Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1873:
Ba anh em Hoắc Tư Cẩn: "..."
***
Sau ba tiếng rưỡi lái xe, cuối cùng họ cũng tới nhà củ ở trang viên nhà họ Hoắc.
Ông cụ Hoắc và bà cụ Hoắc vừa bước xuống xe đã lập tức chạy đi tìm Tể Tể đầu tiên: "Tể Tể?"
Lúc này Tể Tể đang được Hoắc Tư Cẩn ôm vào lòng, vẫn còn nhắm mắt ngủ say.
"Bà nội, sao vậy ạ?"
Bà cụ Hoắc nhìn Tể Tể ngủ ngon lành, lại ngó sang Tương Tư Hoành cũng đang ngáy đều trong lòng cháu trai trưởng Hoắc Tư Lâm...
"Hôm qua trong lúc ăn cơm tất niên, hai đứa nó lén uống rượu hả?"
Minh Vương gật đầu: "Ừm, có uống."
Ông cụ Hoắc cau mày: "Trên bàn đâu bày bao nhiêu rượu, Tể Tể với Tiểu Tương còn là dị nhân, sao đến giờ vẫn chưa hết say chứ?"
Minh Vương bình tĩnh đáp: "Hai đứa nó còn uống tăng hai."
Ông cụ Hoắc còn chưa kịp mở miệng, Tương Uyên bước xuống từ chiếc xe sau cùng, nhấc chân đạp lên nền tuyết trắng đã dày tới mắt cá, đưa mắt nhìn về phía chân trời dần hửng sáng: "Hầm rượu của trang viên bị uống cạn rồi."
Cả nhà họ Hoắc: "..."
****
Mới sáu giờ rưỡi sáng mà trang viên nhà họ Hoắc đã rộn ràng hẳn lên. Ngoại trừ Tể Tể và Tương Tư Hoành đang say giấc nồng, tất cả những thành viên còn lại đều bận rộn chạy trước chạy sau.
Tuy ngày thường có thuê người định kỳ sang dọn dẹp, quét tước nhà cũ, nhưng sau khi đại gia đình bọn họ trở về vẫn sẽ xắn tay áo sửa sang lại lần nữa.
Lúc mới bước vào sân, bà cụ Hoắc đã nhận ra có gì đó không đúng, nhưng chỉ tưởng do tuyết đọng trong sân quá dày mà thôi: "Trầm Huy, Trầm Lệnh với Trầm Vân, ba đứa quét sạch tuyết trong sân cho mẹ trước, để mẹ xem thử rốt cuộc là có chuyện gì."
Hoắc Trầm Huy khó hiểu hỏi ngược lại: "Mẹ, chuyện gì là chuyện gì?"
Minh Vương ngồi trong phòng khách chuẩn bị thưởng trà nhẹ nhàng phất tay, tuyết trắng đọng ngoài sân tức khắc biến mất.
Tương Uyên ngồi đối diện anh ấy thấy vậy cũng giơ tay lên, phần tuyết động trên mái hiên với nóc nhà của nhà cũ cũng bốc hơi trong nháy mắt.
Thậm chí đèn lồng đỏ với câu đối cũng tự động được treo hoặc dán lên trước mỗi cánh cửa trong nhà.
Ông cụ Hoắc ngồi bên cạnh tròn mắt nhìn căn nhà biến đổi, lại lặng lẽ liếc hai người, im lặng không nói câu nào.
Đúng lúc này, bà cụ Hoắc đứng ngoài sân bỗng hét lên: "Ông ơi, có gì đó sai sai!"
Ông cụ Hoắc tưởng bà cụ nói về chuyện tuyết đọng với đèn lồng, đương lúc tính mở miệng giải thích, giọng nói đầy ngạc nhiên của bà cụ Hoắc lại vọng từ ngoài sân vào: "Ông Hoắc, hình như đây không phải nhà cũ của chúng ta hay sao ấy?"
Ông cụ Hoắc cau mày: "Bà nói bậy bạ gì vậy?"
