Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1875:

Lúc này, đợt chúc tết buổi sáng dần tiến vào hồi kết. Bốn trưởng bối Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Lệnh, Hoắc Trầm Vân và Kế Nguyên Tu dẫn theo một đoàn nhóc con bước ra khỏi sân nhà ông năm Hoắc, vừa hay chạm mặt gia đình ba ba Hoắc vừa ghé qua nhà ông hai Hoắc thăm hỏi về.

Trông bà ba Hoắc khá là tiều tụy, mái tóc bạc trắng mỏng hơn trước nhiều. Vừa thấy đám người Hoắc Trầm Huy, bà ta mấp máy môi, lại chẳng nặn ra được chữ nào.

Đầu tóc mấy người Hoắc Chí Khôn cũng trắng hơn trước, mặt mày vàng như nến, hẳn là lúc tham dự hôn lễ của Hoắc Triệu Lâm đã bị Trương Văn Tịnh đầu độc khá nặng. Hậu quả là tuy người còn sống, nhưng sức khỏe lại giảm sút đi nhiều.

Quần áo trên người họ thoạt nhìn không phải đồ cũ, nhưng cũng chẳng mới nguyên, khác hẳn với dáng vẻ xa hoa, lộng lẫy từ đầu đến chân như nhà giàu mới nổi của họ hồi tết năm ngoái.

Hoắc Trầm Lệnh đoán hẳn là do tác dụng của đồng Địa phủ Thông bảo mà Tể Tể đưa. Tóm lại, kể từ lúc đó, nhà bà ba Hoắc như mắc phải số con rệp, bắt đầu tụt dốc không phanh.

Cả nhà Hoắc Trầm Huy vẫn cực kỳ lịch sự tiến lên chào hỏi.

Bốn anh em Hoắc Trầm Huy: "Chào bác ba."

Năm anh em Hoắc Tư Lâm: "Chào bà ba ạ."

Về phần hai cặp vợ chồng Hoắc Chí Khôn, Mã Như Hoa và Hoắc Chí Dũng, Trương Giai Oánh ở bên cạnh thì bị họ trực tiếp ngó lơ.

Thay vào đó, mấy anh em Hoắc Trầm Huy lại hướng mắt về phía cặp vợ chồng trung niên khác đứng phía sau Hoắc Chí Khôn và Hoắc Chí Dũng, tức Hoắc Chí Hoa và vợ là Trương Khiết.

Anh ấy là con trai thứ của bà ba Hoắc, nhưng khoảng mười năm trước, lúc còn chưa kết hôn, đã ra ngoài bươn trải, sau khi kết hôn cũng an cư ở chỗ khác, rất hiếm khi về nhà, nguyên nhân đằng sau thì Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh cũng biết.

Sau khi kết hôn, Hoắc Chí Hoa và Trương Khiết sinh được hai người con, nhưng đều là con gái, tên Hoắc Giang Hoan và Hoắc Giang Hỉ.

Bà ba Hoắc trọng nam khinh nữ là chuyện mà cả thôn ai cũng biết, nghe đồn Hoắc Chí Hoa và Trương Khiết từng dẫn theo hai cô con gái về mừng sinh nhật bà ta, nhưng bà ta lại chê bai Trương Khiết sinh ra hai con vịt giời, kết quả là hai bên cãi nhau ầm ĩ cả lên.

Từ đó về sau, một nhà bốn người Hoắc Chí Hoa rất ít khi trở về. Tới cả lần trước, cháu ruột kết hôn mà hai vợ chồng cũng không trở lại, trong thôn cũng chẳng có ai nhắc tới. Nếu không phải máu mủ ruột rà khó bề chặt đứt, có khi cả đời này, gia đình Hoắc Chí Hoa cũng chẳng thèm đặt chân tới đây làm gì.

Còn tại sao tết năm nay họ lại về thì Hoắc Trầm Huy cũng không biết.

Hoắc Chí Hoa mỉm cười, vui vẻ chào hỏi nhóm Hoắc Trầm Huy: "Anh Trầm Huy, Trầm Lệnh đấy à."

Kế đó, ánh mắt anh ấy chuyển qua Hoắc Trầm Vân và Kế Nguyên Tu, vẻ mặt cũng dịu xuống: "Đây là Trầm Vân nhỉ, anh tên Hoắc Chí Hoa, nếu được em có thể gọi anh là anh Chí Hoa, đây là vợ anh - Trương Khiết, còn đây là con gái anh, Giang Hoan và Giang Hỉ."

Hoắc Trầm Vân mỉm cười gật đầu: "Dạ, em là Hoắc Trầm Vân."

Dứt lời, anh ấy khẽ đẩy Kế Nguyên Tu lên trước: "Còn đây là Nguyên Tu."

Hoắc Chí Hoa vẫn cười híp mắt: "Chào Nguyên Tu,"

Kế Nguyên Tu điềm đạm gật đầu, bày ra dáng vẻ ông cụ non: "Chào chú ạ."

Nụ cười trên môi Hoắc Chí Hoa càng thêm từ ái. Hoắc Giang Hoan và Hoắc Giang Hỉ cũng vui vẻ chào hỏi bọn họ. Hai chị em trông giống nhau đến bảy phần, đôi mắt cực kỳ sáng, lúc nhìn về phía Hoắc Trầm Huy, đặc biệt là Hoắc Trầm Lệnh, trong mắt hiện rõ vẻ tôn sùng.

Đúng lúc này, Hoắc Đông Hải chớp thời cơ không ai chú ý, giẫm mạnh vào chân Hoắc Giang Hỉ. Hoắc Giang Hỉ không phải cô gái tính cách yếu đuối, dễ bắt nạt, nhưng có thể do hôm nay gặp được nhóm Hoắc Trầm Huy, nên mới cố nhẫn nhịn.

Hoắc Đông Hải nhe răng cười đắc chí với cô bé.

Không may cho cậu ta, Hoắc Tư Thần đã nhìn thấy, bất ngờ mở miệng gọi: "Nè, Hoắc Đông Hải, ra ngoài chơi không?"

Trương Giai Oánh xụ mặt không vui: "Tư Thần này, dù sao Đông Hải cũng lớn hơn cháu hai tuổi, sao cháu có thể gọi thẳng tên Đông Hải như vậy được? Nhà cháu..."

Nhưng còn chưa nói hết câu, trước mắt Trương Giai Oánh hiện lên gương mặt lạnh lùng, hờ hững của Hoắc Trầm Lệnh, dọa cô ta sợ tới cứng họng.

Hoắc Tư Tước đứng bên cạnh tươi cười bảo: "Ôi dào, thím à, nhà bọn cháu là thế đó, không có gia giáo gì đâu!" Dứt lời, Hoắc Tư Tước quay qua hỏi cha ruột: "Cha ơi, đúng không ạ?"

Biểu cảm trên mặt Hoắc Trầm Lệnh chẳng chút thay đổi, lạnh lùng đáp: "Đúng vậy."

Trương Giai Oánh: "..."

Bà ba Hoắc quay đầu lại, tức giận mắng Trương Giai Oánh: "Mới đầu năm đầu tháng mà cô đã lại gây rắc rối cho cái nhà này rồi! Rảnh quá không có chuyện gì làm thì về trước nấu cơm nấu nước đi, trong nhà có thêm bốn cái miệng ăn không ngồi rồi lận đấy, hay tính đợi tôi về hầu hạ mấy người!"

Nụ cười trên môi Hoắc Chí Hoa tức khắc phai nhạt: "Nhà con đã hỏi ý bác cả rồi, hôm nay sẽ ở lại đó ăn cơm."

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free