Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1874:
Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hàn ngượng chín mặt nghe bà cụ khen.
Ngay lúc Hoắc Khánh Dương và Trương Yến Hồng chuẩn bị tiến lên dập dầu, Hoắc Trầm Vân tức tốc ngăn cản: "Anh Khánh Dương, chị dâu, mau vào nhà nói chuyện đi."
Về phần ông cụ cả Hoắc, hiện đã cùng ông cụ Hoắc chuyện trò vui vẻ: "Chiều qua bắt đầu hạ tuyết lớn, bọn anh còn tưởng năm nay nhà chú không về, hoặc cũng phải chờ tới khi tuyết tan cơ."
Hoắc Khánh Dương mỉm cười tiếp lời: "Yến Hồng lại bảo năm nào chú với thím tư cũng về đúng ngày này, dù năm nay tuyết tới sớm nhưng có khi cũng chẳng ngăn được bước chân nhà chú thím, chi bằng cứ ghé qua xem sao, không ngờ nhà chú thím đã về thật."
Ông cụ Hoắc bật cười: "Nơi này là gốc rễ của nhà họ Hoắc chúng ta mà, tuyết có lớn cỡ nào cũng phải về chứ, đúng không? Nào, mau vào nhà tâm sự thôi."
Bấy giờ, Kế Nguyên Tu đã pha xong trà. Phòng khách vốn rộn rã giờ đây lại càng thêm náo nhiệt nhờ sự xuất hiện của gia đình nhà ông cụ cả Hoắc. Ông cụ Hoắc gọi con cháu tới, giới thiệu cho hai bên biết mặt. Bởi dù sao đây cũng là năm đầu tiên Nguyên Tu, Lục Hoài, Tể Tể với Tư Hoành về nhà cũ.
Mấy anh em Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Cẩn ngoan ngoãn xếp thành hàng theo thứ tự từ lớn đến nhỏ. Ông cụ cả Hoắc nhìn một hàng hầu hết là cháu trai thì tấm tắc cảm thán: "Chú Tư à, nhà chú đúng là con đàn cháu đống ha!"
Nói đoạn, ông ấy lại ghen tỵ bồi thêm một câu: "Chẳng biết dẫm phải vận cứt chó gì mà còn có thêm một cháu gái nữa chứ!"
Tất cả mọi người trong nhà tức khắc bật cười, Minh Vương đang tàng hình ngồi bên cạnh cũng khẽ cong khóe miệng. Tương Uyên lười nhìn anh ấy, trực tiếp xoay người sang chỗ khác.
Hoắc Triệu Hiên nhìn một lượt tới cuối hàng, lại không thấy hai đứa nhỏ kia đầu, bèn hỏi thẳng: "Anh Tư Lâm, Tể Tể với Tiểu Tương đâu rồi ạ?"
Ông cụ cả Hoắc cũng đang định hỏi, cuối cùng lại bị cháu trai giành trước.
Bà cụ Hoắc cười tủm tỉm nói: "Hai đứa nhóc bướng bỉnh đó hả, hôm qua nhà bà ăn cơm tất niên, bọn nó lén uống chút rượu, tới giờ vẫn còn đang ngáy khò khò trên phòng, gọi cỡ nào cũng không chịu tỉnh."
Hoắc Triệu Hiên liếc mắt nhìn anh mình là Hoắc Triệu Hàn: Rốt cuộc Tể Tể với Tiểu Tương đã uống nhiều cỡ nào vậy? Hai đứa nó là dị nhân cơ mà!
Mấy người lớn thuận miệng chuyển sang nói chuyện nhà. Có điều bởi vì trong thôn trang, ông cụ cả Hoắc là người có bối phận cao nhất, nên chuyến này chỉ ghé qua xem thử gia đình ông cụ Hoắc đã về chưa rồi phải trở về ngay, không ngồi lại được lâu.
Vì lát nữa trong thôn trang cũng sẽ có không ít gia đình qua nhà ông ấy chúc tết, vì vậy ông ấy phải về nhà chờ.
Về phần một nhà bốn người Hoắc Khánh Dương, họ còn phải ghé qua nhà ông hai Hoắc với bà ba Hoắc nữa, do đó chẳng mấy chốc đã chào tạm biệt.
Hoắc Triệu Hàn sinh cùng năm với Hoắc Tư Cẩn, tính ra còn lớn hơn Hoắc Tư Cẩn hai tháng. Trước khi đi, cậu ghé lại gần Hoắc Tư Cẩn, dặn: "Tư Cẩn này, khi nào Tể Tể với Tiểu Tương tỉnh, nhớ dẫn hai đứa nó qua nhà bọn anh chơi nhé."
Hoắc Tư Cẩn mỉm cười nhìn cậu: "Các anh... biết rồi hả?"
Hoắc Triệu Hiên cũng dán lại gần: "Trong nhà chỉ có em với anh em biết thôi, ông nội và cha mẹ chưa có biết."
Hoắc Tư Tước đứng dậy, bước tới bên cạnh: "Đến lúc đó hẹn luôn hai anh em Hoắc Đông Hải với Hoắc Tây Hải ở chỗ cũ nhé?"
Hoắc Triệu Hiên thoáng do dự: "Sợ là hẹn không được."
Hoắc Tư Thần cũng sán lại: "Tại sao vậy?"
Hoắc Triệu Hàn nhỏ giọng giải thích: "Từ sau khi anh Triệu Lâm gặp chuyện không may, bà ba trở nên... lúc tốt lúc xấu, trông chừng Đông Hải với Tây Hải nghiêm ngặt lắm, hình như sợ chọc phải rắc rối ấy."
Hoắc Tư Tước gật đầu: "Vậy thôi, năm nay không hẹn họ nữa."
Trước khi về đây, mấy anh em đã bàn bạc xong. Năm ngoái, trong lần đầu tiên tới nhà cũ, Tể Tể và Tiểu Tương đã bị Hoắc Đông Hải với Hoắc Tây Hải bắt nạt, tuy cuối cùng hai anh em nhà đó cũng bị bắt nạt ngược lại, nhưng suy cho cùng vẫn là do hai anh em nhà đó nó khơi mào, nên là anh của Tể Tể và Tiểu Tương, họ quyết định tới đòi nợ muộn.
Kết quả...
Không hẹn ra gặp mặt được.
Lục Hoài mỉm cười bảo: "Không hẹn ra ngoài được cũng không sao, từ mùng một đến mười lăm, kiểu gì hai đứa nó cũng phải ra cửa chúc tết thôi."
"Không hổ là người vào được sổ hộ khẩu của gia đình ông tứ!"
Mấy anh em Hoắc Tư Lâm nhe răng cười tươi rói, như có chung vinh dự. Thấy vậy, Lục Hoài cười càng thêm sáng lạn. Chẳng biết từ khi nào mà con ngươi vốn phủ kín tăm tối đó đã dần có vô vàn tia sáng rực rỡ lóe lên.
Người lớn trong nhà không hề hay biết gì về ý tưởng của bọn nhỏ. Lúc này, họ đang bận rộn tiếp khách, trò chuyện.
Còn sắp nhỏ thì...
Hai tiếng sau, Tể Tể và Tương Tư Hoành vẫn chưa tỉnh, mấy anh em Hoắc Tư Lâm lại tình cờ gặp được hai anh em Hoắc Đông Hải và Hoắc Tây Hải nhà bà ba trong lúc theo chân người lớn đi chúc tết.