Bà cụ Hoắc đi phăm phăm từ ngoài vào: "Ông Hoắc, ông mau ra ngoài xem thử đi! Tôi bảo mà, hèn gì cứ cảm thấy nhà cũ là lạ, ông ra mà nhìn kia kìa!"
Ông cụ Hoắc không còn cách nào, chỉ đành đứng dậy, cùng bà cụ bước ra ngoài.
Minh Vương và Tương Uyên quay qua nhìn nhau, tia lửa tóe lên, bắn ra khắp bốn phía.
Minh Vương: Nhìn bổn tọa làm gì? Có liên quan gì đến bổn tọa đâu!?
Tương Uyên: Anh không nhìn tôi sao biết tôi đang nhìn anh? Mà cũng không liên quan tới tôi!
Minh Vương cụp mắt nhấp trà, Tương Uyên bắt chéo chân, bĩu môi.
Ngoài sân, Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Vân như chợt nhớ ra điều gì, hốt hoảng liếc nhìn bà cụ đang kéo ông cụ từ phòng khách ra ngoài.
Xong đời!
Trước đó nhà cũ đã bị Tể Tể phá hủy, căn này là mới xây lại cách đây không lâu! Có điều hai ông bà cụ không biết chuyện này.
Hoắc Trầm Lệnh vội mở miệng: "Mẹ, đây là nhà cũ của chúng ta mà."
Hoắc Trầm Huy cũng hùa theo: "Lần trước Triệu Lâm nhà bác ba kết hôn nên Trầm Lệnh có ghé về thăm nhà cũ một chuyến đấy, mẹ nhớ không ạ? Lúc đó em ấy thấy tường bị nứt đôi chỗ nên đã dứt khoát thuê người tu sửa lại toàn bộ căn nhà."
Bà cụ Hoắc: "Bị nứt? Sửa lại toàn bộ?"
Trong phòng khách, Tương Uyên không nhìn Minh Vương, nhưng miệng vẫn liến thoắng nói chuyện với anh ấy: "Hoắc Trầm Huy không thành thật gì cả, rõ ràng là mới xây lại."
Minh Vương: "Ừm, còn tiện thể xây luôn hầm để xe các kiểu, mới tinh tươm."
Ông cụ Hoắc quắc mắt nhìn con trai thứ Hoắc Trầm Lệnh, sắc bén nói: "Con kể cha nghe xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Hoắc Trầm Lệnh còn chưa mở miệng, Hoắc Trầm Vân bỗng hét lớn: "Cha, mẹ, hình như có người qua chúc tết kìa!"
Vừa dứt lời, ngoài cổng thật sự truyền tới tiếng cười nói rôm rả, nghe thôi cũng biết không phải một, hai người. Minh Vương và Tương Uyên đang ngồi trong phòng khách lập tức bưng tách trà, biến mất.
Nhà ông cụ cả dẫn theo con trai Hoắc Khánh Dương, con dâu Trương Yến Hồng và hai đứa cháu Hoắc Triệu Hàn, Hoắc Triệu Hiên tới. Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên chân còn chưa đến cửa, giọng cũng đã tới trước: "Ông tư, bà tư, chúc mừng năm mới, nhà cháu tới chúc tết ông bà đây ạ!"
Hô xong, hai đứa nhỏ nhanh chân chạy ào tới trước mặt ông bà cụ Hoắc, khụy gối dập đầu.
Ông cụ Hoắc với bà cụ Hoắc vội kéo hai đứa nhỏ dậy, bà cụ Hoắc yêu thương, pha lẫn chút xót xa nói: "Ngoài sân mới quét tuyết xong, dập dầu làm chi, bị đông lạnh thì phải sao đây? Nhanh vào phòng khách ngồi, để bà tư ngắm hai đứa thật kỹ nào! Triệu Hàn với Triệu Hiên nhà ta cao thêm rồi nhỉ, cũng ngày càng đẹp trai nữa!"