuồng giãy dụa.
"Tể Tể!"
"Tể Tể!"
"Các chú mau buông cháu ra, kia là em gái cháu!"
"Tể Tể là em gái của chúng cháu!"
......
Hoắc Trầm Lệnh nhận được điện thoại báo tin Tể Tể ngã từ trên cao xuống là lúc mới từ công ty ra, đang muốn đi về trang viên nhà họ Hoắc.
Mấy phút trước, ông đứng trong thang máy đột nhiên cảm giác được mi tâm nhói đau, giống như có đồ vật gì bị lôi ra từ trong mi tâm của ông.
Loại tình huống này là chưa bao giờ có, ông sợ Giang Lâm nhận ra điều bất thường, cho nên đã quyết định tự mình lái xe.
"Trầm Lệnh, Tể Tể...... ngã từ trên lầu xuống."
Hoắc Trầm Lệnh cho là mình nghe lầm nên hỏi lại.
"Cái gì?"
Thanh âm của Hoắc Trầm Huy nặng nề, khàn khàn, giống như đang cật lực khống chế cảm xúc.
"Trầm Lệnh, Tể Tể, ngã từ trên lầu xuống, bây giờ đang ở trong bệnh viện."
"Bác sĩ nói con bé luôn gọi cha, muốn tìm cha, em......"
"Em lập tức đi qua!"
Hoắc Trầm Lệnh hai tay giữ chặt tay lái rồi quay vòng vòng, làm cho chiếc xe đang chạy liền ở nguyên tại chỗ xoay tròn một trăm tám mươi độ, quay đầu chạy nhanh về hướng sân bay.